Nhớ một vòng tay mẹ ôm như ngày bé
2017-10-20 01:10
Tác giả:

- Sao em?
- Em giống mẹ lắm hả chị?
- Ừm, rất giống. Đôi mắt này, cái miệng này, khuôn mặt này, tay, chân, dáng đi, dáng đứng gì đều giống. Sao hỏi thế bé con?
- Em không thích! Không muốn giống mẹ đâu! Em giống gì hơn đúng không? Hả chị? Chị nói đi! Em không giống mẹ! Em cũng không muốn giống mẹ. Giống mẹ xấu chết đi được.
“Bốp” – một cái tát đầu đời, một cái tát xứng đáng được nhận, một cái tát giá trị giúp cô bé ấy trưởng thành hơn.
Từng lời người chị gái buổi trưa hôm ấy nó ghim chặt vào đáy lòng cô, nó chặt đến nỗi không sức mạnh siêu nhiên nào tháo gỡ được:
- Em à! Sao em có thể nghĩ như vậy chứ? Mẹ là người đẹp nhất em biết không? Chị luôn ganh tị vì không được giống mẹ như em, chị chỉ cần mình giống mẹ được một phần mười thôi cũng được. Ai cũng quý mến và nể phục mẹ. Mẹ đã đưa em đến với thế giới này, cho em tất cả mà em lại nói thế hả? Em làm chị buồn quá!
Mẹ à! Cũng đã tròn mười bốn năm con không nhìn thấy mẹ. Hôm nay đây con đang đứng trước mẹ đây. Nhưng sao mẹ không vòng tay ôm con, xoa đầu con, hỏi han con. Con rất lạnh! Gió nơi đây vô tình lắm, không thương con như mẹ đâu! Gió luồn qua áo cào xé gia thịt con đến tái tê, con cần mẹ chở che và bảo vệ như mười bốn năm về trước.
Mẹ à! Sao mẹ cứ im lặng vậy? Mẹ không thương con nữa phải không? Mẹ giận con lắm ạ? Mẹ cứ đánh con đi, mắng con đi, chỉ cần mẹ chịu nói chuyện thôi là đủ. Nhưng mẹ sao lặng im vậy. Gió làm con đau đã đủ lắm rồi, mẹ đừng làm con đau nữa được không? Con sợ con không đủ sức để chống chọi lại với gió đâu. Vì đã mấy đêm con thức trắng rồi, giờ con làm gì đủ sức nữa hả mẹ. Mẹ cản gió lại đi, con cần hơi ấm của mẹ!
Con xin mẹ, ôm con một lần được không! Con rất mệt!

Giữa nghĩa trang lạnh lẽo, chỉ có mình cô, ngồi tựa vào bia mộ của mẹ lặng lẽ khóc. Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này là người ta lại thấy một cô gái ôm một bó hoa đến trước một ngôi mộ, ngồi như thể nói chuyện với ai. Cô ngồi cả ngày, đến tận khuya mới về. Nơi đó là một quả đồi, cỏ ở đây xanh mướt. Mộ mẹ cô được đặt dưới gốc cây bạch dương tán lá xum xuê.
Giờ đây ai cũng nhìn cô với sự ngưỡng mộ dành cho một nữ luật sư rất đỗi tài ba, nhưng mấy ai thấu cảm được nỗi cô đơn mà cô gái ấy giấu tận trong đáy mắt sâu thẳm. Cũng tròn 14 năm cô gái ấy không có vòng tay ôm của mẹ, tròn 14 năm mẹ cô đi xa, rất xa đến nơi cô không thể chạm sờ được, dù nhớ nhung đến cồn cào và da diết. Cuốn sổ tay dày cộm tưởng chứ đựng những câu chuyện, những xúc cảm cuộc đời, thế nhưng không phải vậy. Một cuốn sổ dày cộp chỉ viết đi viết lại đúng một câu: “Đôi khi trong cuộc sống, bạn luôn luôn nghĩ đến một người, nhiều đến mức chỉ muốn lôi người ấy ra khỏi mơ mộng để ôm chặt lấy mà thôi.”
Cứ mỗi đêm cô nhớ mẹ, là dòng chữ ấy lại hiện ra, trong tay cô là bức ảnh người mẹ hiền với nụ cười ấm áp, hình ảnh người phụ nữ đang bế đứa con gái bé nhỏ ngang ngạnh trên tay như nâng đỡ cả thế giới vậy. Nhiều đêm trôi qua cô gái ấy vẫn u hoài trong nỗi nhớ đằng đẵng, chưa bao giờ nguôi. Nếu như trên tòa là một cô luật sư tranh tụng đanh thép, nếu như đối diện với khách hàng là một người chững chạc tưởng chừng như không có gì làm cô gục ngã được, thì về đêm, cô lại như biến thành người khác, trầm mặc, u buồn và yếu đuối đến không tưởng. Nỗi đau cô chưa bao giờ san sẻ, nỗi cô đơn chưa bao giờ hiện hữu trên khuôn mặt, cô đã rất khéo léo xây dựng tường thành kiên cố để không ai có thể chạm vào nỗi đau ê buốt ấy.
Nhớ đêm hôm ấy, cái ngày mưa tầm tã cô đi học thêm về muộn. Mẹ lo con gái về một mình nên đã đạp xe đi đón mà không biết con gái đã được thầy chở về vì sợ nguy hiểm. Đêm đấy mưa to, sấm chớp như thể muốn xé toạc bầu trời quê bình dị vậy, ám ảnh vô cùng. Con đường làng không ánh đèn, tất cả tối sầm, đen thẫm như đáy mắt, hình ảnh người phụ nữ đạp xe với chiếc đèn pin lù mù vội vã đến nhà thầy đón con gái. Cô con gái về nhà không thấy mẹ đâu, bèn hỏi chị mới biết mẹ đi đón mình, trong lòng nóng ran, lo cho mẹ, cô và chị lại mặc vội chiếc áo mưa mỏng dính, rách nát đi tìm mẹ. Hai đứa trẻ ôm lấy nhau đi trên con đường làng mon men tìm mẹ. Rồi tất cả như sững lại khi hình ảnh người phụ nữ ngã sõng soài trên mặt đường với mớ cây đổ rạp, chiếc xe đạp ngã chỏng vó bánh vẫn còn lăn đều đều. Hai chị em khóc thét kêu tên mẹ, lúc đấy người làng mới đổ xô ra. Mẹ cô bị tông vào cây ngã trên đường làng, bị cây đè lên ngực không thở được. Tất cả sau đó ám ảnh, không có bối cảnh gì cả, trong ký ức của cô là hình ảnh mẹ ướt đẫm, mắt nhắm nghiền lại…

Tiếc xe cấp cứu cùng với chiếc đèn nhấp nhoáng, âm thanh mà đối với cô bây giờ là một nỗi ám ảnh kinh hoàng cứ thế bảng lảng bám diết lấy cô không chịu rời…
Và đó chính là ngày cô mất đi mẹ, mất đi một bầu trời bình yên, mất đi vòng tay ôm, mất đi cái quyền nũng nịu của một đứa trẻ…
Trái đất cứ xoay mãi như vậy, mà có thấy mẹ đâu
Những đêm buốt canh thâu, ấn sâu trong lồng ngực
Trái tim còn rạo rực hay chết tự bao giờ?
© Đào Diện – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.








