Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bố mẹ ơi con về rồi này!

2017-11-04 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Ngồi sau xe, tôi nhìn thấy làn da rám nắng của bố, tóc bố cũng bạc đi nhiều rồi. Bố vất vả nhiều rồi. Muốn báo hiếu bố mẹ nhưng lại thấy mình kém cỏi, chỉ sợ thời gian trôi nhanh bố mẹ già đi. Cũng vì nuôi chúng tôi ăn học, bố mẹ phải đi sớm về khuya. Thế mà, đôi khi tôi chẳng để ý đến những điều đó, giờ nghĩ lại càng thấy thương bố mẹ nhiều hơn.

***

blog radio, Bố mẹ ơi con về rồi này

Tiếng tôi vang lên len lỏi khắp ngôi nhà nhỏ quen thuộc vô tình đánh thức luôn cả chú mèo mướp đang ngủ say trong đống tro tàn bên bếp lửa, con Mun từ trong nhà chạy ra ve vẩy đuôi nhảy vồ lên mừng rỡ: “Ủa, nó còn nhớ mình sao?” - Tôi tự hỏi. Thì cũng phải thôi, tôi vừa xa nhà được hai tháng, sao nó quên cô chủ của nó được. Chỉ là, đối với tôi, hai tháng đó trôi qua thật dài.

Một đêm dài trên chuyến xe khách, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, và khi tỉnh dậy cũng là lúc ánh bình minh vừa lấp ló sau những hàng cây. Mọi thứ ở đây vẫn vậy, mùa thu ở đây vẫn yên ả như xưa. Bỏ mặc mọi thứ xung quanh, tôi chạy thật nhanh lao vào nhà và hét lên sung sướng như một đứa con nít tìm được món đồ chơi yêu thích.

Giọng tôi vang lên hạnh phúc vừa rưng rưng như sắp khóc vậy. Từ sau cánh cửa là dáng hình bố tôi với làn da rám nắng và giọng nói quen thuộc ngày nào cất lên:

- Mẹ nó ơi! Con nó về rồi, sinh viên Hà Nội nó về thăm mình này.

Lúc này, chẳng hiểu sao tôi vui lắm. Mắt tôi ươn ướt như muốn khóc, có gì đó nghẹn lại ở cổ chẳng nói nên lời… Nhìn ánh mắt bố tôi lúc ấy, âu yếm đến lạ. Một giọng nói ấm áp vang lên.

- Về rồi à, ừ về rồi về rồi.

Ngày nào mẹ tôi cũng đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về, chắc hôm nay mẹ biết con gái về nên ở nhà. Tôi có cảm giác mình được cưng chiều. Lâu rồi tôi mới được cảm nhận lại cảm giác có bố mẹ ở bên. Sao nó lại ấm áp diệu kì đến thế.

Mấy đứa em tôi vẫn còn cuộn tròn trong chăn, đứa nào đứa nấy cũng cố thò đầu ra khỏi chăn nhìn tôi một cái, giọng còn ngái ngủ:

- Chị về rồi.

Rồi chúng lại say sưa ngủ tiếp. Tiết trời mùa thu se lạnh không cưỡng lại được giấc ngủ. Đúng là trẻ con, chẳng phải lo nghĩ gì, lại nhớ về những ngày tháng ở nhà mình cũng vô lo vô nghĩ như vậy. Thế mà mới xa nhà hai tháng thôi mình đã không cưỡng lại được cảm giác nhớ nhà, đôi lúc muốn nghe giọng nói của bố dù bị bố mắng cũng được, rồi nằm lại thèm món thịt kho mẹ nấu nữa. Về đến nhà thích thật đấy, chỉ có điều mỗi lúc nhìn bố mẹ mắt lại cứ rưng rưng cứ thấy tủi tủi, thương thương thế nào ấy. Tôi cứ nhìn bố rồi lại quay sang nhìn mẹ như để bù lại những ngày mong nhớ, nhìn để lưu lại mỗi lúc nhớ nhà lại tự an ủi mình.

blog radio, Bố mẹ ơi con về rồi này

Con Mun nó cứ quấn lấy chân tôi như muốn tôi âu yếm. Còn nhớ lúc nhỏ, suốt ngày ôm nó ngủ rồi bị bố mắng cho nhưng vẫn nhất quyết không chịu buông.

Ngồi ăn cơm, bố hỏi han đủ thứ. Về nhà tôi được bố chở đi chơi. Dù đã lớn tôi vẫn được bố chở đi rong ruổi khắp nơi vì chưa đi được xe máy, lại cảm thấy thật may mắn biết bao. Ngồi sau xe, tôi nhìn thấy làn da rám nắng của bố, tóc bố cũng bạc đi nhiều rồi. Bố vất vả nhiều rồi. Muốn báo hiếu bố mẹ nhưng lại thấy mình kém cỏi, chỉ sợ thời gian trôi nhanh bố mẹ già đi. Cũng vì nuôi chúng tôi ăn học, bố mẹ phải đi sớm về khuya. Thế mà, đôi khi tôi chẳng để ý đến những điều đó, giờ nghĩ lại càng thấy thương bố mẹ nhiều hơn.

Sao những ngày ở nhà thời gian lại trôi qua nhanh như vậy. Tôi muốn ở đây mãi, không muốn xa gia đình nữa. Món canh chua cá lóc mà cả tôi và bố đều thích đã nấu xong. Hương vị này đã bao lâu rồi tôi chưa được nếm, vị cay của ớt, vị ngọt của cá, vị chua của dưa, vị đắng của rau ngổ. Nó như cái cảm giác bây giờ của tôi vậy.Tôi thích ăn món canh chua nhiều rau ngổ, dù nó đắng nhưng vị đắng ở đây làm người ta nhớ về nó nhiều hơn, thiếu nó sẽ không còn là món canh chua đủ vị.

Dọn hành lí, tôi biết mình lại sắp phải xa nhà. Ngồi xếp từng món đồ, nhắm mắt lại bao nhiêu hình ảnh ở đây cứ hiện lên mồn một chẳng muốn xa nơi này chút nào. Mẹ đưa cho tôi từng món quà quê nào trứng, nào rau, nào bánh xếp ngăn nắp cẩn thận, mẹ là thế đấy. Bố lặng lẽ ra ngồi một góc, tôi biết bố buồn nhưng bố chẳng nói ra ngược lại bố còn động viên tôi. Nhìn sang lũ em đang vui vẻ đùa nghịch nhưng lúc tôi đi nó sẽ nhớ chị lắm, như muốn níu chị ở lại. Nhìn ánh mắt của bố mẹ, của lũ em rồi những lời dặn dò tôi quay mặt đi và khóc lúc nào không hay, chẳng dám nhìn lại vì để bố mẹ biết mình mạnh mẽ.

- Bố mẹ ở nhà Tết con lại về!

Đâu đây vẫn thoang thoảng mùi bùn đất quê hương, và dư vị món canh chua cá lóc nhiều rau mà con yêu thích.

© Quý Nguyễn – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

back to top