Câu chuyện của mẹ ngày con trưởng thành
2017-11-10 01:05
Tác giả:

Không phải là đơn giản đâu nếu không chịu thương chịu khó, không nghiêm túc với cuộc sống mưu sinh. Mẹ lo lắm, lo rằng không biết con có vượt qua được không? Có học tập đến nơi đến chốn không? Nhà mình nghèo, ráng lên con nhé. Tương lai phụ thuộc vào nghị lực và lòng quyết tâm của con chứ không phải ai khác!
Con sắp nhập học rồi, mẹ vừa mừng vừa lo, lòng như trăm mối tơ vò, như lửa đốt. Mừng vì con đã thành thiếu nữ đoan trang thùy mị, biết lo cơm nước quán xuyến việc nhà. Biết thương yêu cha mẹ hết lòng và biết cố gắng vượt lên trong kỳ thi quan trọng ấy. Hãy luôn cố gắng con nhé, mẹ tin rằng con sẽ làm tốt.
Mẹ nhớ ngày nhỏ, con như con búp bê mắt to tròn làm vui say cả xóm. Mới ngày nào đây thôi, nhanh quá. Từng bước con đi chập chững còn in dấu. Những ngày trong tháng mới sinh con cực nhất nhưng mẹ thật hạnh phúc khi thấy con biết nhoẻn cười...
Những năm học mẫu giáo, mẹ phải gửi con nhà trẻ từ 6h sáng để kịp giờ đi làm. Con nằm ở ghế bố trong trường một mình đợi bạn bè 7h mới tới, mẹ thương con quá. Chiều đến rước, con chạy ào ôm mẹ òa khóc như thể mẹ bỏ mặc con vậy. Rồi con cũng quen trường lớp, ăn ngủ giỏi hơn ở nhà, mẹ mừng lắm.
Lên tiểu học, con phải đeo cái cặp sách to, leo ba cầu thang mới lên tới lớp, mẹ xót xa trong lòng, vậy mà lúc tan trường con chạy băng băng từ lầu ba xuống không vấp té.

Mẹ lo con ngồi học miệt mài với những bài tập ở lớp ở nhà. Với tuổi bé bỏng này mà con phải ôm bao kiến thức vào lòng. Có nhiều lúc con vứt hết cả tập viết bài vở vì không làm được bài, vì căng thẳng. Mẹ thương con không biết phải làm sao, thay con học thì không được, mẹ chỉ biết khuyên con bình tĩnh mới có thể giải được những bài khó, đừng nóng nảy như thế. Không ngờ bây giờ con gái của mẹ đã hết sức chín chắn và bình tĩnh trước mọi vấn đề không còn giãy nảy như xưa.
Mẹ sợ con hiền bị bạn bè bắt nạt. Nhưng con luôn chấp nhận mọi thiệt thòi trước bạn bè mà không hề oán trách ai. Đến bây giờ cũng vây. Con vẫn chan hòa giữa bạn bè mà không hề sợ ai hiểu lầm mình, chấp nhận mọi chuyện xảy ra. Thế nhưng bạn bè cũng không ai nghĩ xấu về con, thật đáng mừng.
Bây giờ con đã hoàn thành 12 năm dưới mái trường hoa phượng đỏ. Nghĩ lại chặng đường con đã đi qua mẹ cũng nhẹ nhõm lòng. Mười hai năm biết bao gian nan mực giấy bút kiến thức học trò.
Bây giờ bước vào con đường khác mới hơn của một người lớn, tuổi 18, trăn trở sự nghiệp, con đã trưởng thành và biết phải làm gì trước cuộc sống. Tương lai đang ở trong tay con, chỉ có con mới có khả năng nắm bắt và định đoạt sự nghiệp của chính mình.
Cố lên con nhé, mẹ luôn tin và bên con!
© Hoàng Giao – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"








