Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khu vườn bình yên của mẹ

2017-11-07 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Nhà mình ở Tây Nguyên nên sáng mùa thu, khu vườn tràn nắng mà không khí thì vẫn se lạnh. Con thích cái cảm giác thùng thụng trong cái váy ngủ, cái áo len dài chùm qua gối, ống tay dài qua mu bàn tay chạy phăng từ trên giường ra khu vườn của mẹ mà lăng xăng.

***

blog radio,  Khu vườn bình yên của mẹ

Có lẽ Những tháng ngày xa nhà đi làm mới thấm cái cảm giác ở thành phố xa lạ này, ai ai cũng bon chen, cố gắng, phấn đấu làm việc mặc kệ sự đời thì mới biết ở quê nhà nơi có gia đình, ba mẹ bình yên đến nhường nào. Mặc dù con học tập, làm việc và sống ở đây cũng sắp nhiều hơn thời gian ở nhà, mà sao mãi con vẫn không quen được nó.

Sáng, báo thức đã réo gọi con từ trong chăn ấm, nệm êm mà con cảm tưởng như mới đặt lưng xuống ngủ được mấy phút trời đã hửng sáng. Ngày nào cũng vậy, ra đến đường chính, người xe ùn ùn từ các ngôi nhà, con hẻm cứ thế đông đúc và di chuyển chập chạp, con chẳng còn để ý đến khuôn mặt ai, chỉ còn chú tâm vào lái xe an toàn, trí nhớ chỉ nhìn đèn báo hiệu giao thông, nhìn dòng xe hối hả đi lại tránh va chạm, con cố gắng loại bỏ những bức bối chán chường, khổ sở chen chúc qua các ngã, những tiếng còi, gầm rú. Con tập dần dần cách đối diện với khó khăn, với công việc, với mọi điều đến với con và với cả sự cô đơn một mình đi về. Con chấp nhận tất cả và cái cách con để mọi thứ lại sau giờ làm để bản thân lấy lại năng lượng sau một ngày dài, đó cũng là khi con nghĩ về khu vườn của mẹ.

Nhà mình luôn có một khu vườn, dù có chuyển nhà nhiều lần thì mẹ luôn tự tay làm một khu vườn nhỏ xinh. Nơi đó cũng râm mát, nhiều cây trái và rau xanh, điều đặc biệt là luôn cho con cảm giác thư thái nhất mà dù có đi đâu, làm gì cũng không có cảm giác đặc biệt đó. Cảm giác của sự bình yên chỉ dành cho chính con. Mỗi khi được về nhà, mẹ thường hay ôm con ngủ, con gái lớn rồi, cảm giác như cái ôm của mẹ sợ một ngày con đi về nhà người không còn được ôm con gái “bé nhỏ” của mẹ nữa. Cảm giác mẹ mang sự bình yên đưa con vào giấc ngủ an lành mặc cho ngày mai công việc lại áp lực, mặc cho những ồn ào phố thị có cuốn con vào lốc xoáy, hành hạ con mềm nhũn và mệt nhoài thì lúc này trong vòng tay mẹ mọi thứ kia đều chẳng có gì đáng lo cả.

Sáng mẹ hay dậy sớm hơn ra vườn quét sân, tưới cây, cho con gà ăn,… Nhà mình ở Tây Nguyên nên sáng mùa thu, khu vườn tràn nắng mà không khí thì vẫn se lạnh. Con thích cái cảm giác thùng thụng trong cái váy ngủ, cái áo len dài chùm qua gối, ống tay dài qua mu bàn tay chạy phăng từ trên giường ra khu vườn của mẹ mà lăng xăng.

Này là đám rau mẹ mới trồng, nó nảy mầm non rồi được tướt ướt nước trông thật đã mắt, này là cây quất ra quả xanh quả vàng vắt nước chấm rau luộc ngon phải biết, này là cây na còn mấy quả chín muốn sắp rụng mà mẹ cứ ráng chờ con về mới hái, này là đám thổ hào sâm hoa nở đỏ hồng son trong nắng sớm, này là đám gà con lạc mẹ đang chạy luồn qua từng cây rau cải, miệng thì luôn kêu chíp chíp gọi gà mẹ rối rít… Đúng là gà con lạc mẹ như con trong lòng phố xa vòng tay mẹ vậy. Con chạy nhảy lăng xăng như đứa trẻ, lại được đi sau mẹ, nhón nhón như hồi còn bé tí, lon ton bấu vạt áo mẹ đi ra vườn hái rau, ngồi cạnh chồng rau mẹ bó, xếp từng xếp vào thúng để nhanh nhanh được đi chợ,… Cứ thế thời gian lãng trôi mà cũng đã gần ba mươi mấy năm. Tóc mẹ đã bạc điểm từng sợi nắng đã hắt sau tấm lưng của mẹ, mồ hôi đã thấm ướt lấm tấm áo ngoài. Con ngước nhìn nắng, nhắm mắt, ngướng mặt hết cỡ về nắng, hít lấy hít để bầu không khí còn vương hơi ấm của mẹ. Những âm thanh, ý nghĩ, cảm giác cứ len lỏi vào trong con.

- Vào nhà nhanh, nắng rồi lại đen nhẻm giờ?

Con biết mẹ nói thế để con khỏi lo lắng và vất vả. Con biết, thời gian dài nhưng cũng không còn dài nữa nên với con về nhà được với bố mẹ ngày nào con mừng lắm. Đường dù có xa, đi lại có vất vả, đi sớm về tối con cũng về. Con thà không đi chơi những ngày lễ ở phố với đèn hoa rực rỡ để trở về với bình yên bên mẹ. Con chịu để đất cát vườn bán vào giày, vào quần áo, tiếng gà con, chó nhỏ xung quanh nhà mình hơn nghe tiếng xe cộ ồn ào trên phố. Con để nắng sớm chiếu đen da hơn là thấy đèn thành phố nháy long lanh. Con thích được mẹ ôm khi ngủ và mắng là lớn tồng ngồng không chịu yêu cũng được. Miễn là con được về nhà, về với bình yên bên mẹ dù những ngày đó có ngắn, có yên ắng ở nơi thôn quê nghèo cũng không làm con thôi mong muốn về nhà.

blog radio,  Khu vườn bình yên của mẹ

Mỗi lần về nhà được lại được ôm lấy mẹ mà kể lê, câu chuyện của hai mẹ con lại kéo dài đến trưa, đến chiều, đến tối về những điều xảy ra trong cuộc sống của con, con kể hết những gì đến với con trong cuộc sống nhưng tuyệt đối con không kể chuyện buồn, chuyện không vui, chuyện làm mẹ phải lo lắng.

Mẹ muốn con lấy chồng sớm và ổn định khi bố mẹ còn khỏe, giúp được gì còn giúp cho. Mỗi lần mẹ nói như vậy khoé mắt con lại cay.

- Sau này, có gia đình con muốn xin mẹ ít cây trong vườn về trồng ở vườn nhà con nhé

- Trồng làm gì? Bây giờ có thiếu thứ gì đâu, bước chân ra phố là mua được.

- Con trồng để ngắm bình yên ạ.

Đúng là chỉ có nơi chốn đem lại cho tâm hồn sự thanh thản và quên đi những xô bồ của cuộc sống mới thật sự cho con sự bình yên. Chỉ có khu vườn mới mang lại cho con khoảng không bình yên nhất, ấm áp nhất, dịu dàng nhất. Khu vườn ấy chẳng có hoa thơm có lạ, không có nhiều cây quý quả hiếm càng không phải chốn bồng lai tiên cảnh nhưng ở đó có khoảng không lộng gió, có nắng sớm ấm áp, có trời cao trong xanh, có đọt non ngọt ngào, có âm thanh ngày mới du dương và có mẹ. Ngọn nguồn yêu thương xoá tan những bất bình yên mà cuộc sống đặt lên con. Ở nơi ấy, sau những ngày dài đi xa con thấy bình yên.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.

Du Miên và Gió (Phần 1)

Du Miên và Gió (Phần 1)

“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”

Một mùa đông lạnh

Một mùa đông lạnh

Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

Thương cha

Thương cha

Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.

back to top