Nhặt lá trong vườn
2015-07-23 01:00
Tác giả:
Nguyễn Thị Minh Ngân
Mùa mới lại về, cây cối đâm chồi nảy lộc, những chiếc lá già khô rời cành như quy luật của tạo hóa. Những ngày cuối năm, lá trong vườn rụng nhiều, mỗi sáng thức giấc nghe tiếng chim líu lo chuyền cành, mẹ nhắc con ra quét lá khô dọn vườn. Mỗi gốc cây, mỗi tán lá đều làm con nhớ đến hình dáng ngoại, xuân này về thì ngoại đã xa con và mẹ 5 năm rồi.
Ngày ngoại còn bên đời con, mỗi sáng sớm khi con còn ngái ngủ dáng ngoại đã lom khom sau vườn quét lá, ngoại chăm từng gốc cây đợi mùa ra bông kết trái. Mùa đông năm ấy, ngoại bị tai biến, và ngoại nằm liệt giường. Đó là mùa đông lòng con cảm nhận được nỗi buốt giá hắt hiu. Con và mẹ khóc hết nước mắt, ngoại không nói được, không đi lại được, lá trong vườn rụng từng lớp dày xào xạc, vườn vắng cô liêu. Mẹ đưa ngoại đi bệnh viện để chạy chữa, con ở nhà một mình và thấy như đất trời mịt mờ giông bão vây quanh đời con. Ngoại nằm đó, đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn hai mẹ con mà chẳng nói nên lời, chỉ còn bàn tay trái cử động ngoại xoa đầu con, rồi ngoại khóc. Mùa đông ấy con tròn 18 tuổi, cái tuổi đánh dấu sự trưởng thành cũng là lúc con biết rằng, ngoại sẽ vĩnh viễn không thể trở lại như ngày xưa. Con đau xót, con không tin sao cuộc đời lại dành cho ngoại nhiều nỗi mất mát đến thế, con tự đánh vào cơ thể con những lằn roi như để xác tín răng những gì diễn ra là sự thật. Khi lưng con rướm máu, chân con toàn vết xước, con mới tin rằng đây chẳng phải là giấc mơ. Đêm ấy con chẳng thấy đau về da thịt nữa, con chỉ biết trái tim con như vỡ ra, con gào khóc, con cầu xin ông trời và những đấng tối cao mang ngoại về với cơn, ngoại hiền từ cười nói dịu hiền.

Đã có lúc con muốn buông xuôi, trong đêm đông lạnh căm ấy, mẹ vẫn nuôi niềm hi vọng đưa ngoại đi bệnh viện, con nằm một mình, con không muốn thở nữa, con nhắm mắt mà tháy dường như cơ thể con bất động, con nghĩ mình chẳng chịu đựng được nỗi đau này thêm nữa rồi. Con mất hết niềm tin, con muốn mình chẳng nhìn thấy gì nữa, con nhắm mắt và cứ nằm im như thế, hình ảnh ngoại hiện về trong tâm trí con. Con tự nhủ mình cứ nằm im, và nhìn ngắm ngoại trong những giấc mơ và không bao giờ con muốn tỉnh lại nữa. Con nằm như thế tròn ba ngày ba đêm, khi chỉ còn thoi thóp nhịp thở, con ngỡ mình đã vươn tay chạm được vào tay ngoại, ngoại dắt con đi, ngoại cười với con và con muốn mình chạy theo ngoại mãi. Rò con thấy bàn chân con lạnh ngắt, mơ hồ, con mở mắt, trời tối om, con cún ngoại nuôi đã nằm bên giường con từ lúc nào. Có lẽ nó sợ con chạy theo giấc mơ có ngoại mãi nên nó liến đôi chân con, nó sửa gọi con dậy. Con òa khóc, con nuối tiếc vì những gì mình nhìn thấy chỉ là ảo ảnh mà thôi.
Rồi con cũng vượt được những yếu đuối đó, vì con biết ngoài sẽ rất buồn nếu cháu gái ngoại yêu thương lại không vững vàng trước sóng gióc cuộc đời. Con ôn thi lại, rồi con đi học xa nhà, nhìn lá rụng giao mùa lòng con chòng chành nhớ ngoại. Gọi điện thoại về dỗ ngoại ăn cơm, dỗ ngoại uống thuốc, chỉ nghe tiếng ê a như trẻ tập nói mà con xót xa. Mẹ nói lần nào thấy con gọi điện về là ngoại ăn được nhiều, lâu lâu nhớ con ngoại chỉ vào điện thoại rồi nhìn sang mẹ như chờ đợi. Con về thăm ngoại là mẹ bón cơm ngoại lắc đầu, đợi con bón ngoại mới chịu ăn. Đôi tay ngoại, cả đời chăm con từ thuở con còn đỏ hỏn. Ba bỏ đi, hai mẹ con chỉ biết nương tựa vào ngoại. Ngoại chẳng ngại vất vả nuôi con, đến mùa bắp, đậu đôi chân ngoại lặn lội vượt đồng xa lượm mót những gì còn sót lại. Những nồi cơm trộn bắp, độn mì thơm lừng trong gian bếp nhỏ. Bàn tay ấy đã vỗ về con, yêu thương con nhưng giờ đây lại bất động, đôi chân ngoại giờ co quắp, chẳng thể bước được nữa. Con ôm đôi bàn tay ngoại mà úp mặt vào khóc rưng rưng, vỡ òa.

Ngày bé con hay bị mẹ đánh đòn, ngoại thương con ôm chầm lấy cơ thể bé bỏng, xoa dầu vào vết đau tím bầm. Cuối năm học thấy con được giấy khen ngoại vui lắm, thế nào cũng thưởng cho một bữa ăn thật ngon. Ngoại kể chuyện hồi nhỏ, ngoại là trẻ mồ côi, đi chăn trâu cho người ta chứ không được đi học, chỉ đứng ở ngoài của lớp học đánh vần thôi, vậy mà ngoại biết đọc chữ, biết làm toán nữa. Bây giờ thấy cháu gái được đi học trường lớp đàng hoàng, ngoại vui lắm. Giờ con học xa, có giấy khen cũng về khoe ngoại, ngoại cười, có gắng di di ngón tay cử động khó khăn vào tên, con trào nước mắt. Nếu ngoại còn nói được, chắc ngoại sẽ khen con, xoa đầu con và lại nấu những món ăn con thích như phần thưởng khích lệ. Giờ ngoại chỉ biết nhìn con, mỗi mấp máy như muốn nói mà chẳng thành lời.
Ngoại nằm liệt 3 năm thì ra đi, ngoại đi vào mùa mưa, đất trời như tiếc thương khóc hoài không thôi. Con và mẹ như hai chiếc bóng cô đơn bên linh cữu ngoại, hàng xóm đến viếng mà động lòng hỏi sao chỉ có hai người, ừ nhà mình ít người mà phải không ngoại, trong ngôi nhà nhỏ bao nhiêu năm chỉ có tiếng đọc bài của con, tiếng đạp máy may cành cạnh của mẹ và tiếng ngoại cười thôi. Con đưa ngoại về với đất, đoạn đường sao quá xa xôi, đoạn đường mà đã ngàn lần đôi chân ngoại in dấu, đi qua bao đồi rẫy mà ngoại đã vượt qua để nhặt nhạnh từng hạt rớt rơi nuôi con nên người, và đi qua giông bão của lòng con. Giờ ngoại rời xa, xa mãi, hai vành tang trắng ướt đẫm mưa…
Sáng nay con ra vườn, lá sau đêm gió rụng nhiều, con ngồi nhặt lá mà lòng thương ngoại biết bao. Ngoại như lá già về cội, con như chồi non thấp thoáng trên cành. Đời còn nhiều nắng mưa giông bão, nhưng con sẽ vững tin đón nhận, vì con biết bên con luôn có hình bóng ngoại chở che, vỗ về, yêu thương.
Cây trong vườn cũng đã kết trái, trái chín cành con dâng ngoại của con.
© Lâm Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.










