Mình đã lạc nhau giữa Sài Gòn vội vã
2016-10-21 01:25
Tác giả:
Nghe bài hát Sài Gòn mùa vắng anh (Đinh Uyên)
Mình hay kể cho bạn nghe chuyện cũ của mình, chuyện mình đã giấu chôn lâu lắm, những chuyện mà mình ngỡ sẽ chẳng bao giờ có thể sớt chia với ai. Vậy mà với bạn mình lại có thể trải lòng, thật lạ phải không.
Bạn hay bảo mình là người sống với hoài niệm, hay nhớ những chuyện không nên nhớ, những người không đáng nhớ. Nhưng biết sao được, mình đâu phải là người vô tình, bạn biết rõ điều ấy hơn mình mà. Có lẽ, bạn chỉ trách vu vơ thế thôi.
Sớm nay, trời trong thật trong với những tia nắng len qua ô cửa nhỏ, mình bật nhạc cho những thanh âm lan tràn góc phòng. Giai điệu nhẹ nhàng vang lên, bỗng đâu mình bất chợt nhớ, nỗi nhớ xa xôi lắm rồi kéo nhau ùa đến. Mình chếnh choáng như người say, nhắm mắt nằm im.
Chiều Sài Gòn nhạt nắng, đường Hàn Thuyên trải lá vàng.
Nhấp môi cà phê đắng khi mùa thu sắp tàn
Từng dòng người qua phố, tay trong tay cười nói
Chợt có nỗi nhớ xa xôi tìm về.

Mình nhớ có lần mình đến ngày “khó tính” cáu gắt với anh. Anh chẳng hiểu nguyên do, gọi điện hỏi mẹ mình. Thì ra con gái có những ngày rất kỳ cục vậy, anh cười cười. Tối đó đi làm về đã khuya, đường vắng ngắt, chỉ có vài tiếng dế ri ri dưới ánh đèn đường vàng lay trong gió đêm. Anh gõ cửa phòng mình, đưa một túi trái cây, ngồi tỉ mẫn gọt từng miếng lê cho mình. Phút giây đó, mình chỉ ước cả đời này được cùng anh trải qua những điều ngọt ngào như vậy. Đó là trái lê ngọt nhất mình từng được ăn.
Mình đã có những lúc ước mơ cho ngày mai
Dù vẫn biết lúc trước có khi em đã sai
Mà sao anh ơi không dang tay níu
Để hạnh phúc trôi xa tầm tay.
Hai đứa giận nhau, mình không gặp anh. 3h sáng anh đứng đợi trước phòng mình, rồi viết mảnh giấy nhỏ nhét vào dưới khe cửa. Sáng ra mình quét nhà không để ý, có chị bạn vô tình qua chơi nhặt được, đọc được dòng chữ của anh, chị nhìn mình rất khó hiểu.
“Em này, con trai nó vậy là nó yêu em lắm rồi đấy.”
Mảnh giấy vỏn vẹn vài chữ: “Anh xin lỗi, anh yêu em.”
Mình để mảnh giấy nhỏ ấy vào ví, mang theo nhiều năm trời, qua bao đoạn đường mình đi mà chữ trên ấy đã nhòe đi theo tháng năm, theo những giọt nước mắt mình. Anh từng nói “Yêu em anh đã bỏ qua cái tôi của mình rất nhiều”, và có lẽ sẽ rất khó để tìm được một người yêu thương và chăm sóc mình chu đáo như anh. Nhưng rồi, chẳng ai biết trước đường tình mình đi còn bao xa, hay ngay từ giây phút tha thiết với nhau ấy đã thấy trong nhau một nỗi đau ly biệt mà duyên phận đã không cho chung đôi.
Mình hối tiếc trót lỡ nói lên câu biệt ly
Để mãi mãi suốt kiếp vấn vương mối tình si
Giờ đây trong con tim anh chưa mang hình bóng khác
Mà cớ sao không trở về đây với em.
Mình chưa bao giờ mong anh tha thứ cho lỗi lầm mình gây ra, cũng chỉ ước gì anh hận mình đi, anh căm ghét mình đi, nếu được vậy mình sẽ thấy vơi đi phần nào những bồng bột của thời ngây dại. Nhưng chưa bao giờ anh trách mình, nặng lời với mình. Sinh nhật mình năm nào cũng mưa, cơn mưa dai dẳng dầm dề của miền đất đỏ. Anh đứng trước ngõ nhà mình, mua những loại trái cây mình thích. Mình định để anh đợi, đợi chán sẽ về, vì mình chỉ làm anh đau thì dám gì đâu mà nhận nhiều từ anh đến thế?
Vậy mà mình chẳng đành lòng, mình ra gặp anh, nước mưa chảy dài trên tóc, anh cười rất tươi trao quà cho mình, chúc sinh nhật vui vẻ. Mình quay lưng đi mà đôi bờ vai run lên trong cơn mưa chiều ấy. Giá như, giá như thời gian quay trở lại một lần mình sẽ hàn gắn lại những niềm đau mình gây ra, mình sẽ không để anh chơ vơ giữ lòng Sài Gòn mà ra đi không một lời tạm biệt. Mình không ngoảnh lại, vì mình không muốn anh thấy mình khóc chút nào. Chuyện chúng mình, hãy để cơn mưa chiều nay xóa bôi đi.

Mình ngồi im nhìn những trái lê vàng, người run bần bật vì ngấm nước mưa. Mình gọt lê, chậm rãi ăn. Mình nhớ anh là người duy nhất biết loại trái cây mình thích, chàng trai đầu tiên chăm sóc mình những ngày mình ốm. Dẫu biết rằng cuộc đời quá ngắn để hoài tiếc những gì gọi là dĩ vãng, nhưng cũng cần lắm những phút giây nhìn lại, như buổi chiều mưa bên những trái lê, mình cho phép mình được yếu đuối một vài lần trong đời. Mình thầm trách anh, sao ngày ấy anh không níu tay mình, không giữ mình, không tìm mình? Có lẽ nào vì lòng tự trọng, vì khi yêu quá nhiều, con người ta sẽ tổn thương nhiều đến nỗi thà chịu đựng cơn đau bào mòn còn hơn chấp nhận một tình yêu mình trao trọn con tim mà người kia đã lỡ đánh rơi?
Lầm lỗi phút ấy quá lớn anh đâu thể quên
Đành cất bước dẫu vẫn nhớ thương em triền miên
Để ký ức ấy mãi khắc nơi trái tim mình
Thêm những vết thương thật sâu.
Mình biết, bạn mà đọc được những dòng này lại cười mình, bảo mình hoài niệm, nhớ chuyện xưa. Nhưng mình muốn bạn biết những gì mình nghĩ những điều mình đã trải qua, vì mình và bạn gặp nhau quá muộn, khi cả hai đã trải qua quá nhiều đắng cay trong đời. Mình có thể một lần đủ tự tin để bước về phía bạn không?
Tình yêu là vậy, ngọt ngào và đớn đau luôn song hành. Có lẽ bạn cũng như mình, cũng ngại ngùng để bắt đầu một chuyện tình. Thôi đành để lòng lặng yên, để lời im tiếng, để giữa hai ta có một khoảng lặng đủ cho nhau nhìn lại quãng đời đã qua, và đoạn đường phía trước. Để giữ cho nhau chút niềm tin, chút ấm áp nơi trái tim hoang lạnh bao ngày, rồi mình sẽ nhận ra đường đời mình đi sẽ cần có ai trong đời. Yêu cũng cần nhiều lắm sự can đảm phải không?
Ừ, chuyện cũ của mình, chuyện mình và Sài gòn đấy. Mình hi vọng, mình và bạn sẽ có với nhau những kỷ niệm, và giữ được nhau giữa dòng đời vội vã này.
Nhớ bạn rất nhiều.
© Lâm Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.







