Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một Sài Gòn bình yên trong tôi

2015-12-24 01:00

Tác giả: Phan Thị Kim Thảo


blogradio.vn - Sài Gòn vẫn cứ luôn ồn ào, náo nhiệt như thế nhưng ở đâu đó giữa thành phố rộng lớn này tôi vẫn tìm thấy cho mình một vài chốn quen thuộc để dừng chân, để lặng nhìn cuộc sống và mỉm cười chào đón những giờ phút bình yên.

***

Chiều nay, sau giờ tan sở về, tôi hòa theo dòng người tấp nập ngược xuôi như mọi ngày. Đường xá Sài Gòn vẫn đông nghẹt, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người cười nói trong các quán ven đường vang xa, tiếng điện thoại nhà ai cũng hùa theo đổ chuông ring reng cho phải lệ. Và có chăng Sài Gòn được gọi là thành phố năng động một phần cũng nhờ có những thanh âm thường nhật ấy?

Nhịp sống Sài Gòn ồn ào, rộn rã khiến đôi lúc tôi cũng phải học đòi bắt cho đúng nhịp, để vừa đi vừa chạy cho kịp chuyến hành trình. Nhưng cũng có đôi khi tôi lại muốn chùng chân bỏ cuộc. Đó là những lúc ốm đau một mình, những lúc công việc không suôn sẻ và những lúc tôi nhớ về gia đình, bạn bè ở quê.

Tôi sinh ra ở Huế. Nơi đó, mỗi khi nhắc đến người ta hay buột miệng bình luận đôi ba câu "Huế buồn lắm", "Huế chậm lắm", "Huế cổ kín và trầm tư lắm"... Mà thật lạ, bạn bè, những người tôi quen đều nói tôi chỉ hợp sống ở Huế. Có lẽ vì một phần do tính cách của tôi, thích bình lặng mà sống, không thích xô bồ, rộn rã. Ấy vậy mà gần hai năm qua tôi vẫn sống tĩnh lặng giữa một Sài Gòn không yên ắng đó thôi!

Sài Gòn

Có những ngày tôi thui thủi một mình giữa những người qua lại không quen, nắng đã lên cao, mặt đường đã hắt bóng dòng người xuôi ngược chồng chéo lên nhau. Tôi vừa chạy xe vừa nghĩ ngợi đôi điều về cuộc sống. Về Huế nơi tôi sinh ra và về Sài Gòn nơi tôi đang sống. Liệu rằng, rồi đây tôi sẽ thuộc về nơi nào?

Có ai đó nói với tôi về chuyến hành trình của cuộc đời một con người từ khi sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, rằng chẳng ai trong mỗi người chúng ta được chọn lựa nơi mình sinh ra cả nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cách để sống tốt mỗi ngày. Chính vì thế mà tôi luôn muốn mình sống tốt cho từng ngày, hôm nay phải tốt hơn hôm qua và ngày mai phải tốt hơn những ngày trước đó. Tôi luôn quan niệm cuộc sống của mình là do mình tự tạo lấy dù là vui hay buồn. Vì vậy, tôi luôn muốn mình sống vui vẻ và biết ơn mỗi ngày, mỗi người tôi gặp, những con đường tôi qua và những nơi tôi sống.

Sài Gòn vẫn cứ luôn ồn ào, náo nhiệt như thế nhưng ở đâu đó giữa thành phố rộng lớn này tôi vẫn tìm thấy cho mình một vài chốn quen thuộc để dừng chân, để lặng nhìn cuộc sống và mỉm cười chào đón những giờ phút bình yên. Đó là những sáng cuối tuần thong thả, tôi lang thang một mình quanh nhà thờ Đức Bà, một trong những biểu tượng đặc trưng khi ai đó nhắc đến Sài Gòn. Tôi lắng nghe tiếng Cha nhà thờ đọc kinh, nghe các bạn hát những bài ca về Chúa mặc dù tôi không theo đạo Thiên chúa nhưng với tôi giờ khắc ấy vô cùng thiêng liêng. Rồi tôi chọn cho mình một chỗ ngồi lý tưởng bên công viên của nhà thờ, tôi hay gọi cho mình một ly cafe ít sữa của cô bán quán cóc tại chỗ để nhâm nhi và làm tăng thêm phần thi vị của một buổi sáng đẹp trời. Tôi ngắm nhìn các cặp đôi chụp hình cưới, ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của cô dâu, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc của chú rể mà tự nhiên bao nhiêu ưu phiền đều tan biến. Tôi lắng nghe những bài hát quen thuộc của nhóm bạn sinh viên đang vừa đàn ghi ta vừa ca hát hăng say... Và với tôi Sài Gòn thật đẹp!

Sài Gòn

Có những đêm, tôi trở về nhà hơi muộn sau khi kết thúc cuộc gặp gỡ với bạn bè, đường xá Sài Gòn đã có phần thưa người qua lại, bụng đói cồn cào tôi ghé vào quán hủ tiếu quen thuộc gần bên đường ray xe lửa Nguyễn Kiệm, gọi anh bán hủ tiếu một tô và cứ thế nhai nuốt xì xụp. Có một cảm giác thật thân thuộc ấm cúng, khoan khoái lạ thường trong tôi. Bởi một phần do anh bán hủ tiếu cũng là một người từ miền Trung vào đây lập nghiệp. Đôi khi, tôi đồng cảm với ai đó chỉ đơn giản bởi họ là người xa quê giống như mình.

Sài Gòn dân tứ xứ rất đông, mỗi người từ khắp nơi tụ tập về đây để lựa chọn cho mình một công việc phù hợp, để thử thách với chính bản thân mình. Hoặc đôi khi chỉ là một công việc tạm thời để tự nuôi sống bản thân. Nhưng so với các tỉnh thành khác, nhiều người cho rằng Sài Gòn vẫn rất dễ sống. Có lẽ thế thật, bởi mấy ai vào sống lâu ở Sài Gòn mà lại muốn trở về quê đâu. Hoặc họ có về rồi cũng sẽ ước ao một ngày nào đó được quay trở lại nơi đây. Có lẽ vì họ lỡ yêu lấy thành phố này rồi!

Sài Gòn còn là nơi cho tôi gặp được những người bạn chân thành, dễ mến. Là nơi cho tôi gặp được những người đồng hương chăm chỉ, sống có nghĩa có tình. Là nơi cho tôi gặp được những anh chị đồng nghiệp biết yêu thương, che chở lẫn nhau. Và với tôi Sài Gòn bình yên hơn nhiều so với những gì người ta hay nhắc đến.

© Phan Thị Kim Thảo – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phan Thị Kim Thảo

Lênh đênh lạc bước đường về Hỏi ai xa lắm mộng trần nơi nao? Mơ hồ mới tỏ chiêm bao Mà sao khi tỉnh vẫn còn chênh vênh...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top