Xin giữ tim ngọt ngào dù đời không còn nhau
2016-10-10 01:28
Tác giả:
Nghe bài hát Vội vàng (Phạm Hoài Nam, ST: Đức Trí)
Ba mẹ tôi vô tình gặp lại nhau, chỉ là một sự tình cờ của số phận.
Thời gian họ xa nhau bằng với số tuổi của tôi, 27 năm. Tôi chưa bao giờ hỏi mẹ tại sao hai người lại yêu, rồi lại xa nhau trong khoảng thời gian ngắn ngủi đến tàn nhẫn vậy. Tôi biết, đó là vết thương của mẹ, một vết thương sâu kín vẫn luôn buốt nhói. Và tôi không muốn chạm vào.
Mẹ chưa bao giờ quên được ba, đó là một khối tình câm nín và đầy bi kịch.
Ngày còn nhỏ, có đôi lần giận dỗi tôi đã nói trong tiếng nấc:
"Con sẽ không bao giờ như mẹ, con không bao giờ chung tình như mẹ đâu".
Mẹ làm rơi cây roi, quay mặt đi.
Vậy mà ngày hôm nay, sau chừng ấy thời gian nỗi đau đã lành da, đã khơi màu mới thì họ lại gặp nhau. Tôi hi vọng, một hi vọng mong manh sâu thẳm nơi con tim rằng họ sẽ ngồi lại với nhau, sẽ hỏi han nhau về quãng đời họ đánh mất nhau. Đơn giản thôi phải không? Những người bạn xa nhau lâu ngày họ cũng quan tâm nhau vậy mà, dù là mối quan tâm mang màu lịch sự.
Vậy mà, hai người họ, là ba mẹ tôi đấy, chẳng có lấy với nhau được một chút phép lịch sự gọi là tối thiểu. Họ lạnh lùng như hai kẻ xa lạ, như chưa từng biết nhau trong đời. Tôi đứng giữa họ, cảm giác như mình bé lại của ngày bốn tuổi, của ngày khóc mờ ô cửa kính xe gọi ba.
"Ba nhớ về với con nha ba".

Tôi là con bé ngốc nghếch vậy mặc dù đã sập bến 30. Tôi cười vào mũi mình, ngốc quá phải không? Những lời hứa luôn luôn chỉ là lời hứa. Đi qua bao tháng năm trong đời, cũng như bao mối tình nhiều hứa hẹn để rồi có ai giữ được lời hẹn với lòng? Vậy mà vẫn còn nhớ dáng ba với lời hứa đã trôi tuột theo những vòng xe.
Có phải ngay từ đầu, tình yêu của họ đã là một sự nhầm lẫn rồi không?
Với câu hỏi cứ xoay xoay trong trí óc, đêm đó tôi không ngủ. Tôi nằm yên nghe tiếng mưa rơi tí tách bên thềm nhà. Tối dụi đầu vào gối, cắn chặt răng để không phát ra tiếng nấc. Tay ấn vào bàn phím, tua đi tua lại một bài hát để ru con tim đã run rẩy giữ đêm.
Trách ta vội vàng nên đánh mất
Trách em ngại ngùng trong phút chốc
Có khi nào tình đến nhanh bao giờ
Giường bên, có tiếng thở dài. Mẹ trở mình.
Đã qua rồi cái thời tôi khao khát có ba, như lũ bạn. Cũng qua cái ngày nông nổi tôi giận mẹ vì những trận đòn vô cớ. Thơi gian chữa lành nhiều thứ, những vết thương không đứng hạn kỳ, và cả cơn đau mãn tính đến thăm không hề báo trước. Những sao tôi vẫn khóc khi chiều nay, tôi chơi vơi trong khoảng không giữa hai người đã sinh thành ra tôi, nhưng thậm chí họ không nhìn nhau?
Ba mẹ tôi, họ có đánh rơi điều gì khi đã vội vàng yêu thương rồi xa rời nhau không?
Yêu thương thường bình dị, và không nhiều lời. Tôi vẫn tin rằng giữa hai người họ vẫn còn chút gì cho nhau, dù đôi khi niềm tin ấy mơ hồ và nhiều hoài nghi. Có lẽ vì vậy, mà tôi rất hiếm khi nói nhiều lời yêu thương với ai đó, mặc dù người ấy tôi thương rất nhiều. Tôi sợ, tình yêu ấy sẽ theo lời hứa mà rơi mất, rơi vội rơi vàng như lá úa cuối thu. Càng lớn lên, tôi thấy mình càng giống mẹ, dù ngày xưa trong cơn dỗi hờn đã một mực chối từ.
Tôi chui vào chăn, ôm mẹ từ đằng sau. Tôi rồi sẽ ổn thôi, tôi sẽ yêu, như mẹ, một tình yêu lặng thầm. Cuộc đời này rộng dài và nhiều gian nan, để yêu một người suốt đời đã khó khăn và cần nâng niu nhau nhiều lắm. Và nếu có bất chợt không cần nhau nữa, đơn giản vì hết yêu, vì đã tìm được yêu thương khác hoàn hảo hơn, thì cũng xin cho giận hờn trôi theo gió mây, để luôn giữ nơi lồng ngực những nhịp đập ấm áp của một trái tim ngọt ngào.
Ngọt ngào để yêu thương nhiều hơn, dù niềm thương ấy chỉ mình ta thấu thôi.
© Lâm Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”






