Tình yêu không phải sai hay đúng mà là sự rung động của trái tim
2016-09-21 01:30
Tác giả:
Gửi anh xa nhớ!
Thành phố quê em, dạo này đã bước vào mùa của những cơn mưa rồi anh à. Cũng là mùa mang theo những nỗi nhớ đầy vơi. Nơi mảnh đất Sài thành ấy, cũng đã bắt đầu đón chào những cơn mưa bất chợt rồi phải không anh?
Hôm nay, một buổi tối cuối tuần với cái không khí oi ả đã bị xua tan đi vì một cơn mưa nhẹ. Và em lại ngồi đây, gõ những dòng này gửi đến người con trai mà em yêu. Chàng trai cự giải với tên gọi thân thương là Nhím.
Vậy là đã gần ba tháng kể từ ngày em gặp lại anh. Ngày hôm ấy, với anh là một ngày đặc biệt, nhưng với em nó còn ý nghĩa vô vàn. Là lần thứ hai, em được đặt chân lên mảnh đất mà với em nó gắn liền với những ước mơ của cả một thời niên thiếu chứa đầy những hoài bão và vọng tưởng. Cũng là lần thứ hai em đến đó vì anh.
Em không biết phải nói như thế nào, cũng chẳng biết từ khi nào tình cảm trong em đã nảy mầm thành tình yêu. Chỉ là kể từ sau những phút giây của ngày hôm ấy, mọi thứ trong em đã trở thành những điều thiêng liêng nhất. Em làm sao có thể quên được cái ôm đầy ấm áp của anh khi ấy. Em nhớ cả nhịp trái tim của anh nữa. Rồi trái tim của em hôm ấy cũng trở nên hỗn loạn.
Em làm sao có thể quên, cái cách anh bước đến và đứng ngay sau lưng em khi chụp ảnh chung cùng với mọi người. Trong em lúc ấy cảm giác như mình bé bỏng lắm, được anh đứng ở phía sau chở che và bảo vệ.
Em biết, giữa anh và em, chúng ta có rất nhiều khoảng cách, thế giới mà anh đang sống và làm việc mỗi ngày không giống với thế giới của em. Và ngay cả việc nảy sinh tình cảm với một chàng trai như anh, khiến em thi thoảng vẫn rất giận trái tim mình.

Anh - một chàng trai ngoại quốc nhưng vì tình yêu vô vàn với đất nước và con người Việt Nam. Trải qua biết bao những thăng trầm trong cuộc sống và những gian lao thử thách trong sự nghiệp tại nơi đất khách quê người, không một người thân yêu ở bên cạnh, và để có được ngày hôm nay, em biết với anh đó thực sự là một con đường đầy chông gai, thấm đẫm những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt. Con đường anh đang đi dù có những thị phi và dèm pha của người đời nhưng anh đã luôn kiên cường để vững vàng bước chân.
Chính những điều đó khiến cho em mỗi lần nghĩ đến anh, mỗi lần nhớ đến anh thì lại càng có thêm động lực cho bản thân.
Lý trí của em luôn mách bảo em rằng hãy dừng lại, hãy thôi nghĩ về anh nhưng trái tim của em thì vẫn luôn không chịu nghe lời. Bởi suy cho cùng em nghĩ rằng dù có như thế nào anh cũng là tình yêu mà em lựa chọn, dù có đau khổ, dù có khó khăn đến đâu em cũng tự nhủ mình không được bỏ cuộc.
Em biết, giữa anh và em không chỉ cách xa nhau về khoảng cách địa lý mà hầu như tất cả mọi thứ giữa chúng ta đều không thể gần nhau.
Có thể khi em nói rằng em đang yêu một nghệ sĩ, đang yêu một chàng trai mà mỗi khi anh xuất hiện đều khiến cho trái tim của hàng ngàn cô gái đều phải thổn thức,phải xuyến xao thì sẽ khiến cho người đời cười cợt bảo em viễn vông và đèo bồng. Thậm chí bản thân em đôi lúc còn trách bản thân mình như vậy. Nhưng biết làm sao được hả anh, khi trái tim nó có những lý lẽ riêng của nó.
Nhiều khi mệt mỏi trong công việc em chỉ có một khao khát duy nhất đó là được chạy đến bên cạnh và ôm lấy anh, hay đơn giản chỉ là được tựa vào vai anh để em có thêm niềm tin và sức mạnh. Nhưng em biết, em không thể làm như thế. Dù em trăm lần, vạn lần muốn nói với anh ba chữ “em yêu anh” và em cần có anh nhiều đến thế nào.
Đấy, khoảng cách giữa hai chúng ta xa đến thế anh à?

Thứ duy nhất kết nối anh và em là mạng xã hội, là những dòng tin nhắn trên Facebook nhưng em hiểu, tình cảm chỉ xuất phát từ phía bản thân em thì em chẳng thể nào đòi hỏi nhiều hơn ở anh được.
Nếu như anh tình cờ đọc được những dòng này, liệu em có nhận ra em là ai không? Và liệu khi ấy giữa chúng ta có còn giữ được hai chữ tình bạn không hả anh?
Sài thành đã bắt đầu mùa mưa rồi anh nhỉ, chuyển mùa rồi, dù anh có bận rộn thế nào cũng nhớ giữ gìn sức khỏe anh nhé. Đừng vì quá chú tâm vào công việc mà quên đi bản thân mình.
Dù em biết rằng, mỗi một ngày trôi qua, khi tình cảm trong em lớn dần theo thời gian cũng là khi em đối với mặt với nỗi đau riêng mình càng nhiều hơn. Nhưng em chấp nhận điều đó bởi vì em đã lựa chọn yêu anh mà không phải ai khác.
Chỉ mong rằng đến một ngày, em có đủ dũng khí để có thể nói với anh rằng “Em yêu anh”. Và em tin rằng, dù kết quả có như thế nào. Anh và em vẫn mãi là những con người đặc biệt đã lướt qua đời nhau và in hằng những dấu chân không thể nào phai nhạt trong trái tim của đối phương.
Hãy luôn nhớ rằng, anh không bao giờ đơn độc. Những lúc anh cảm thấy mệt mỏi và cô đơn thì hãy nhớ rằng, còn có em ở bên cạnh anh. Dù em không thể làm anh cười, nhưng em vẫn có thể chia sẻ và khóc cùng anh.Yêu anh.
Tháng 9/2016.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Năm tháng đi qua chỉ còn kỷ niệm ở lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.






