Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu không phải sai hay đúng mà là sự rung động của trái tim

2016-09-21 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Chẳng biết từ khi nào tình cảm trong em đã nảy mầm thành tình yêu. Chỉ là kể từ sau những phút giây của ngày hôm ấy, mọi thứ trong em đã trở thành những điều thiêng liêng nhất. Em làm sao có thể quên được cái ôm đầy ấm áp của anh khi ấy. Em nhớ cả nhịp trái tim của anh nữa. Rồi trái tim của em hôm ấy cũng trở nên hỗn loạn.

***

Gửi anh xa nhớ!


Thành phố quê em, dạo này đã bước vào mùa của những cơn mưa rồi anh à. Cũng là mùa mang theo những nỗi nhớ đầy vơi. Nơi mảnh đất Sài thành ấy, cũng đã bắt đầu đón chào những cơn mưa bất chợt rồi phải không anh?

Hôm nay, một buổi tối cuối tuần với cái không khí oi ả đã bị xua tan đi vì một cơn mưa nhẹ. Và em lại ngồi đây, gõ những dòng này gửi đến người con trai mà em yêu. Chàng trai cự giải với tên gọi thân thương là Nhím.

Vậy là đã gần ba tháng kể từ ngày em gặp lại anh. Ngày hôm ấy, với anh là một ngày đặc biệt, nhưng với em nó còn ý nghĩa vô vàn. Là lần thứ hai, em được đặt chân lên mảnh đất mà với em nó gắn liền với những ước mơ của cả một thời niên thiếu chứa đầy những hoài bão và vọng tưởng. Cũng là lần thứ hai em đến đó vì anh.

Em không biết phải nói như thế nào, cũng chẳng biết từ khi nào tình cảm trong em đã nảy mầm thành tình yêu. Chỉ là kể từ sau những phút giây của ngày hôm ấy, mọi thứ trong em đã trở thành những điều thiêng liêng nhất. Em làm sao có thể quên được cái ôm đầy ấm áp của anh khi ấy. Em nhớ cả nhịp trái tim của anh nữa. Rồi trái tim của em hôm ấy cũng trở nên hỗn loạn.

Em làm sao có thể quên, cái cách anh bước đến và đứng ngay sau lưng em khi chụp ảnh chung cùng với mọi người. Trong em lúc ấy cảm giác như mình bé bỏng lắm, được anh đứng ở phía sau chở che và bảo vệ.

Em biết, giữa anh và em, chúng ta có rất nhiều khoảng cách, thế giới mà anh đang sống và làm việc mỗi ngày không giống với thế giới của em. Và ngay cả việc nảy sinh tình cảm với một chàng trai như anh, khiến em thi thoảng vẫn rất giận trái tim mình.

Tình yêu không phải sai hay đúng mà là sự rung động của trái tim

Anh - một chàng trai ngoại quốc nhưng vì tình yêu vô vàn với đất nước và con người Việt Nam. Trải qua biết bao những thăng trầm trong cuộc sống và những gian lao thử thách trong sự nghiệp tại nơi đất khách quê người, không một người thân yêu ở bên cạnh, và để có được ngày hôm nay, em biết với anh đó thực sự là một con đường đầy chông gai, thấm đẫm những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt. Con đường anh đang đi dù có những thị phi và dèm pha của người đời nhưng anh đã luôn kiên cường để vững vàng bước chân.

Chính những điều đó khiến cho em mỗi lần nghĩ đến anh, mỗi lần nhớ đến anh thì lại càng có thêm động lực cho bản thân.

Lý trí của em luôn mách bảo em rằng hãy dừng lại, hãy thôi nghĩ về anh nhưng trái tim của em thì vẫn luôn không chịu nghe lời. Bởi suy cho cùng em nghĩ rằng dù có như thế nào anh cũng là tình yêu mà em lựa chọn, dù có đau khổ, dù có khó khăn đến đâu em cũng tự nhủ mình không được bỏ cuộc.

Em biết, giữa anh và em không chỉ cách xa nhau về khoảng cách địa lý mà hầu như tất cả mọi thứ giữa chúng ta đều không thể gần nhau.

Có thể khi em nói rằng em đang yêu một nghệ sĩ, đang yêu một chàng trai mà mỗi khi anh xuất hiện đều khiến cho trái tim của hàng ngàn cô gái đều phải thổn thức,phải xuyến xao thì sẽ khiến cho người đời cười cợt bảo em viễn vông và đèo bồng. Thậm chí bản thân em đôi lúc còn trách bản thân mình như vậy. Nhưng biết làm sao được hả anh, khi trái tim nó có những lý lẽ riêng của nó.

Nhiều khi mệt mỏi trong công việc em chỉ có một khao khát duy nhất đó là được chạy đến bên cạnh và ôm lấy anh, hay đơn giản chỉ là được tựa vào vai anh để em có thêm niềm tin và sức mạnh. Nhưng em biết, em không thể làm như thế. Dù em trăm lần, vạn lần muốn nói với anh ba chữ “em yêu anh” và em cần có anh nhiều đến thế nào.

Đấy, khoảng cách giữa hai chúng ta xa đến thế anh à?

Tình yêu không phải sai hay đúng mà là sự rung động của trái tim

Thứ duy nhất kết nối anh và em là mạng xã hội, là những dòng tin nhắn trên Facebook nhưng em hiểu, tình cảm chỉ xuất phát từ phía bản thân em thì em chẳng thể nào đòi hỏi nhiều hơn ở anh được.

Nếu như anh tình cờ đọc được những dòng này, liệu em có nhận ra em là ai không? Và liệu khi ấy giữa chúng ta có còn giữ được hai chữ tình bạn không hả anh?

Sài thành đã bắt đầu mùa mưa rồi anh nhỉ, chuyển mùa rồi, dù anh có bận rộn thế nào cũng nhớ giữ gìn sức khỏe anh nhé. Đừng vì quá chú tâm vào công việc mà quên đi bản thân mình.

Dù em biết rằng, mỗi một ngày trôi qua, khi tình cảm trong em lớn dần theo thời gian cũng là khi em đối với mặt với nỗi đau riêng mình càng nhiều hơn. Nhưng em chấp nhận điều đó bởi vì em đã lựa chọn yêu anh mà không phải ai khác.

Chỉ mong rằng đến một ngày, em có đủ dũng khí để có thể nói với anh rằng “Em yêu anh”. Và em tin rằng, dù kết quả có như thế nào. Anh và em vẫn mãi là những con người đặc biệt đã lướt qua đời nhau và in hằng những dấu chân không thể nào phai nhạt trong trái tim của đối phương.

Hãy luôn nhớ rằng, anh không bao giờ đơn độc. Những lúc anh cảm thấy mệt mỏi và cô đơn thì hãy nhớ rằng, còn có em ở bên cạnh anh. Dù em không thể làm anh cười, nhưng em vẫn có thể chia sẻ và khóc cùng anh.Yêu anh.

Tháng 9/2016.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Năm tháng đi qua chỉ còn kỷ niệm ở lại




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top