Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phía sau ta trời trở lạnh mùa sang

2016-11-08 01:16

Tác giả:


blogradio.vn - Có những buổi chiều, nghe hoàng hôn nhuộm màu xám, nghe gió về mang hơi lạnh mà lòng chênh chao nhớ những hoàng hôn khác, những hoàng hôn đã cùng ngắm mây giăng trên đỉnh núi, cùng chạy trốn những cơn mưa mùa hạ, cùng nép vào nhau để tìm hơi ấm. Và nhận ra có những điều chẳng thể trở lại như ngày đã qua.

***

Làm sao để quên đi những đoạn đường đã in hằn dấu chân cùng nhau sánh đôi.

Làm sao để quên đi những câu chuyện đã nói với nhau chẳng đầu chẳng cuối, những nụ cười rất đỗi vô tư, những giận hờn làm mưa nơi khóe mắt.

Làm sao để quên đi con phố quen, góc quán quen, chiếc khăn ấm quàng cho nhau ngày gió.

Làm sao để quên đi...

Có những điều thuộc về quá khứ, muốn thay đổi cũng chẳng thể thay đổi, giá như ngày đó mình đừng yêu nhau thì liệu quãng đời sau có yên ổn hơn chăng?

Có những chuyện như một sự sắp đặt nào đó, đến một thời điểm nào đó, ta buộc phải đi con đường mà trước đây ta chưa từng biết, nhưng bắt buộc ta phải bước đi mà lòng chỉ muổn chạy lùi về phía sau.

Có những chuyện dù nói mãi với nhau nhưng trong lòng vẫn giữ riêng một điều nho nhỏ chỉ riêng ta biết thôi. Ừ thì chia xa, có gì là ghê gớm, cuộc đời này hợp tan chỉ là chuyện thường tình.

Có những buổi chiều, nghe hoàng hôn nhuộm màu xám, nghe gió về mang hơi lạnh mà lòng chênh chao nhớ những hoàng hôn khác, những hoàng hôn đã cùng ngắm mây giăng trên đỉnh núi, cùng chạy trốn những cơn mưa mùa hạ, cùng nép vào nhau để tìm hơi ấm. Và nhận ra có những điều chẳng thể trở lại như ngày đã qua.

Phía sau ta trời trở lạnh mùa sang

Thời gian có thể xóa bôi đi? Nếu được thì chắc chẳng mấy ai muốn nhung nhớ chuyện đau lòng. Xóa hết đi những ngày ta hò hẹn, quán cà phê ta từng ngồi, tách trà ta từng uống cùng nhau. Xin thời gian nếu có phép nhiệm màu, xóa hết đi trả về cho nhau ngày xưa nguyên vẹn, cho nhau những ngày mình chưa từng hiện diện trong quãng đời của người kia.

Xin bình yên về qua đây, cho lòng ta vượt qua ngày giông bão, cho yêu thương hóa thành mây trời ở nơi này nhưng làm mưa nơi miền khác, để người ta thương đừng ướt áo bởi cơn mưa lòng ta.

Xin tình yêu là điều gì đó xa xôi vời vợi, đừng níu giữ những linh hồn cô đơn chẳng thể chạm vào nhau.

Xin quãng đường đời phía trước ta sắp đi, sẽ có những ngọt ngào đón đợi, sẽ có những nụ hôn khác cho người ta thương.

Xin cho nước mắt thôi rơi, cho nụ cười khép lại ngày nắng tắt. Ừ thì người đi, chẳng hẹn hò, ngững nhung nhớ, thôi hờn dỗi, trả lại cho nhau những tháng ngày đơn côi, như ngày xưa...

Thôi em về kẻo trời mưa ướt áo, phía sau ta trời trở lạnh mùa sang.

Thôi em về kẻo đường trơn phút nhớ, gửi lại ta một thuở thầm thương.


Phía sau ta trời trở lạnh mùa sang


Em về

đường chiều hóa cơn giông...

Em về,

dù đoạn đường chỉ ước dài vô tận

để rồi em biết

mình sẽ xa…



Có những chiều, của ngày mai em biết

Mình sẽ già nua và yếu đuối vô cùng.

Không có anh, trời cũng thôi giông bão

Phút lặng yên, cho em thấy đời nghiêng.

Giá ngày ấy, mình đừng yêu nhiều thế

Thì quãng đời này, liệu có vui hơn?


© Lâm Hạ - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top