Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mấy mùa nhớ nhung (Phần 1/3)

2022-02-28 01:20

Tác giả: Hạnh Phúc


blogradio.vn - Mưa phùn đã ngừng rơi trên vai anh. Hai bên con đường mùa xuân có những tán cây cổ thụ tỏa một màu xanh êm dịu. Anh lặng lẽ đi bên tôi ngắm ánh chiều dần buông trên từng nhành bằng lăng chưa tr hoa tím mùa này.

***

Lam Hạ: Xuân xanh nhớ chàng trai năm ấy

Tôi nhớ anh!

Chàng trai tuổi 20 đứng đợi tôi những sáng mùa xuân, nơi góc ngã tư đường Lê Hồng Phong - Trần Phú, Sài Gòn 2015.

Ký ức ấy, gần 7 năm rồi, vẫn tươi nguyên trong trái tim tôi.

Dù kỷ niệm đã thắt nơ vàng cất vào chiếc hộp quá khứ để nâng niu thì khi tĩnh lặng an yên ta vẫn lần giở trước đèn để chiêm ngắm. Tôi mong gặp lại anh biết bao nhiêu. Gặp lại để gửi đến anh lời cảm ơn muộn màng, rằng cảm ơn tình yêu của anh, vì trong những ngày thanh xuân ấy tôi đã từng được trân quý nhiều đến vậy. Để rồi tôi sẽ trả lại cho anh cô gái của ngày xưa, trẻ tuổi và trẻ lòng, dù vui hay buồn trong đôi mắt cũng long lanh bao ước vọng.

Ngày gặp anh tôi đang chìm đắm trong một cuộc tình như có như không. Người con trai tôi yêu, Lâm, thuộc một kiểu lơ lng nửa vời. Tôi chông chênh giữa biết bao ngộ nhận và đau khổ.

Có lần tôi gửi Lâm những dòng thơ tâm tình trong chiếc thiệp nhỏ mong người yêu hiểu cho những nỗi buồn sâu thẳm trong tim tôi:

 

"Ném lên trời giọt nước mắt tròn vo

Trời không nhận mưa vô tình rơi mãi

Thương cho ta, cho bao người con gái

Một lần yêu không đếm hết dại khờ"

 

Nếu như anh sẳn sàng xoa dịu những cảm xúc tiêu cực trong tôi, thì Lâm nhận những lời ấy chỉ lắc đầu bảo rằng em phức tạp quá mà làm gì.

Tuổi trẻ là khoảng thời gian để sai lầm, và tôi và Lâm và anh nữa cứ thế lạc mất nhau trong vô vàn tiếc nhớ.

Một ngày anh đến tìm tôi, thấy đôi mắt tôi buồn, anh khẽ khàng hỏi chuyện. Tôi kể anh nghe việc tôi và người yêu giận nhau một tuần rồi chưa gặp lại. Anh nhìn tôi trìu mến yêu thương. Anh nắm tay tôi cân cần an ủi, anh bảo rằng để anh chở tôi đi gặp Lâm. Vậy là chúng tôi cùng nhau đi qua một quãng đường dài có vài giọt mưa phùng nhẹ rơi đến thăm người ấy. Ngồi sau xe, tôi đếm những giọt mưa lất phất rơi xuống vai áo anh thân thuộc. Tôi chợt nghĩ nếu không có anh trong những năm tháng thanh xuân ấy, thì tôi lấy đâu người để bầu bạn sẻ chia. Người yêu tôi ư, không, Lâm không phải là người biết lắng nghe. Yêu Lâm là do trái tim tôi dẫn dắt, cứ vậy điên đảo và say mê không lý do. Cũng là tôi tỏ tình trước, anh ấy gật đầu, thế là chúng tôi thành một đôi yêu nhau như bao đôi khác trong tình yêu với biết bao ngọt ngào và hờn giận. Nhưng thật xót xa, hờn giận lại nhiều hơn tất cả, nên chúng tôi chìm trong một cuộc tình buồn.

Khi gần đến nhà Lâm, tôi bỗng nhiên thay đổi ý định. Tôi và anh quay về. Bên chân cầu có người bán hoa xuân, đó là những khóm cúc họa mi đẹp đến ngỡ ngàng. Anh biết tôi yêu loài hoa ấy, anh mua và cẩn trọng đặt vào tay tôi. Tôi muốn đi bộ một chút cho lòng tĩnh lặng. Mưa phùn đã ngừng rơi trên vai anh. Hai bên con đường mùa xuân có những tán cây cổ thụ tỏa một màu xanh êm dịu. Anh lặng lẽ đi bên tôi ngắm ánh chiều dần buông trên từng nhành bằng lăng chưa tr hoa tím mùa này.

Tôi đếm lại những lần hờn giận, tôi luôn là người chủ động làm hòa, và cứ thế cuộc tình được níu giữ đã mấy năm qua. Anh vẫn bên tôi như một người bạn thân qua từng mùa giông bão của cuộc tình ấy. Anh ấm áp, ân cần trong một tình yêu không hồi đáp.  Và tôi nhận ra rằng đây nên là lần cuối cùng để anh biết về những nỗi buồn của tôi trong cuộc tình hiện tại. Những khúc mắc trong lòng tôi được gỡ bỏ, đôi mắt tôi ánh lên niềm vui của chiếc cầu vng sau mưa long lanh mát dịu. Anh bảo rằng chỉ cần trông thấy tôi rạng rỡ trong hạnh phúc, anh sẽ không mong cầu gì hơn! Tôi biết tình yêu của anh chân thành cao thượng biết bao, nhưng trái tim tôi thuộc về một nơi thăm thẳm những nỗi dại khờ. Trái tim luôn có những lý do riêng của nó. Tôi chỉ thương anh như một cô em gái thích nương cậy anh trai mình, mà anh thì lại dịu dàng nuông chiều mình quá đỗi, nên mình không lớn khôn được bao giờ!

Anh có biết không, ngày anh buồn rười rượi nói lời từ biệt tôi để đến một chân trời khác cũng chính là ngày cuộc tình như có như không ấy tan vào sương khói mịt mờ.

Tôi không đủ can đảm để liên lạc với anh trong thời gian cay đắng ấy. Dù tôi biết tin anh đã ra Hà Nội và vẫn một mình.

Khoảng thời gian sau nữa giữa những bộn bề cuộc sống, tôi không còn nghĩ nhiều về tình yêu, nhưng hình ảnh anh thân thương của những sáng mùa xuân năm ấy đôi lúc lại đầy ắp trong tim tôi.

Anh Hải thân yêu!

Chàng trai tuổi 20 đứng đợi em những sáng mùa xuân, nơi góc ngã tư đường Lê Hồng Phong - Trần Phú, Sài Gòn 2015.

Bây giờ thì em đã hiểu tại sao anh vẫn kiên nhẫn đợi em, dù cuộc gặp giữa chúng ta chưa bao giờ là một cuộc hẹn hò. Trong trái tim anh là một tình yêu sâu nặng. Anh hào phóng trao ban, em vô tư nhận hưởng. Tình yêu trao đi không một lần được hồi đáp ấy, liệu 7 năm xa cách, anh có còn mong nhớ về em?

Em đã quá mù quáng để chạy theo một ảo ảnh tình yêu xa vời mà quên đi người đi bên cuộc đời mình mới thật sự là nơi bình yên và hạnh phúc. Nếu nuối tiếc xót xa thế nào đi nữa thì tất cả đã muộn màng, thì nơi chân trời xa ấy em mong rằng anh sẽ tìm được yêu thương trọn vẹn đủ bù đắp cho trái tim nồng nàn ấm áp của anh.

 

Nhưng anh ơi! Năm nay khi xuân gieo sắc vàng lên từng nhành mai phương nam, em lại gửi lòng ra miềm có anh đang tồn tại. Những năm tháng qua đã đủ cho những nỗi nhớ mênh mông trong em rồi, em lại tìm kiếm thông tin về anh. Em nghe một người thân quen kể rằng trên bàn làm việc của anh có một khóm cúc họa mi giấy rất thanh nhã khác thường.

Em nghe tin ấy mà lòng rộn lên những khúc tình ca rộn ràng quá đỗi. Một tấm vé ra Hà Nội những ngày giáp Tết có khó mua không anh nhỉ?

Anh sẽ đón em nhé, mùa xuân.

Lam Hạ của anh!

Gmail báo: Thư đã gửi

22h05, 28/1/2021

© Hạnh Phúc - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Tôi của sau này không còn thích chàng trai đứng dưới mưa | Radio Tình yêu

Hạnh Phúc

Em sẽ học cách yêu của cỏ: Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top