Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giữa mênh mang đất trời…

2022-02-11 01:15

Tác giả: Hạnh Phúc


blogradio.vn - Con sẽ được kể về em của cha mình, đó là một người thân yêu mà con không có duyên gặp gỡ, nhưng tôi tin rằng người ấy vẫn còn đâu đây trong cõi vô thức mênh mang với biết bao trìu mến ngọt lành dành cho cháu nhỏ, một đứa trẻ đươc ra đời để an ủi, bù đắp và viết tiếp yêu thương quý giá của tình thiêng liêng ruột thịt.

***

Ngoài hiên vắng nắng sáng nay rực rỡ quá.

Ngắm cái ánh vàng ban mai tinh khiết ấy làm tôi nao nao lòng. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, xuân đã về bên cửa.

Tôi đếm lại từng dòng ký ức chảy trôi đưa tôi về những tháng ngày đã rất xa xôi, khi ấy tôi tròn 20 tuổi và Người vẫn còn hiện hữu trên thế gian này. Sinh nhật tôi đến vào dịp Tết. Cha cho tôi một số tiền kha khá đủ cùng bạn bè ăn một bữa chè kem. Ngày Tết luôn đến trong nỗi đợi chờ háo hức của tôi cũng vì lẽ đó.

Thế rồi Người cũng ra đi vào một ngày cận Tết. Và đó là ngày đã được Người chọn sẵn để khép lại mọi đớn đau cho mình và cho người thân đón một năm mới thanh thản. Vĩnh viễn giấc mơ hoa cài áo trắng trong lễ đường ngày cưới được bàn tay Người dìu dắt không bao giờ có thật trong đời. Và tôi vĩnh viễn mất đi cơ hội được một ngày thấy cha mình tóc bạc!

 

“Lại đây nào với tôi

Ơi con chim sẻ nhỏ

Không còn cha trên đời…”

 

Tiếng bà nội Chuồn gọi vào ghi giúp bà vài chữ đánh dấu những bộ quần áo cúng Tết cắt ngang dòng hồi tưởng, dẫn tôi trở lại thực tại. Vậy là bây giờ tôi đã làm dâu nhà người được 3 năm. Tết nhà chồng thật đơn giản, gia đình Công giáo tuyệt nhiên không có cúng Ngày 30 hay giao thừa gì cả. Bà soạn vài bộ vàng mã đốt cúng trên mộ người thân để gọi là Tết người trần và người âm cũng đón Tết. Đứa con trai đẹp ngoan và giỏi đủ phần của bà cũng ra đi vào ngày Tết khi vừa tròn 18 tuổi. Người ta dùng từ mồ côi khi con mất đi cha mẹ, dùng từ góa bụa khi vợ chồng qua đời. Nhưng tôi không biết dùng từ gì để chỉ những người mẹ mất con, có lẽ nỗi đau của họ không có ngôn từ diễn tả.

Tôi thương bà biết bao trong cùng một tình yêu người mẹ. Tôi luôn nhắc chồng phải sống hiếu đạo thay phần của em trai. Trong gia đình chồng tôi, tận sâu thẳm trái tim những người còn lại trên cõi đời này vẫn luôn gửi yêu thương trìu mến cho chàng trai trẻ đã ra đi vào mùa xuân xưa cũ. Tôi chưa biết em ấy bao giờ, chỉ trông thấy em qua một tấm di ảnh chụp cùng mẹ và anh chị. Tết này tôi sẽ mang nó đi phục hồi lại, phóng to lên và treo ở gian nhà ngoài. Vì Chuồn sẽ lớn dần lên, con phải biết về huyết mạch tổ tông, ông bà, cha chú.

... Người chết nối linh thiêng vào đời…

Con sẽ được kể về em của cha mình, đó là một người thân yêu mà con không có duyên gặp gỡ, nhưng tôi tin rằng người ấy vẫn còn đâu đây trong cõi vô thức mênh mang với biết bao trìu mến ngọt lành dành cho cháu nhỏ, một đứa trẻ đươc ra đời để an ủi, bù đắp và viết tiếp yêu thương quý giá của tình thiêng liêng ruột thịt.

Ngày nhỏ tôi cùng cha mình xem phim Mùa lá rụng trong vườn, nghe ông Bằng khấn cúng chiều 30 Tết, tôi nhớ mãi:

 

"Thưa thầy mẹ đã cách trở ngàn trùng mà vẫn hằng sống cùng con cháu. Con vẫn văng vẳng nghe đâu đây lời giáo huấn của ông cha, tiên tổ. Con vẫn đinh ninh ghi khắc công sinh thành dưỡng dục của thầy mẹ, gia tộc, ông bà, tổ tiên, con như thấy từ trong tâm linh, huyết mạch sự sinh sôi nảy nở, phúc thọ an khang của con cháu đời đời nối tiếp… Và em cùng con đã mất vẫn hằng sống, hằng vui buồn, chia sẻ, đỡ nâng, dìu dắt tôi cùng các cháu, các em…"

Quá khứ không cắt rời với hiện tại. Tổ tiên không tách rời với con cháu. Tất cả liên kết một mạch bền chặt và thủy chung.

Tết với tôi cũng là dịp để gửi lòng kính nhớ về những người thân yêu đã khuất mà cả năm bộn bề áo cơm đã chểnh mảng khói hương thăm viếng. Khi người thân yêu từ giã cõi đời, tuyệt nhiên không một sự chia sẻ nào có thể giúp ta nguôi ngoai tất cả, chúng ta chỉ có thể chôn chặt nỗi buồn thương vào sâu thẳm lòng mình, hẹn đến cõi trăm năm ta cùng người hạnh ngộ.

Tết với tôi là dịp để xênh xang tiền bạc, đồng quà tấm bánh tặng ông bà nội ngoại, thăm hỏi những nơi nghĩa tình, được thấy mình bé lại sống giữa một miền yêu thương thân thuộc thuở nào.

Tết với tôi là dịp chia sẻ nụ cười xuân bằng tấm áo thùng mì tặng những người mẹ nghèo vắng bàn tay con chăm sóc.

Nguyện xin cho tất cả chúng ta một mùa xuân nhiều ước vọng.

Ký tên: Thương yêu!

© Hạnh Phúc - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Hạnh Phúc

Em sẽ học cách yêu của cỏ: Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top