Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ vị Tết quê

2022-01-30 01:35

Tác giả: Hồng Nguyễn


blogradio.vn - Lòng chợt trăm mối ngổn ngang nhớ về những ngày Tết xưa cũ, nhớ bóng lưng thẳng tắp của ông đồ già đã lâu lắm chẳng còn thấy đâu, nhớ mỗi chiều 27 khi gánh hàng đã trống trơn mẹ lại dắt tôi đi mua quần áo mới, có cái xe dream của gã nhà giàu nào đó vọt qua mẹ luống cuống vội ôm tôi vào lòng.

***

Tháng chạp về đêm tĩnh lặng quá, vòm trời đen mượt tựa nhung tơ sà xuống trong tầm tay, bầu trời đầy sao, đốm nào cũng to cũng sáng, lại gần khiến nguời ta mường tượng đến những giọt sương đọng lại trên lá cây đêm giao thừa cũng mang lại cảm giác mát ruợi như thế.

Tôi đi qua con đê ven sông, gió se se lạnh tấp vào da thịt rát buốt, bóng đèn đường vàng vọt leo lét đằng xa cô đơn như lão hát rong đêm hôm qua tôi gặp trên hè phố cổ, ký ức chợt gợi nhắc đến con đê lác đác cỏ may ngày nào cũng in dấu bước chân tôi cùng mẹ. Bờ vai mẹ nhỏ nhắn, cái bóng dài dài cong cong nhấp nhô theo sức nặng của đòn gánh mà trĩu xuống, còn tôi lẽo đẽo theo đằng sau, cố gắng sải những bước chân thật dài để đặt vào dấu chân mẹ để lại trên cát.

27 Tết nào mẹ tôi cũng vào vườn cắt buởi, cây buởi đào già cỗi ông nội tôi trồng năm nào cũng sai trĩu quả, quả nào quả nấy to tròn căng mọng vàng óng. Dân quê tôi có lệ bày mâm ngũ quả không bao giờ được thiếu bưởi, thế nên cây bưởi già theo thời gian dù có chua lè chua lét cha mẹ tôi cũng vẫn để đó không chặt.

Mỗi lần cắt bưởi xong mẹ bỏ vào hai bên quang gánh, quảy ra chợ bán cho nguời ta bày cúng tết. Những ngày đó tôi thường ngồi bên mẹ, mắt tròn xoe thích thú ngắm mai vàng đào đỏ, những con tò he lấp lánh sắc màu. Chợ phiên ngày này đông vui nhộn nhịp, từng cái chong chóng xanh đỏ tím vàng xoay tròn no gió, đường phố ồn ào tấp nập nguời lại qua, nguời mua mớ lá rong, nắm đỗ xanh hay gói lạt, nguời xin ông đồ già nua ngồi xếp bằng một góc viết cho vài câu may mắn. Bóng lưng ông đồ thẳng tắp, bàn tay khéo léo uốn lượn "phượng múa rồng bay" thoáng chốc những nét mực đen đã nằm im lìm trên khung giấy đỏ. Như có sự hấp dẫn mê hoặc nào lớn lắm mà những lúc như thế này tôi thường nhìn bàn tay ông đồ già không rời mắt, trong đầu mường tượng ra vài nhà ảo thuật gia từng dùng khăn tay biến thành mấy con chim bồ câu gây mê hoặc cho đám trẻ, năm thỉnh muời thoảng mới về quê nghèo biểu diễn vài ngày khi dân làng mới thu xong mùa vụ. Đám trẻ con lại được dịp tò mò, mong ngóng, chờ đợi và rồi in dấu mãi không quên.

Trời hửng sáng cũng là lúc tôi buồn ngủ díp mắt. Ông mặt trời đỏ rực chẳng mấy mà sắp nhô cao, ánh hào quang màu tím nhạt ửng khắp vòm trời đằng xa, sao trên cao sớm đã khuất khỏi tầm mắt, một màu trắng phớt lộ ra trên nền trời xanh xám cuộn mình lại thành từng lớp sương mỏng manh. Tôi rời con đê đi vào ngõ chợ, không khí tết tràn ngập khắp muôn nơi, tiếng mời chào, tiếng chen chúc, tiếng còi xe vội vàng chen qua kẽ hở lao đi vun vút, kẻ đến nguời đi ai ai cũng hối hả, vội vàng. Đằng xa bày bán đủ loại tranh vẽ tranh in lấp lánh sắc màu được lớp thủy tinh bao bọc kín mít, từng gian bánh tét bánh chưng gói sẵn bày duới nắng bụi mờ mờ. Lòng chợt trăm mối ngổn ngang nhớ về những ngày Tết xưa cũ, nhớ bóng lưng thẳng tắp của ông đồ già đã lâu lắm chẳng còn thấy đâu, nhớ mỗi chiều 27 khi gánh hàng đã trống trơn mẹ lại dắt tôi đi mua quần áo mới, có cái xe dream của gã nhà giàu nào đó vọt qua mẹ luống cuống vội ôm tôi vào lòng. Mùi mồ hôi mẹ ngai ngái nồng nồng quẩn quanh nơi chóp mũi, mùi áo mới thơm tho dễ ngửi, mùi mồ hôi mẹ sao đắng chát khó ngửi đến thế.

Nhớ khi đó còn nhỏ dại, mỗi ngày mẹ gói bánh chưng tôi lại ngồi bên bập bẹ đếm lá rong, lấy cọng lá trơn trơn mát mát khều vào tóc mẹ miệng cuời khúc khích. Đêm đến bên bếp lửa bập bùng, tiếng bánh chưng trong nồi sôi sùng sục, hương bánh theo khói bếp lan tỏa vào không gian, bếp lửa ấm nồng xua tan cái lạnh lẽo của những ngày cận đông giáp tết. Năm đó mưa thuận gió hòa, vụ mùa được thêm chút ít. Bánh chưng mẹ gói có thêm ít thịt, giỏ quần áo của tôi có thêm cái váy hoa, giữa nhà có thêm chậu mai cành đào, giao thừa lại được nghe tiếng pháo nổ giòn rụm vui tai.

Đêm 30, ngoài sân bố xếp đầy củi nhãn, củi nhãn ngấm lửa nổ tí tách như tiếng ngô rang, mùi khói, mùi lửa quyện vào nhau ngấm vào da, vào tóc. Tới lúc lửa đượm, bố vùi củ sắn dài cả gang tay vào trong đống than hồng rực, chờ khi than hồng cháy rụi, lớp vỏ sắn khô cong, cùi sắn ngả vàng bở tơi thơm phức bố sẽ lấy cho tôi ít mật vào bát, lấy thìa bôi mật lên khúc sắn, miệng nhóp nhép  nhai miếng sắn ngon lành, nép vào lòng bố, thời gian tưởng như đứng lại.

Đêm xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc, chồi non lộc biếc mơn mởn ngỡ ngàng ngắm nhìn vạn vật, cánh cổng nhà theo thời gian đã hoen rỉ ố vàng được bố dùng để treo từng chùm pháo đỏ, mùi xác pháo khét lẹt quyện với mùi rỉ sắt âm ẩm nồng nàn mà bền mãi với thời gian. Tết qua, tới ngày cắp sách đến trường với chúng bạn, từng con chữ vẫn reo hò nhảy nhót rớt rơi y như xác pháo hồng đêm đó, tan tác như tiếng pháo nổ giòn tan.

Rồi tháng chạp năm này cũng đến, tôi sẽ không phải héo rũ khắc khoải mà ôm nhớ thương ngày cũ. Bỏ lại mọi lo toan cơm áo hối hả muộn phiền để trở về bên bố mẹ, ngồi nghe tiếng bánh chưng sôi sùng sục trong gian bếp ấm, nhóm mớ củi nhãn khô cong nơi góc sân nhà, hạnh phúc nhất là có nhà để về, mãn nguyện nhất là còn được đón Tết cùng những người thương yêu

© Nguyễn Thị Hồng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: 

 

Nỗi lòng những cô gái độc thân sợ Tết | Radio Tình Yêu

Hồng Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top