Mấy mùa nhớ nhung (Phần 3/3)
2022-03-02 01:20
Tác giả:
Hạnh Phúc
blogradio.vn - Em rời khỏi tôi khi những tia nắng ấm bắt đầu hửng lên phía xa xa trên những vòm cổ thụ quen thuộc. Tôi nghe lòng đau nhói, nước mắt không chảy được, ly cafe tan đá nhạt thếch và đắng chát. Tôi cứ ngồi đấy một mình cho đến khi chiều buông.
***
Thanh Lâm: Đông xám - nhớ mùa yêu đã xa
Tôi nhớ tình yêu ấy!
Lam Hạ bước thẳng vào cuộc đời tôi bằng một lời giới thiệu rất bất ngờ về tôi.
Nhà tôi ngày trước ở gần nhà em. Bố mẹ chúng tôi làm chung một cơ quan. Nhưng tôi không biết em là mấy bởi tôi là một mọt sách đúng nghĩa. Thay vì nghỉ hè được về quê chơi như em thì tôi bị cuốn vào những khóa học Tiếng Anh. Chúng tôi có gặp gỡ chào hỏi nhau vài lần, những ngày em còn bé lắm. Bố mẹ em bế bồng em sang nhà tôi chúc Tết. Thuở mới hơn 10 tuổi một chút tôi đã sớm nhận ra em rất dễ thương. Dễ thương theo một kiểu gì đó lạ lắm. Em lém lỉnh tươi vui, tôi dè dặt điềm tĩnh. Lâu dần chúng tôi không có gì để nói cùng nhau.
.jpg)
Để đủ trang trãi cho việc chuẩn bị du học của tôi, ba mẹ bán căn nhà lớn nơi khu phố có em để đến nơi ở mới giản dị hơn. Và như thế, tôi không còn gặp em nữa.
5 năm sau tôi trở về công tác tại trường Đại học danh tiếng ở thành phố này. Và duyên đâu dẫn đường, tôi gặp lại em trong ngày đầu tiên đứng lớp. Em ngồi ngay bàn đầu, tròn xoe mắt nhìn tôi, cười rạng rỡ. Cuối tiết học em cứ đi theo tôi mãi ra tận cantin trường. Tôi cảm thấy vui vui vì ngày đầu đứng lớp đã gây được thiện cảm với sinh viên. Tôi sững người khi em kéo tay áo tôi mừng rỡ:
- Anh Lâm, em là Lam Hạ đây, anh không nhận ra bé à.
Làm sao mà tôi nhận ra em được nhỉ. Lam Hạ bây giờ 19 tuổi rồi. Đâu phải cô bé với hai bím tóc thắt nơ của ngày đã rất xa ấy. Nhưng nụ cười em mới thân thuộc làm sao. Tôi ngỡ ngàng nhớ ra em. Em vẫn nguyên sơ là cô bé của ngày nào, chỉ khác chút là trong dáng vóc của một cô gái đã trưởng thành đầy cuốn hút.
Kể từ ngày nhận nhau là người quen, Lam Hạ cứ ám ảnh tôi bởi đôi mắt tròn xoe tinh nghịch ấy. Em vẫn ngồi bàn đầu, tay chống cằm, đăm đăm nhìn tôi quên cả ghi bài. Tôi bối rối đôi lúc giảng bài lạc giọng, mất tập trung. Đôi mắt em cuốn tôi vào một thế giới xa xăm, về thời niên thiếu tôi lỡ cùng em mấy cuộc xum vầy. Thuở ấy tôi ham học, dù hai nhà là chỗ thân tình lại công tác cùng một nơi, tôi bỏ hết những chuyến đi chơi cùng mọi người. Trong khi ấy em lại háo hức tham gia không thiếu một buổi nào. Tôi luôn nhìn thấy em rạng rỡ trong những tấm ảnh lưu niệm bố mẹ tôi mang về sau những chuyến du lịch của cơ quan. Bây giờ trưởng thành rồi, tôi vẫn không tiếc vì lỡ những chuyến đi mà chỉ tiếc không cùng em có thêm kỷ niệm. Tôi phải lòng em từ ngày gặp lại ấy. Nhưng vẫn giữ khoảng cách. Tôi đạo mạo nghiêm trang trong vị trí một người thầy. Lời nói và hành động của tôi luôn đúng mực và xa cách với em, cô sinh viên tinh nghịch luôn nhìn thầy đăm đăm trong từng giờ giảng. Có lẽ sau gần nửa năm thấy tôi vẫn giữ thái độ ấy nên em đã quyết định tỏ bày. Một ngày thật bình thường, trong một khoảnh khắc thật bình thường em nói lời yêu tôi.
.jpg)
Hôm ấy, nghe bảo anh của em bận việc gì đấy nên không đón em được. Em nhờ tôi đưa em về. Góc phố xưa cũ dù với tôi không có nhiều kỷ niệm để nhớ, nhưng dù sao cũng là nơi gắn bó cùng tôi những tháng năm dài, thật khó để quên. Đi qua từng con đường nhuộm một màu xanh tươi mát của những cây cổ thụ thân quen nhắc tôi nhớ về thời thơ ấu dù đã quá xa xôi. Những ngày xa xôi ấy em cũng đã từng tồn tại trong ký ức không mấy rõ ràng của tôi. Tôi nghe lòng bình yên quá đỗi. Ngôi nhà em vẫn chiếc cổng sơn xanh đã nhạt màu, vẫn giàn hoa giấy tím thẫm một màu thủy chung chờ đợi. Tôi miên man trong dòng hồi tưởng thì em kéo tôi về thực tại bằng lời chào với người anh vừa thắng xe trước cổng.
- Anh Hải
Thanh niên rất trẻ vừa dừng xe được em giới thiệu là anh của em. Cậu ta đón em trễ nên tôi mới có cơ hội này. Nhìn cậu ta vồn vả hỏi thăm em, và những giọt mồ hôi ướt lưng áo tôi đoán biết cậu đã đạp xe rất nhanh để kịp gặp em, và tôi cũng đoán biết có điều không bình thường trong mối quan hệ này.
Em khẽ giới thiệu với Hải tôi là bạn trai của em trong sự ngỡ ngàng của tôi, và có lẽ Hải cũng vậy. Em vào nhà. Tôi bối rối chào Hải quay xe về. Nhưng qua kính chiếu hậu tôi vẫn thấy Hải đứng đó, thất thần nhìn vào những song cửa vô hồn đã đóng chặt khi cô gái ấy bước vào. Không quá khó để tôi nhận ra rằng chàng trai rất trẻ ấy cũng giống như tôi, đã yêu Lam Hạ và đều chưa ai tỏ bày cùng cô ấy. Nhưng lẽ nào Lam Hạ không nhận ra điều đơn giản ấy. Tình yêu tuổi trẻ bao giờ cũng như kẹo ngọt với trẻ thơ, nó làm cho con người ta chìm đắm vào những cảm giác say mê khó tả. Tôi vừa nhận được một lời giới thiệu đầy khẳng định của em, cả chiều hôm ấy cũng như người say, hình ảnh em cứ tràn đầy trong nỗi nhớ nhung kỳ lạ. Cuối buổi học chiều em lại tìm tôi, nơi chiếc ghế đá dưới tán me tây dìu dặt tiếng chim gọi đàn em cất lời bày tỏ. Tôi không nắm tay em lúc ấy, chỉ lặng im sau khi nói cảm ơn. Em hỏi tôi thêm lần nữa rằng tôi có thể để em bước vào cuộc đời tôi với vai trò người yêu không. Tôi đã không chối từ tình cảm của em. Và sự thật là tôi hạnh phúc vô cùng, biết ơn em vô cùng vì tình yêu sâu sắc ấy. Em bảo rằng đã luôn nghĩ về tôi như một thần tượng từ ngày còn là cô bé 15, 16 tuổi. Rằng tôi càng ưu tú bao nhiêu thì lại càng hấp dẫn em bấy nhiêu.
.jpg)
Vậy là chúng tôi vào cuộc yêu cũng hẹn hò hạnh phúc, cũng hờn dỗi khổ đau. Em say đắm nồng nhiệt. Tôi lạnh nhạt dửng dưng. Nhưng em có biết đâu trái tim tôi bao giờ cũng như đám lá khô chỉ cần một mồi lửa là cháy rụi, điều đó nói về những cơn ghen âm ỉ trong tôi. Vì yêu mà ghen. Nhưng vì cao ngạo, thay vì thể hiện ra, tôi lại giấu kín và làm em buồn bằng cách hờ hững với em. Tôi ghen với Hải. Chàng trai trẻ cứ theo em khắp những con đường, cứ dỗ dành em bằng những khóm họa mi mà em yêu thích. Căn phòng nhỏ của em, nhành hoa cũ chưa bao giờ kịp tàn trước khi em mang về bông hoa mới. Nghe em kể rằng Hải là chỗ thân tình ở quê ba mẹ, họ xem nhau như anh em, thân thiết từ ngày thơ bé. Chỉ nghe về khoảng thời gian tươi đẹp của em mà không có tôi thì tôi lại thoáng tiếc nuối. Tôi lo sợ một ngày tôi mất em bởi chàng trai dịu dàng ấm áp và nhiều kỷ niệm cùng em. Nỗi lo ấy lâu dần làm tôi trở nên xấu tính với em. Thêm nữa, tôi vẫn luôn không muốn em nhận ra tình cảm sâu nặng của tôi vì sợ em cười tôi, hay sợ em biết tôi quá yêu em mà em trở nên khác lạ. Tôi cứ giữ sự đạo mạo lạnh lùng mặc em đuổi theo tôi trong một tình yêu trĩu nặng những nỗi buồn. Tôi thật sự đã sai rồi.
Tôi chầm chậm đi qua con đường quen thuộc dẫn lối đến nhà em. Tôi muốn nói cùng em lời xin lỗi để đôi mắt em không vương những ưu tư mà lấp lánh niềm vui như ngày xưa cũ. Và từ xa tôi trông thấy em cùng Hải đang đi bên nhau, trên tay em là một khóm họa mi tươi rói. Tôi nhìn thấy em cười. Họ đi bên nhau như một đôi tình nhân thật đẹp. Cô gái dịu dàng. Chàng trai ấm áp. Vậy lý do gì tôi có mặt nơi đây? Đưa em vào nhà, nhìn em đóng cửa rồi Hai yên tâm quay xe về. Hải gặp tôi. Chúng tôi có một cuộc trò chuyện rất đàn ông với nhau.
- Mong anh đừng làm Lam Hạ buồn. Cô ấy yêu anh. Anh thật may mắn.
Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với tôi ấy, Hải ra Hà Nội làm việc. Rời xa Lam Hạ mà cậu ấy yêu thương tự thuở nào. Lam Hạ hẹn gặp tôi vào một sáng chủ nhật đầu mùa đông. Sài Gòn có cái lạnh rất riêng, dù không cứng buốt nhưng vẫn thấm vào da thịt những tê tái của mùa.
.jpg)
Em lặng nhìn tôi, đôi mắt thăm thẳm xa xôi, em báo tin Hải đã đi rồi. Ngày ấy em bất ngờ bày tỏ lời yêu và giây phút này em đề nghị dừng lại cũng trong sự ngỡ ngàng của tôi. Tôi vẫn lặng im không nói. Lặng im là một kiểu đồng ý tinh tế. Có lẽ em nghĩ vậy. Thế là xong một cuộc tình buồn. Em rời khỏi tôi khi những tia nắng ấm bắt đầu hửng lên phía xa xa trên những vòm cổ thụ quen thuộc. Tôi nghe lòng đau nhói, nước mắt không chảy được nên càng khó chịu, ly cafe tan đá nhạt thếch và đắng chát. Tôi cứ ngồi đấy một mình cho đến khi chiều buông. Chuông nhà thờ xa xa đổ một hồi vang vọng. Tôi bước những bước nặng nề qua từng góc phố điểm đèn dây xanh đỏ rực rỡ, một vài đôi rất trẻ trung đang vui đùa với nhau trên phố quen. Cảnh đẹp và rất tình tứ nhưng sao lòng người giá buốt. Một mùa giáng sinh sẽ tới cùng mùa đông không có em. Lạnh lẽo. Xót xa!
***
Chừng ấy năm không gặp em không đủ dài để tôi quên em, nhưng tôi vẫn đã bước tiếp trong một cuộc hôn nhân đầy hạnh phúc. Hôm nay đưa vợ con về thăm nhà nội sớm hơn mọi khi, vì Tết này chúng tôi dự định đi du lịch cùng nhau sau những năm vợ tôi vất vả chăm con thơ dại. Tôi muốn bù đắp cho cô ấy thật nhiều.
Tôi vô tình nhìn thấy tấm ảnh ba mẹ tôi chụp trong một đám cưới được lồng khung nơi tủ rượu. Ba mẹ tôi chụp cùng gia đình người bạn rất thân làm cùng cơ quan. Đó là gia đình Lam Hạ. Lam Hạ mặc chiếc váy cưới giản đơn nhưng mang màu của nắng rạng rỡ và đắm say. Chàng trai may mắn đứng cạnh bên cô ấy là Hải. Nụ cười em viên mãn ngời sáng khi tìm lại được chàng trai yêu em trọn những năm tháng tuổi trẻ dại khờ. Tôi không vui không buồn, chỉ thấy lòng se sắt nhớ.
Nhớ một mùa yêu đã xa!
(BRVT, tháng 2/2022)
© Hạnh Phúc - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Không được bên nhau mùa hạ, ta sẽ thương nhau mùa đông | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.














