Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mấy mùa nhớ nhung (Phần 2/3)

2022-03-01 01:20

Tác giả: Hạnh Phúc


blogradio.vn - Nỗi nhớ em da diết trong tôi. Giấc mơ ấy nhắc tôi về những điều không bao giờ có thật trong đời: Tình yêu của em.

***

Viết Hải: Hạ đỏ thu vàng nhớ màu áo em xưa

Tôi nhớ em!

Cô gái nhỏ mặc chiếc áo điểm những cánh hoa vàng những chiều mùa hạ cùng tôi dạo chơi trên cánh đồng quê. Cô gái ấy đã lớn lên cùng tôi một khoảng trời niên thiếu ngọt ngào. Mẹ em luôn tặng em những kỳ nghỉ dài sau một năm học hành nhiều cố gắng. Quê nội em, nơi có cậu bé với mái tóc rối bù khét nắng luôn đợi em mỗi độ ve râm ran trên từng nhánh phượng đầu làng.

Lam Hạ, em không xinh xắn như một nàng công chúa trong cổ tích xa xôi mà tôi từng được nghe đâu đó trong từng câu chuyện kể của bà. Lam Hạ cũng không dịu dàng hoặc kiêu kì như những cô gái nhà giàu về đây từ chốn đô thị phồn hoa. Lam Hạ hồn nhiên và hoang dại như dòng sông quê tôi những ngày lặng sóng. Em theo tôi rong ruổi dọc những triền đê bắt châu chấu, cào cào. Tiếng em gọi tôi qua phía ruộng ông Bảy hái ô môi vang vang giữa một cánh đồng bát ngát lúa xanh chưa trổ đòng vì còn đợi mùa thu.

- Về thôi nhỏ, chiều rồi!

- Không

Và em chạy vụt đi hòa vào đám trẻ làng đang gọi những cánh diều bay giữa nền trời xanh thẳm quê hương. Và tôi vì vậy cũng phải cố theo em cho đến khi phía rặng tre làng xẩm màu đi từng vệt rõ em mới chịu cùng tôi về.

Bà nội em cho tôi một trái ổi thơm khi tôi cất lời chào. Nhìn đứa cháu gái lấm lem những vệt bùn quen thuộc của quê hương, bà bật cười.

- Hè sau cho ở lại Sài Gòn thôi, về đây quậy quá hà!

Em “Hứ” một tiếng rõ và lắc đầu. Mái tóc bím gọn gàng đã bị gió chiều đùa cho rối tung và gió tặng cho em cả những cánh hoa ô môi mỏng manh đan cài vào đấy. Em mặc chiếc áo vàng màu nắng nổi bật giữa một khoảng không gian vô cùng khi chiều xuống. Dù tóc có rối, dù vài vệt bùn vương vào vạt áo trông em vẫn dễ thương đến kỳ lạ.Trên môi em thường trực một nụ cười tươi xinh xinh rạng rỡ, em hòa vào đám trẻ quê quên ngày quên tháng. Em bên tôi như một món quà mùa hạ. Năm này nối  tiếp năm khác, chúng tôi cùng lớn lên, đợi chờ gặp nhau khi sân trường em phượng nhuộm sắc hồng.

Tôi có những giấc mơ không rõ ràng lắm, trong mơ tôi thấy em đi qua những con đường xanh những tán cây cổ thụ, hai bên đường có những khóm họa mi được chăm tỉa tuyệt đẹp. Tôi không biết mình đã nói gì với em, nhưng vừa chạm khẽ bàn tay em thì choàng tỉnh mất rồi. Sau những giấc mơ như thế, tôi thường ngồi thẩn thờ bên cửa sổ nhìn ra cánh đồng xa xôi, nơi có những chấm vàng của hoa cơm nguội sắp tàn vì trời đã chớm thu. Nỗi nhớ em da diết trong tôi. Giấc mơ ấy nhắc tôi về những điều không bao giờ có thật trong đời: Tình yêu của em.

Ngày tháng dần trôi, năm nay nghe nội bảo em sẽ không về. Những mong nhớ tràn đầy phút chốc vỡ vụn trong tôi. Kỳ thi vào lớp 10 đã giữ chân em lại với chốn đô thị náo nhiệt. Và ở đây, chốn đồng quê yên ả cần tiếng cười em làm rộn lên những bản nhạc mùa hè, vì em không về mà trở nên buồn bã quá. Tôi đếm bước trên con đê thân thuộc, những chú cào cào cánh xanh nhảy múa trên nhánh lúa. Tôi lại hình dung ra em, đôi chân nhỏ nhanh nhẩu vội vàng giữa những buổi chiều quê nắng ngọt. Tôi liệu có ổn không khi sống dưới một bầu trời không có em?

- Lam Hạ trúng tuyển lớp 10 rồi con ơi. Nghe bảo vào trường điểm của quận!

Tôi qua nhà nội em để phụ bà chặt bớt mấy cành trúc um tùm trước ngõ nghe tiếng bà náo nức báo tin. Trước tự trường em sẽ về thăm bà vài tuần. Vậy là em sẽ về, tôi sẽ được gặp lại em, niềm vui ấy không điều gì so sánh được. Tôi đếm từng ngày trong đợi mong khắc khoải, một năm xa nhau, bây giờ em thế nào!

- Con năm sau thi đại học rồi, lên Sài Gòn mà học, có nhà em con cũng là nơi gần gũi nghe Hải.

Tiếng bà ân cần dặn dò. Tôi nghe lòng thật vui. Chắc chắn rồi. Dù không có nơi gần gũi, tôi vẫn chọn Sài Gòn, vì ở đó có em!

Đứng trước mặt tôi, Lam Hạ, em mặc chiếc váy mang màu của nắng, màu mà em vốn rất yêu. Tóc em buông hờ hững trên vai. Vẻ đẹp thanh thuần của cô bé 15 tuổi như chiếc nụ hé nở đón những giọt sương sớm, đẹp đến nao lòng. Em qua nhà tìm tôi, gửi quà thành phố. Sau giây phút hơi rụt rè cho ra dáng con gái đã lớn, em chạy quanh nhà tôi, cười nói rộn ràng làm cho cả một mùa xuân như chợt về lại nơi đây dù trời đã đã vào mùa thu tự bao giờ.

Chúng tôi ngồi bên nhau, trên chiếc cầu bắc qua dòng sông nhỏ quê hương, tôi kể với em về những dự định, về kỳ thi sắp tới. Đôi mắt em long lanh niềm vui. Em bảo rằng em rất mong chờ điều ấy, khi hai anh em có thể ở gần nhau hơn. Em hứa là em sẽ dẫn tôi đi chơi khắp nẻo đường phố thị, ăn những món lạ ngon của bà Hai bán trước cổng trường. Và một điều tuyệt vời nhất là…

- Em sẽ luôn bảo vệ anh. Anh đừng sợ gì hết nha!

Tôi bật cười trước trước suy nghĩ lạ đời của em. Tôi sẽ bảo vệ em mới đúng chứ, ngốc à.

Tôi lặng ngắm em, một đóa hoa mùa hạ, đóa hoa của chốn đồng quê thanh khiết ngọt ngào được mang đi trồng vào nơi phố thị. Dù nơi hào nhoáng sang trọng ấy có bao công chăm tưới vun trồng thì tâm hồn em luôn thuộc về quê hương xứ sở. Khi tôi mãi suy nghĩ thì em lại chạy vụt đi, thoáng sau đã thấy em trên con đò chòng chành giữa một ao sen gần ruộng ông Bảy. Dù cách rất xa, tôi vẫn thấy áo em thành một chấm nhỏ vàng rực giữa khoảng mênh mông sông nước yên bình.

Và bây giờ, cái chấm nhỏ vàng rực thuở nào thành một nổi nhớ đầy day dứt trong tôi. Day dứt vì ngày em vào tuổi yêu, tôi đã không dám ngỏ lời. Để rồi khi em lao đao trong một cuộc tình khác tôi cũng không đủ bản lĩnh để kéo em về phía mình mà chỉ biết đi cùng em, hong khô cho em những giọt nước mắt tủi hờn của một cô gái bị tình yêu lạnh nhạt.

Góc ngã tư Trần Phú - Lê Hồng Phong là nơi tôi thường đứng đợi em những ngày em thèm được tôi chở đi bằng xe đạp để ngắm phố phường. Tôi nhắn tin cho em chưa đầy 5p sau em đã có mặt, có hôm tóc em còn chưa kịp chải, váy áo chưa tươm tất, duy chỉ nụ cười của em lúc nào cũng tạo thành điểm nhấn ngọt lịm trên gương mặt thanh tú. Em ríu rít kể về Lâm những ngày tình lặng gió. Em nghẹn ngào khóc trên vai tôi những lần Lâm hờ hững. Những ngày tháng sống trong cuộc tình của em tôi như cánh diều dứt dây nhào lộn giữa khoảng không rồi đâm thẳng xuống rồi vướng vào cành ô môi nơi góc ruộng nhà ông Bảy. Cứ như thế trải nghiệm những nỗi xót xa sâu kín nhất, mà em thì nào đâu hay biết.

Thoáng chốc đã 7 năm xa em, khóm cúc họa mi tôi cẩn trọng đặt vào tay em chiều hôm ấy là kỷ niệm cuối cùng. Tôi lại nhớ về giấc mơ thuở xưa, giấc mơ không rõ ràng lắm, trong mơ tôi thấy em đi qua những con đường xanh những tán cây cổ thụ, hai bên đường có bày bán những khóm họa mi được chăm tỉa tuyệt đẹp. Tôi không biết mình đã nói gì với em, nhưng vừa chạm khẽ bàn tay em thì choàng tỉnh mất rồi. Tôi mất em.

Hà Nội đón tôi bằng cái lạnh se sắt, nhưng trái tim tôi còn lạnh buốt hơn nữa trong những ngày đơn độc chốn ấy. Tôi không liên lạc với em, không phải vì quên em mà vì một lẽ khác. Sau cuộc gặp với Lâm, hai người đàn ông cùng yêu em sâu nặng, tôi đã quyết định rời đi.

Sau từng ấy năm xa cách, có lẽ bây giờ họ đã nên đôi nên cặp, may mắn nữa nhà đã có thêm trẻ thơ. Tôi đã thấy lòng bình yên hơn khi nghĩ về em. Chiều nay, trời chớm thu tôi đi dọc Hồ Tây tôi bất chợt trông thấy một một đôi chụp ảnh cưới, cô dâu mặc chiếc áo vàng, nụ cười như nắng. Lam Hạ trong ngày vu quy chắc hẳn sẽ mặc màu áo ấy. Bất chợt tôi muốn gửi đến cô gái của tôi một lời chúc muộn.

Về nhà tôi mở lại hộp thư cũ mà 7 năm qua không dùng, nơi có địa chỉ mail của em. Mắt tôi nhòe đi vì điều trước mắt. Một lá thư đã gửi đến từ 6 tháng trước. Người gửi là Lam Hạ dấu yêu thuở nào!

“… Một tấm vé ra Hà Nội những ngày giáp Tết có khó mua không anh nhỉ?

Anh sẽ đón em nhé, mùa xuân.

Lam Hạ của anh!”

Mùa Xuân em hẹn tôi đón em ấy, đã qua mất rồi!

Nơi đây giờ đã rực vàng nắng hạ. Có còn kịp không để viết lại một câu chuyện tình yêu?

© Hạnh Phúc - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Tình đầu là tình chia ly | Radio Tình Yêu

Hạnh Phúc

Em sẽ học cách yêu của cỏ: Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top