Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lớn rồi phải có trách nhiệm với cha mẹ

2023-01-16 01:20

Tác giả: LEETHAO_777


blogradio.vn - Mong rằng người trẻ chúng ta có thể nhớ bố mẹ nuôi chúng ta lớn là đã làm hết trách nhiệm với chúng ta rồi. Bố mẹ có của ăn của để một chút thì bố mẹ cho, nếu không có thì thôi, dựa vào gì mà đòi hỏi rồi so sánh với nhà nọ nhà kia chứ. Thứ chúng ta làm là sau khi lớn rồi phải có trách nhiệm lại với bố mẹ.

***

Xung quanh tôi, các bác trai 60 tuổi rồi, đều an an nhiên nhiên ở nhà trông cháu, làm vài công việc lặt vặt đồng áng ở nhà. Còn bố tôi thì, cũng sắp 60 tuổi rồi, vẫn phải gồng mình, lao lực đi kiếm tiền.

Thời gian dịch năm ngoái, chỉ có thể ở nhà học online, tôi mới biết thì ra đến giờ bố tôi vẫn phải cực khổ như vậy. Mùa măng mọc từ tháng 5 đến tháng 10. Cao điểm nhất là từ giữa tháng 6 đến tháng 9, cứ 2 hoặc 3 ngày một lần bố tôi đều phải dậy từ 0h sáng để đi cắt măng cho kịp giao bán. 

Trong khi đến giờ đó, những người trẻ như tôi đều chưa vào giấc ngủ. Đó cũng chỉ là một công việc trong số hàng tá công việc mà bố tôi phải làm hàng ngày. Cắt măng vào dịp gặt hái hẳn là mệt lắm. sau khi giao măng thì về nhà cũng gần 4 giờ sáng, bố tôi ăn chút đồ ăn để chuẩn bị cùng mẹ tôi đi gặt vào lúc 5 giờ 15 phút. 

Đi sớm về sớm, cho đỡ nắng. Nhưng bố tôi vẫn chưa được nghỉ ngơi. Nhận được một cuộc điện thoại, bố tôi lại tiếp tục lái chiếc máy tuốt lúa đi để tuốt lúa cho người ta. Người nào cũng muốn cố để phơi thóc cho kịp năng, và khi bố tôi về nhà ăn cơm trưa cũng đã gần 1 rưỡi chiều rồi. Đang ăn vẫn có điện thoại gọi đến, bố tôi nghe rồi đáp “ đang ăn cơm, tầm 2 rưỡi nhé.” Và bố tôi lại đi tiếp đến 8 giờ tối. Anh tôi nhiều lần can ngăn, nói bố đi làm vừa thôi, nhưng bố tôi vẫn tham việc. Vì làm việc mệt quá mà bị ốm, phải truyền nước mấy ngày, không dám cho anh tôi biết.

Mùa nào thì việc đó. Mùa gặt hết rồi, thì mùa cấy lại đến, bố tôi lại đánh máy cày đi làm ruộng. Công việc lại bắt đầu từ 5 giờ sáng, 10 sáng trời quá nắng rồi, mới về nhà nghỉ ngơi, rồi lại đi từ 2 rưỡi chiều đến 7 giờ tối. Hết mùa cấy hái thì bố tôi lại làm thuê ở một xưởng xẻ gỗ gần nhà. Nơi mà chỉ thấy mấy người ba mấy, bốn mấy tuổi rồi đang làm, mồ hôi lúc nào cũng ướt áo. Thì bố tôi gần 60 tuổi rồi vẫn cùng họ đang làm trong đấy.

bo_aq

Khi hết mùa măng rồi bố tôi cũng thư thả hơn 1 chút, có thể ngủ nhiều hơn chút. Nhưng vào tầm tháng 11,12, những năm vẫn hay mưa, trời cũng đã lạnh. Bố tôi ăn cơm tối xong đều cầm đèn ra đồng để bắt ếch, bắt lươn, bán thêm lấy chút tiền. Trong khi người ta đều ở nhà đắp chăn ấm áp. 

Những ngày mưa quá xưởng gỗ không làm hoặc những lúc ùn hàng, bố tôi được nghỉ xưởng. Lại tranh thủ cầm máy phát đi phát cỏ ở đồi trồng bạch đàn, ở vườn táo. Cuộc sống bố tôi lúc nào cũng như vậy, lúc nào cũng như đang chạy deadline vậy.

Hồi mấy anh em tôi còn nhỏ thì lo chuyện hồi nhỏ, giờ chúng tôi cũng đã lớn rồi, cứ tưởng như  vậy bố tôi có thể nhàn hạ đi chút. Nhưng bố tôi vẫn vẫn lo đủ mọi việc. Lo vì thằng này năm trước bị ốm đi viện, rồi năm nay thằng khác cũng nhập viện vì tai nạn. Mỗi lần như vậy về thăm bố mẹ. tôi thấy bố tôi gầy đi nhiều rồi, tóc cũng bạc nhiều rồi.

Rồi lại lo chuyện nhà cửa cho gia đình riêng của anh mới kết hôn, tôi thấy vậy nói với bố“anh đã lớn rồi, có gia đình riêng rồi, bố hỗ trợ được gì thì hỗ trợ, anh tự có quyết định và trách nhiệm với cuộc sống của anh, bố không phải lo lắng nhiều như vậy nữa làm gì. 

Lúc nào bố tôi cũng lo quá nhiều, nên tôi lúc nào cũng có suy nghĩ “người ta 18 tuổi rồi là phải tự có trách nhiệm với bản thân, mà suy nghĩ của mấy người lớn tuổi, lúc nào cũng lo, lo hết đời con lại lo đến đời cháu. Tôi chỉ mong anh tôi sớm kết hôn hết, để tôi có thể nói với bố tôi rằng, các anh đều có gia đình riêng hết rồi, có người quản rồi, bố mẹ không cần phải lo lắng nhiều nữa. Sức khỏe còn tốt thì giúp các anh trông cháu, ngày ngày dắt mấy đứa đi học rồi đón chúng nó về.  Trồng vài luống rau, nuôi mấy con gà ở nhà là được.

Có một dạo tôi về nhà chơi vài hôm, ngồi ở ghế đá với bố. Bố tôi nói rằng bố thấy chị dâu hay đăng bài, lúc nào cũng đăng mỗi lần về quê đều được bố mẹ đẻ mua rất nhiều đồ ăn ngon, rồi hải sản. Bố tôi kể, mà tôi thấy chắc bố tôi đang buồn lắm vì thấy không bằng người ta.Sau đó tôi đã âm thầm vào tài khoản mạng xã hội của bố tôi, bỏ theo dõi chị ấy đi. Tôi cũng nói với bố tôi “Không sao đâu bố, bố đừng nghĩ nhiều, chị ấy cũng chỉ đăng chút mỗi lần về nhà ngoại. Khi nào chị ấy đang bài so sánh bố mẹ chị ấy với bố mẹ, thì lúc đó con sẽ có cách của con. Con sẽ nói thẳng vấn đề đó với chị.”  

bo_124

Nhà tôi vốn không có điều kiện. Bố tôi nhiều lúc không dám mua thứ này, thứ kia để ăn vì muốn tiết kiệm tiền. Trong suy nghĩ của tôi, nếu có ai dám động đến bố mẹ tôi, là tôi thật sự có thể khô máu với người đó. Bố tôi tiết kiệm hết mức, đều là đang lo cho các anh tôi, đến bản thân tôi cũng không nỡ tiêu vào tiền mà bố tôi kiếm được. Vậy người khác dựa vào đâu mà muốn đòi hỏi chứ. Bố đã quá vất vả rồi, tôi lại càng không thể để người khác làm tổn thương được.

Mong rằng người trẻ chúng ta có thể nhớ bố mẹ nuôi chúng ta lớn là đã làm hết trách nhiệm với chúng ta rồi. Bố mẹ có của ăn của để một chút thì bố mẹ cho, nếu không có thì thôi, dựa vào gì mà đòi hỏi rồi so sánh với nhà nọ nhà kia chứ. Thứ chúng ta làm là sau khi lớn rồi phải có trách nhiệm lại với bố mẹ. 

© LEETHAO_777 - blogradio.vn                 

Xem thêm: Đêm nằm nghe câu chuyện của mẹ | Family Radio

LEETHAO_777

Vạn sự tùy duyên,...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top