Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lớn rồi phải có trách nhiệm với cha mẹ

2023-01-16 01:20

Tác giả: LEETHAO_777


blogradio.vn - Mong rằng người trẻ chúng ta có thể nhớ bố mẹ nuôi chúng ta lớn là đã làm hết trách nhiệm với chúng ta rồi. Bố mẹ có của ăn của để một chút thì bố mẹ cho, nếu không có thì thôi, dựa vào gì mà đòi hỏi rồi so sánh với nhà nọ nhà kia chứ. Thứ chúng ta làm là sau khi lớn rồi phải có trách nhiệm lại với bố mẹ.

***

Xung quanh tôi, các bác trai 60 tuổi rồi, đều an an nhiên nhiên ở nhà trông cháu, làm vài công việc lặt vặt đồng áng ở nhà. Còn bố tôi thì, cũng sắp 60 tuổi rồi, vẫn phải gồng mình, lao lực đi kiếm tiền.

Thời gian dịch năm ngoái, chỉ có thể ở nhà học online, tôi mới biết thì ra đến giờ bố tôi vẫn phải cực khổ như vậy. Mùa măng mọc từ tháng 5 đến tháng 10. Cao điểm nhất là từ giữa tháng 6 đến tháng 9, cứ 2 hoặc 3 ngày một lần bố tôi đều phải dậy từ 0h sáng để đi cắt măng cho kịp giao bán. 

Trong khi đến giờ đó, những người trẻ như tôi đều chưa vào giấc ngủ. Đó cũng chỉ là một công việc trong số hàng tá công việc mà bố tôi phải làm hàng ngày. Cắt măng vào dịp gặt hái hẳn là mệt lắm. sau khi giao măng thì về nhà cũng gần 4 giờ sáng, bố tôi ăn chút đồ ăn để chuẩn bị cùng mẹ tôi đi gặt vào lúc 5 giờ 15 phút. 

Đi sớm về sớm, cho đỡ nắng. Nhưng bố tôi vẫn chưa được nghỉ ngơi. Nhận được một cuộc điện thoại, bố tôi lại tiếp tục lái chiếc máy tuốt lúa đi để tuốt lúa cho người ta. Người nào cũng muốn cố để phơi thóc cho kịp năng, và khi bố tôi về nhà ăn cơm trưa cũng đã gần 1 rưỡi chiều rồi. Đang ăn vẫn có điện thoại gọi đến, bố tôi nghe rồi đáp “ đang ăn cơm, tầm 2 rưỡi nhé.” Và bố tôi lại đi tiếp đến 8 giờ tối. Anh tôi nhiều lần can ngăn, nói bố đi làm vừa thôi, nhưng bố tôi vẫn tham việc. Vì làm việc mệt quá mà bị ốm, phải truyền nước mấy ngày, không dám cho anh tôi biết.

Mùa nào thì việc đó. Mùa gặt hết rồi, thì mùa cấy lại đến, bố tôi lại đánh máy cày đi làm ruộng. Công việc lại bắt đầu từ 5 giờ sáng, 10 sáng trời quá nắng rồi, mới về nhà nghỉ ngơi, rồi lại đi từ 2 rưỡi chiều đến 7 giờ tối. Hết mùa cấy hái thì bố tôi lại làm thuê ở một xưởng xẻ gỗ gần nhà. Nơi mà chỉ thấy mấy người ba mấy, bốn mấy tuổi rồi đang làm, mồ hôi lúc nào cũng ướt áo. Thì bố tôi gần 60 tuổi rồi vẫn cùng họ đang làm trong đấy.

bo_aq

Khi hết mùa măng rồi bố tôi cũng thư thả hơn 1 chút, có thể ngủ nhiều hơn chút. Nhưng vào tầm tháng 11,12, những năm vẫn hay mưa, trời cũng đã lạnh. Bố tôi ăn cơm tối xong đều cầm đèn ra đồng để bắt ếch, bắt lươn, bán thêm lấy chút tiền. Trong khi người ta đều ở nhà đắp chăn ấm áp. 

Những ngày mưa quá xưởng gỗ không làm hoặc những lúc ùn hàng, bố tôi được nghỉ xưởng. Lại tranh thủ cầm máy phát đi phát cỏ ở đồi trồng bạch đàn, ở vườn táo. Cuộc sống bố tôi lúc nào cũng như vậy, lúc nào cũng như đang chạy deadline vậy.

Hồi mấy anh em tôi còn nhỏ thì lo chuyện hồi nhỏ, giờ chúng tôi cũng đã lớn rồi, cứ tưởng như  vậy bố tôi có thể nhàn hạ đi chút. Nhưng bố tôi vẫn vẫn lo đủ mọi việc. Lo vì thằng này năm trước bị ốm đi viện, rồi năm nay thằng khác cũng nhập viện vì tai nạn. Mỗi lần như vậy về thăm bố mẹ. tôi thấy bố tôi gầy đi nhiều rồi, tóc cũng bạc nhiều rồi.

Rồi lại lo chuyện nhà cửa cho gia đình riêng của anh mới kết hôn, tôi thấy vậy nói với bố“anh đã lớn rồi, có gia đình riêng rồi, bố hỗ trợ được gì thì hỗ trợ, anh tự có quyết định và trách nhiệm với cuộc sống của anh, bố không phải lo lắng nhiều như vậy nữa làm gì. 

Lúc nào bố tôi cũng lo quá nhiều, nên tôi lúc nào cũng có suy nghĩ “người ta 18 tuổi rồi là phải tự có trách nhiệm với bản thân, mà suy nghĩ của mấy người lớn tuổi, lúc nào cũng lo, lo hết đời con lại lo đến đời cháu. Tôi chỉ mong anh tôi sớm kết hôn hết, để tôi có thể nói với bố tôi rằng, các anh đều có gia đình riêng hết rồi, có người quản rồi, bố mẹ không cần phải lo lắng nhiều nữa. Sức khỏe còn tốt thì giúp các anh trông cháu, ngày ngày dắt mấy đứa đi học rồi đón chúng nó về.  Trồng vài luống rau, nuôi mấy con gà ở nhà là được.

Có một dạo tôi về nhà chơi vài hôm, ngồi ở ghế đá với bố. Bố tôi nói rằng bố thấy chị dâu hay đăng bài, lúc nào cũng đăng mỗi lần về quê đều được bố mẹ đẻ mua rất nhiều đồ ăn ngon, rồi hải sản. Bố tôi kể, mà tôi thấy chắc bố tôi đang buồn lắm vì thấy không bằng người ta.Sau đó tôi đã âm thầm vào tài khoản mạng xã hội của bố tôi, bỏ theo dõi chị ấy đi. Tôi cũng nói với bố tôi “Không sao đâu bố, bố đừng nghĩ nhiều, chị ấy cũng chỉ đăng chút mỗi lần về nhà ngoại. Khi nào chị ấy đang bài so sánh bố mẹ chị ấy với bố mẹ, thì lúc đó con sẽ có cách của con. Con sẽ nói thẳng vấn đề đó với chị.”  

bo_124

Nhà tôi vốn không có điều kiện. Bố tôi nhiều lúc không dám mua thứ này, thứ kia để ăn vì muốn tiết kiệm tiền. Trong suy nghĩ của tôi, nếu có ai dám động đến bố mẹ tôi, là tôi thật sự có thể khô máu với người đó. Bố tôi tiết kiệm hết mức, đều là đang lo cho các anh tôi, đến bản thân tôi cũng không nỡ tiêu vào tiền mà bố tôi kiếm được. Vậy người khác dựa vào đâu mà muốn đòi hỏi chứ. Bố đã quá vất vả rồi, tôi lại càng không thể để người khác làm tổn thương được.

Mong rằng người trẻ chúng ta có thể nhớ bố mẹ nuôi chúng ta lớn là đã làm hết trách nhiệm với chúng ta rồi. Bố mẹ có của ăn của để một chút thì bố mẹ cho, nếu không có thì thôi, dựa vào gì mà đòi hỏi rồi so sánh với nhà nọ nhà kia chứ. Thứ chúng ta làm là sau khi lớn rồi phải có trách nhiệm lại với bố mẹ. 

© LEETHAO_777 - blogradio.vn                 

Xem thêm: Đêm nằm nghe câu chuyện của mẹ | Family Radio

LEETHAO_777

Vạn sự tùy duyên,...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top