Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bố tôi ngồi ở bến tàu

2022-06-18 01:20

Tác giả: Tâm Nhu Yên


blogradio.vn - Tàu sắp chạy rồi, bố tôi đứng trên cảng. Mẹ nhắc “ Anh về đi”. Nhưng bố không về, ông nói rằng ông sẽ ở đó cho đến khi tàu đi khuất hẳn. Rồi bố từ từ ngồi xuống ghế đợi. Xung quanh người đi kẻ lại tấp nập, chỉ có bố tôi ngồi đó, yên lặng, cô đơn. Bố dõi mắt nhìn theo chúng tôi, tôi không biết lúc này trong lòng ông nghĩ gì? Có lẽ ông đang lo lắng chăng? Lo cho tôi một đứa con gái mà ông đã quen bao bọc, che chở.

***

2 giờ sáng tôi không ngủ được. Ánh sáng vàng dìu dịu của chiếc đèn ngủ nhắc nhở tôi, tôi thật sự sắp đi làm rồi. Tôi cứ nằm như vậy trằn trọc mãi. 4 giờ, tôi nghe tiếng mở cửa phòng, bố mẹ tôi đã dậy. Thế là cả nhà chúng tôi chuẩn bị đồ đạc. Những đồ vật ấy sẽ theo tôi đi làm ở một hòn đảo xa lạ, nó lạ đến nỗi, tôi còn ít được nghe tên.

Chiếc xe lao đi vun vút, khung cảnh hai bên đường bỗng nhiên làm tôi nhớ đến bài văn “Tôi đi học” của Bằng Lăng. Trong mắt đứa trẻ cảnh vật vừa thân quen vừa xa lạ và trong mắt tôi, hình ảnh mà tôi đang thấy cũng như vậy. Đường phố vắng lặng, cảnh vật đìu hiu, dường như cả thế giới vẫn đang say ngủ dưới màn đêm dịu nhẹ. Tấm màn ấy được dệt từ triệu triệu vì sao lung linh điểm xuyết trên nền trời đen thăm thẳm. Tâm trạng tôi lúc này giống như một cuộn len rối hỗn độn, cuộn lấy những hàng cây, ngôi nhà tối tăm hai bên đường.

bo_1

Xe tiếp tục đi, không gian tĩnh lặng vẫn bao trùm nhưng rồi dần vỡ ra, vỡ ra khi xuống đến cảng. Tiếng người nói chuyện, tiếng tàu máy, tiếng xe như chiếc chìa khóa khởi động ngày mới. Tuy vậy màn đêm còn đặc quánh, chỉ có ánh sáng của một góc đèn. mẹ tôi nhanh miệng bắt chuyện và hỏi ngay được con tàu đưa chúng tôi đi. Nhìn thấy gia đình tôi có nhiều đồ đạc, mọi người cũng tốt bụng nhắc nhở xuống tàu sớm.

Bố tôi giúp hai mẹ con tôi xách đồ, đồ đạc lỉnh kỉnh xếp đầy góc mũi tàu. Dường như tôi thấy điều gì đó qua ánh mắt của bố. Ông vẫn yên lặng. Ồ, bố tôi già nhanh quá. Mái tóc của ông đã bạc phân nửa, khóe mắt đầy nếp nhăn. Tôi biết chứ, tôi sợ lắm. Tàu sắp chạy rồi, bố tôi đứng trên cảng. Mẹ nhắc “ Anh về đi”. Nhưng bố không về, ông nói rằng ông sẽ ở đó cho đến khi tàu đi khuất hẳn. Rồi bố từ từ ngồi xuống ghế đợi. Xung quanh người đi kẻ lại tấp nập, chỉ có bố tôi ngồi đó, yên lặng, cô đơn. Bố dõi mắt nhìn theo chúng tôi, tôi không biết lúc này trong lòng ông nghĩ gì? Có lẽ ông đang lo lắng chăng? Lo cho tôi một đứa con gái mà ông đã quen bao bọc, che chở.

bo_-3

Trên cái dáng hình cô độc ấy, tôi thấy một đôi vai vững chãi chèo chống cả gia đình. Người đàn ông từng được gửi về quê ngoại vì nhà nghèo, đông con, người đàn ông mới mười mấy tuổi đã biết tự lập chăm lo gia đình. Tôi thương bố, thương hai bàn tay từng lên rừng, từng xuống biển, và từng chắp cánh cho cả ước mơ của cuộc đời tôi. 

Tôi biết mình thương bố biết bao nhiêu, nhưng tôi lại chưa bao giờ đủ dũng cảm để đứng trước mặt ông nói ra ba từ “Con yêu bố”. Mọi cảm xúc trong người tôi như sôi sục, cổ tôi nghẹn đắng. Bóng dáng của bố dần dần nhỏ lại, rồi bị che khuất bởi tầng tầng lớp lớp cảnh vật, thế nhưng nó lại khắc sâu vào tim tôi rồi. Nó nhắc nhở tôi rằng, giờ đây tôi đã có một cánh chim tự do, có thể tôi sẽ đi đến những nơi xa, thật xa, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay, quên nơi tôi trở về. 

Nhớ nhé, bố vẫn sẽ ở đây, vẫn sẽ yêu thương con, vẫn sẽ bảo vệ con. Về nhà thôi, đừng quên đường về nhà.

©  Tâm Nhu Yên - blogradio.vn

Xem thêm: Những giọt nước mắt của cha

Tâm Nhu Yên

Đừng bao giờ quên đi ước nguyện thuở ban sơ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Bạn sẽ tìm thấy ở đây những kinh nghiệm thực tế về tự học, về tìm kiếm đam mê, về trải nghiệm thế giới, những cách thức rất cụ thể để thay đổi và tỏa sáng, cũng như những câu chuyện tràn đầy cảm hứng để bắt đầu.

Tự hỏi lòng

Tự hỏi lòng

Mai này ta nhớ nhau không Mai này ta nhớ những buồn không tên Vì tình ta nhớ môi tiên Vì tình ta nhớ nguồn hiền dạo chơi

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

back to top