Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bố hãy ở mãi với mẹ và các con nhé

2022-11-28 01:20

Tác giả: Dũng Lặng


blogradio.vn - Bố ơi, nếu một cách kì diệu nào đó mà bố biết được bài viết này, bố hãy nhớ” Con yêu bố nhiều lắm, bố hãy ở mãi với mẹ con con nhé”.

***

Tôi là một cậu con trai của một gia đình sáu người, bố, mẹ, ba người chị gái và tôi - con trai út và cũng là cậu con trai duy nhất trong nhà. Hôm rồi, nhân một ngày rảnh rỗi, tôi đã quyết định vào kho và dọn dẹp lại tập sách thời học sinh của mình. Biết bao là thứ tôi đã từng rất trân quý thời ấy, nhìn lại mớ hỗn độn trong kho như thể nhìn lại chặng đường 12 năm học của mình, tôi bất chợt mỉm cười và phần nào cũng tự thán phục bản thân “mình đã từng giỏi như thế sao”.

Sâu tận trong góc căn nhà kho chật chội, một cái hộp to khoảng độ bằng bốn cuốn sách giáo khoa chồng lên nhau, đóng đầy bụi và đang lấp ló như đang chờ tôi tìm thấy, bên trong đó là một xấp giấy toàn là những đoạn văn, bài văn mà tôi đã từng viết. 

Hồi ấy tôi thích học văn lắm, chỉ cần là văn tôi viết, bất chấp điểm cao hay thấp, tôi đều đem về và cất giữ vào trong chiếc hộp đó. Tiện tay tôi ngồi lật ra và đọc lại những áng văn ấy, và tôi đã phát hiện ra một điều, có lẽ phải đến độ tuổi đủ lớn như thế này tôi mới có thể nhận ra được, đó là trong tất cả các bài tôi viết về chủ đề “Gia đình”, các đoạn văn, bài văn trả lời cho câu hỏi “Trong gia đình, ai là người em yêu thương nhất? Ai là người em sẽ nhớ nhất khi xa nhà”  thì câu trả lời của tôi chưa bao giờ là bố.

bo_24

Thời cấp một, tôi đã viết những đoạn văn với những câu chữ đầy thơ ngây, đầy hồn nhiên về mẹ. Mẹ là người cầm tay tôi viết chữ “a” đầu tiên trong bảng chữ cái, mẹ mỗi ngày dậy sớm để nấu đồ ăn sáng cho tôi đi học, mẹ là người dỗ dành tôi khi tôi nhõng nhẽo òa khóc vì một lý do không đâu, mẹ là người cho tôi món đồ chơi mà tôi yêu thích. Thật sự là một góc nhìn của một đứa trẻ, đơn giản phải không? Lớn thêm chút, lên cấp hai, suy nghĩ của tôi vẫn còn non nớt lắm, nhưng cũng sâu sắc hơn phần nào, tôi cũng viết về mẹ, nhưng là viết về những mệt mỏi mà mẹ đã trải qua từ khi có tôi, tôi nhìn thấy được mẹ cực khổ như thế nào khi chăm sóc cho tôi, tôi nhìn thấy được mẹ đã hy sinh rất nhiều thứ của mẹ để lo cho tôi. 

Có lẽ càng lớn, càng chín chắn hơn, ai cũng sẽ có những suy nghĩ trưởng thành hơn phải không? Vì thế mà lên cấp ba, tôi không còn viết về mẹ như tôi đã từng viết nữa, mà tôi đã nhìn thấy và viết về những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ, tôi nhận ra mẹ đã không còn trẻ nữa, tôi nhận ra đòn roi mẹ đánh tôi không còn đau như trước, và tôi tự biết bản thân mình đã trưởng thành và tự biết mình phải làm gì để trả ơn cho mẹ.

Đấy, một hành trình học văn dài đằng đẵng của tôi chỉ toàn viết về mẹ, hình ảnh của mẹ trong tôi đến tận bây giờ vẫn luôn rất đẹp cho dù thời gian có trôi, có nhẫn tâm như thế nào. Thế nhưng, bố tôi đâu? Tôi cứ ngỡ lên cấp ba là tôi đã rất trưởng thành rồi, đã nhìn nhận được tất cả mọi thứ trong cuộc sống rồi, nhưng có một thứ tôi vẫn chưa nhìn ra được ở thời điểm ấy, đó là tình thương của bố dành cho tôi. Có lẽ đến tận hôm nay tôi mới nhận ra tình yêu thương to lớn ấy của bố, một tình yêu thầm lặng của một người trụ cột gia đình.

bo_12

Những hôm tôi tập viết chữ, bố tôi không rảnh để cầm tay tôi mà viết, ông ấy phải bươn chải ngoài kia để kiếm tiền về cho gia đình, kiếm cái ăn cái mặc cho vợ cho con. Mỗi sớm thức dậy, bố cũng chẳng có thời gian mà ngồi ăn sáng cùng tôi, bố phải sửa soạn đi làm từ rất sớm rồi. Chiếc xe hơi đồ chơi tôi vẫn hay chơi, cũng chính là do bố mua, bố mua về rồi tiện tay đưa cho mẹ chứ không đưa thẳng cho tôi. Để cho tôi mạnh mẽ như một người đàn ông thực sự, để cho tôi biết trưởng thành, bố cũng không rảnh mà dỗ dành tôi một cách dịu dàng như mẹ khi tôi đang khóc, lúc ấy tôi đã nghĩ bố thật vô tâm, tôi đã nghĩ ông ấy chẳng hề thương tôi. 

Những hy sinh của mẹ mà tôi đã nhìn thấy khi lên cấp hai, là những điều mà tôi tận mắt chứng kiến, tôi chứng kiến những giọt mồ hôi mẹ rơi, tôi chứng kiến mẹ ngủ gục trong lúc đang canh nồi cá kho nấu dở, tôi chứng kiến được hầu như tất cả về mẹ để rồi tôi chỉ viết về mẹ mà thôi. Thế nhưng, tôi nào có biết, lúc mẹ tôi đang đổ mồ hôi khi làm việc nhà, bố tôi cũng đang đau đầu vì công việc ở công ty, lúc mẹ tôi ngủ gục trong bếp, bố tôi lại đang phải đứng nghe lời nhiếc mắng của cấp trên, của khách hàng về công việc. 

Tôi không nhìn thấy, không có nghĩa là không có, tôi không thấy được bố tôi đã phải khổ cực như thế nào, tối về nhà bố cũng chẳng than thở một câu, vẫn chỉ là nét mặt đầy nghiêm khắc như mọi khi thôi. Một người trụ cột, một người đàn ông gánh vác cả một gia đình trên vai có lẽ phải như thế, bố không bao giờ tỏ ra dịu dàng trước mặt tôi, ông luôn nghiêm khắc và cứng nhắc, bố cũng chẳng bao giờ tỏ ra mệt mỏi hay yếu đuối, đó là bố, mọi điều bố làm đều vì gia đình và vì tôi, người con trai duy nhất của bố. 

Da của bố cũng đã bắt đầu xuất hiện những vết đồi mồi, khi bố cười cũng đã xuất hiện những vết chân chim, thậm chí còn nhiều hơn cả mẹ, tôi nhận ra không chỉ mình mẹ, mà bố cũng đã già rồi, đúng ra tôi nên nhìn thấy điều này sớm hơn, tôi nên yêu thương bố nhiều hơn mới phải.

bo_13

Khi tối viết những dòng này, không phải vì tôi không còn yêu mẹ nữa, mà là vì bấy lâu nay, tôi đã quên mất rằng bố tôi vẫn còn đang ở đó, ngay sau lưng tôi, là một chỗ dựa vô cùng vững chắc cho tôi, và tôi tự cảm thấy mình cần phải yêu thương bố nhiều hơn.

Bố đã lớn tuổi rồi, chẳng biết khi nào sẽ không còn ở bên tôi nữa, nên tôi chỉ biết trân trọng từng phút giây bên bố mà thôi. Những bạn trẻ ngoài kia ơi, nếu các bạn còn đang phân vân tình yêu của mình dành cho bố mẹ, thì hãy suy nghĩ thật nhanh đi nhé, mọi thứ mà bố mẹ bạn đã và đang làm, dù là các bạn có nhìn thấy hay không, cũng đều là vì các bạn cả đấy.

Bố ơi, nếu một cách kì diệu nào đó mà bố biết được bài viết này, bố hãy nhớ” Con yêu bố nhiều lắm, bố hãy ở mãi với mẹ con con nhé”.

© Dũng Lặng - blogradio.vn                             

Xem thêm: Chưa một lần bố nói yêu con nhưng ... | Family Radio

Dũng Lặng

giản đơn thôi!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Tôi cũng không biết được, anh không muốn về nhà cùng tôi là vì trong kế hoạch tương lai của anh từ trước đến nay chưa từng có tôi trong đó, lúc đó tôi mới hiểu ra thật ra con người là sinh vật có quán tính rất mạnh, tôi biết tôi không phải người chung tình chỉ là tôi không có dũng khí để buông tay, buông tay người bạn đồng hành tồi tệ kia, buông tay cuộc sống yên bình khi đó và từ bỏ cái quỹ đạo cuộc sống mà tôi đã đi.

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.

Những cánh thiên di

Những cánh thiên di

Đôi lần trên đường, thấy thấp thoáng đâu đó một cảnh vật, một bóng dáng thân quen, một hương vị mà tưởng như cha, ngỡ như mẹ của mình đang hiện diện. Giữa một nơi xa lạ, ắt hẳn những điều bình dị ấy khiến lòng mình như được ủi an, những xô bồ của cuộc sống cũng như vơi nhẹ đi phần nào.

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

Có nhiều hơn một lý do để bạn từ chối rời khỏi cuộc sống hiện tại để dấn thân vào một hành trình mạo hiểm nhưng cũng có vô vàn lý do để cỗ vũ bạn dám thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nếu một ngày bạn cảm thấy bí bách trong cuộc sống thường nhật của mình, đấy là lúc bạn cần nói lời từ biệt với vùng an toàn. Mách bạn 6 cách đơn giản để vượt qua giới hạn an toàn của bản thân nhé!

Là do em ảo tưởng mà thôi

Là do em ảo tưởng mà thôi

Tôi nghĩ mình nên tập trung cho việc học tập thì tốt hơn, còn chuyện tình cảm cứ để cho duyên trời sắp đặt vì không thể bắt ép một ai đó thích mình vì bản thân mình đã có tình cảm với người đó, tình đơn phương giữ trong lòng thì đau nhưng nói ra thì càng đau gấp bội, ai chưa một lần tình đơn phương trong đời thì vẫn chưa nếm hết vị đắng ngọt của tình yêu. Tôi sợ tất cả chỉ là nhất thời, chỉ là cảm xúc bộc phát, chỉ là cái gì đó không rõ ràng. Sợ khi yêu rồi sẽ lại phải chấp nhận bị bỏ quên. Anh đã trao cho tôi hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về tôi đó là cảm giác của tình đơn phương.

Một mình giữa phố đông

Một mình giữa phố đông

Lạc lõng giữa phố đông, Phố mà ta hò hẹn, Đôi tim này cách xa, Tình ta có nhạt nhòa?

Vì chỉ có một lần để sống

Vì chỉ có một lần để sống

Vững tin bước, chớ hoài băn khoăn Vì bạn chỉ có một lần để sống Mong trông lại bản thân mình hiện tại Bạn thấy hài lòng, hạnh phúc và an yên.

Em hãy cứ là chính em nhé

Em hãy cứ là chính em nhé

Em muốn học thêm thứ nọ thứ kia nếu em thật sự yêu thích điều đó, chứ không phải để làm hài lòng người khác. Cuộc đời em là do chính em quyết định, em là phiên bản độc nhất trên giới này. Rồi em sẽ tìm được những người chọn ở bên em vì em là chính em, họ yêu thương những ưu, khuyết điểm của em, tôn trọng sự khác biệt của em. Chúc em một đời an vui, và sẽ tìm được người chân thành đối tốt với em.

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

Nếu bạn muốn giữ cân bằng và ngăn chặn sự lo âu của mình, hãy xây dựng một cuộc sống lành mạnh với giấc ngủ chất lượng và những thói quen tốt.

Một nửa nhớ em

Một nửa nhớ em

Trong đêm dài tĩnh mịch Lòng này nhớ tới em Một nửa muốn gần bên, Một nửa lại xa cách.

back to top