Anh trai yêu quý của tôi
2022-04-13 01:10
Tác giả:
LEETHAO_777
blogradio.vn - Thật vui vì giữa thế giới rộng lớn như vậy, chúng ta lại có thể gặp nhau một cách kỳ diệu và trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của nhau. Hy vọng sớm có một ai đó có thể đến bên anh, yêu thương anh và quan tâm anh thật nhiều. Vì anh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất. Cảm ơn anh thật nhiều, vì tất cả những gì tốt đẹp nhất đã dành cho em, và cả những lời la mắng để giúp em nên người.
***
Tôi có 4 người anh trai, và hôm nay tôi sẽ kể những câu chuyện về anh cả tôi cho mọi người nghe. Anh cả sinh năm 1990, hơn tôi 10 tuổi. Đa phần mọi người sẽ không biết, thật ra tôi và anh cả là anh em cùng cha khác mẹ. Mẹ của anh cả và anh hai tôi qua đời từ sớm, khi anh cả tôi mới 3 tuổi. Sau đó bố tôi mới kết hôn với mẹ tôi, và sinh ra anh ba, anh tư và tôi. Tôi thì thấy vấn đề này chả có gì to tát cả, vì anh cả tôi lúc nào cùng yêu thương các em cả. Dì tôi mỗi lần gặp tôi đều nói sao tôi với anh cả có thể giống nhau như vậy? Tôi trả lời “Có lẽ đó là do duyên phận”.
Ngày chúng tôi còn bé, bố mẹ tôi làm ruộng, nhà rất nghèo. Anh tôi sẽ ngày ngày trông các em cho bố mẹ đi làm. Anh ba tôi sinh năm 1996, cách anh cả có 6 tuổi, vậy mà ngày ngày anh cả tôi sẽ bồng bế, dỗ dành anh ba tôi ở cái tuổi mới đi học lớp 1, tuổi mà bây giờ nhiều đứa trẻ vẫn đang được bố mẹ bón cơm cho ăn. Năm 1998, có thêm anh tư và sau này cũng anh cả bồng bế, dỗ dành. Và đến năm 2000, tôi ra đời, rồi cũng vậy.
Sau này anh tôi đi học cấp 3, xe thường xuyên hỏng, thường xuyên đi nhờ xe người khác. Lúc đó còn 4 anh em đi học. Bình thường đã không đủ xe đạp để đi, lại còn hay hỏng nữa. Có một hôm anh tôi nói, đi học về sẽ đón tôi. Tôi vừa tan học, hớn hở chạy ra, leo lên xe anh tôi. Nhưng anh tôi nói, để anh nhờ bạn đã, vì xe này anh cũng đang đi nhờ, không phải xe nhà mình. Sau đó tôi ngồi lên xe của bạn anh tôi, và cái xe mà tôi đang ngồi nhờ và anh tôi đang đi nhờ là của 2 chị em ruột. Còn tôi và anh tôi, không có lấy một cái xe.
Bố tôi buổi tối thường sẽ đi bắt thêm cóc, ếch, lươn, rắn,…để có thể bán lấy thêm thu nhập. Trong khi con nhà người ta đi học chỉ lo ăn lo học. Còn anh tôi luôn phải đi từ sớm, để tiện đường bán đồ giúp bố tôi.
Sau này đến lớp 12 rồi. Thời đó thi Đại học tách riêng với thi tốt nghiệp. Sau khi thi tốt nghiệp rồi, anh tôi nói với bố “Cho con thử thi Đại học nhé. Con chỉ thử thi cho biết thôi, không đi học nữa đâu.” Bố tôi cũng rất buồn, vì không lo được đầy đủ cho anh tôi, để anh tôi thiệt thòi, chỉ nói “Thôi con ạ, dù gì cũng không đi học nữa.” Và đó có thể là thứ nuối tiếc nhất và thiệt thòi nhất đối với anh tôi.
Vì từ sớm, anh cả tôi đã gánh vác quá nhiều, nên khi cả 4 anh em tôi có vấn đề gì thì cũng gọi anh cả đầu tiên, chứ không phải bố mẹ. 2016, anh ba đi chơi trong ngày lễ bị công an tóm vì lỗi không có mũ, không bằng lái, cũng gọi anh cả giải quyết.
2018 tôi ra Hà Nội thi môn năng khiếu, cùng là anh cả đưa tôi đi. Bố mẹ tôi đối với việc đi học Đại học của tôi có chút lưỡng lự. Cũng là do anh cả tôi tác động mạnh nhất để tôi tiếp tục đi học. Năm 2019, anh hai chạy xe thuê cho công ty, không may gây tai nạn, phải bồi thường không ít tiền, cũng là anh cả tôi giải quyết. Sau đó cả nửa năm trời thì bố mẹ tôi mới biết chuyện đó. Cuối năm 2020, đến anh tư gặp nạn. Rồi cứ mỗi lần giải quyết việc, rồi đi bệnh viện, tôi biết phần lớn đều sẽ là tiền của anh cả.
Sau này anh tư uống thuốc đều đặn, tinh thần cũng ổn định, vẫn đi làm giúp bố mẹ. Nhưng cuối năm ngoái thường không muốn uống thuốc. Mẹ tôi lại gọi điện cho anh cả tôi, để anh tôi dỗ dành. Nhưng khi anh cả tôi gọi điện cho tôi, tôi sẽ nói “Không sao, mọi chuyện vẫn bình thường”. Vì tôi biết anh cả tôi đi làm cả ngày đủ mệt rồi, có kể chuyện ở nhà thì anh lại lo lắng nghĩ ngợi linh tinh, mà cũng chả giải quyết được việc gì.
Có một tối, anh tư bỏ nhà đi. Mẹ tôi lại gọi điện cho anh cả, khóc lóc. Tôi vừa về thấy anh tôi gọi điện hỏi “Thằng tư đâu rồi, mẹ vừa gọi anh, bảo nó bỏ đi, anh thấy mẹ khóc lên gọi xem tình hình thế nào.” Tôi nói - à thì anh tư vừa đi đâu xong về rồi, đang ngủ rồi ạ. Sau đó anh tôi nói, có gì thì phải gọi điện cho anh luôn đấy.
Tôi biết mẹ tôi nóng ruột, nhưng tôi vẫn luôn nói với mẹ tôi chuyện gì ở nhà giải quyết được thì tự giải quyết, mẹ đừng lúc nào cũng gọi cho anh cả rồi khóc lóc như thế. Ngày hôm sau, anh cả lại gọi cho tôi “Anh thấy anh họ vừa gọi cho anh, hỏi thằng tư về chưa, anh giật mình, lúc đấy mày biết không”. Tôi chỉ nói “Tối có lượn đi đâu một chút xong về ngủ,có sao đâu ạ”. Lúc này anh tôi mới yên tâm hơn.
Tôi chính là càng lớn càng thích nói dối, vì ít nhất thì khi tôi nói dối, anh tôi sẽ hạnh phúc hơn.
Đầu năm 2021, sinh nhật anh tôi, hơn 22 giờ, anh tôi nhắn tin “Anh có mỗi một cô em gái, hôm nay sinh nhật anh, lại không chúc anh lời nào, anh buồn quá.” Tôi đi về, vừa đi vừa khóc. Vì tôi biết anh tôi yêu thương tôi nhiều như nào. Nhưng tôi lúc nào cũng quá lạnh nhạt, thường không chúc người thân vào những dịp đặc biệt, nên cũng quen rồi. Nên nhiều khi không nghĩ anh tôi sẽ để ý đến vấn đề ấy như vậy.
Anh tôi từng quen bạn gái ở tỉnh vùng trong, và cũng có ý định kết hôn vào những năm tôi bắt đầu Đại học. Thật ra tôi cũng không rõ sau này hai người chia tay vì lý do gì, nhưng có lẽ vì vấn đề kinh tế chưa ổn định. Và bây giờ anh tôi vẫn độc thân, mỗi lần về nhà, công việc đã mệt, lại bị trưởng bối nhắc nhở việc hôn nhân.
Tôi cũng chỉ biết “đỡ đạn” giúp anh tôi bằng cách nói câu “Duyên chưa tới thì cũng chưa biết làm thế nào được.” Có thể công việc quá bận, rồi lo chuyện gia đình quá nhiều, nên có ít thời gian cho bản thân. Cứ gần đến Tết, anh tôi sẽ cho tiền tôi mua quần áo mới, rồi nói sẽ mua cả dây chuyền cho tôi. Năm nay cũng vậy, nhưng tôi nói “Giờ em chỉ thiếu chị dâu thôi”. Ý của tôi chỉ là xem thêm tình hình anh hai và anh ba. Nhưng anh cả tôi đáp “Bây giờ cũng hết năm rồi, năm mới anh sẽ cố.” Tôi sợ anh buồn và áp lực nên đáp lại “Thong thả để cho anh hai, anh ba kết hôn trước, anh cứ thong thả tìm hiểu.”
Tính cách anh cả tôi rất tốt. Đó là tấm gương sáng đã tạo nên một phần lớn con người trong tôi. Anh tôi cũng rất có hiếu, mỗi lần về đều sẽ mua chút đồ ăn bà nội thích biếu bà. Người ta thường nói, nhà có con gái thì sẽ rất biết quan tâm, chăm sóc người khác. Nhưng anh tôi có thể là ngoại lệ, rất biết cách quan tâm người khác, rất tinh tế, ấm áp. Điểm này thì tôi còn cách xa anh tôi rất nhiều.
Mấy tháng cuối năm trước bắt đầu bùng dịch lại, trong phạm vi tương đối gần nhà tôi. Anh tôi gọi điện về nói anh nhờ anh họ mua thuốc bổ, nước rửa tay, sát khuẩn,…nhớ bảo bố mẹ uống vào, đeo đầy đủ khẩu trang khi ra ngoài.
Bố tôi là kiểu người tiết kiệm tiền mà, sẽ nói thuốc thang gì, tốn tiền, có gặp thì cũng chả tránh được. Còn tôi ở cạnh, lúc đó rất muốn nói với bố, bố không nên từ chối anh như vậy, vì ít nhất, anh rất quan tâm bố mẹ, không như con, cả tháng cũng không gọi điện về một lần hỏi thăm. Nhưng lại không dám nói.
Đầu năm nay, anh ba vừa về nước chuẩn bị đám cưới, lại không may gặp phải tai nạn. Thật may là mọi chuyện vẫn khả quan, vấn đề chỉ là tiền bạc. Và lần này cũng tiêu tốn không ít vốn của anh cả tôi. Mỗi lần anh em tôi xảy ra chuyện, phần lớn đều là anh cả giải quyết. Nhưng chưa một lần mảy may đề cập đến vấn đề có phải anh em ruột cùng cha cùng mẹ không.
Mẹ tôi thường cáu với anh cả tôi sao mãi chưa chịu kết hôn, bằng tuổi này con người ta lớn thế kia rồi kìa. Tôi luôn tìm cách nói với mẹ, có thể duyên chưa đến, mẹ đừng tạo áp lực cho anh. Nhưng thật ra tôi biết ngoài vấn đề duyên số, còn là vấn đề anh cả lo quá nhiều cho gia đình, lo cho các em mà lỡ biết bao kế hoạch.
Tôi biết anh tôi đi làm ở ngoài cũng không dễ dàng gì. Nhưng mỗi lần về nhà luôn cố duy trì trạng thái tốt nhất, luôn hỏi tôi “Muốn ăn gì anh mua, mai đi có lấy tiền cầm đi không”. Anh tôi luôn như vậy để tôi có thể yên tâm học hành, không phải lo lắng vấn đề kinh tế của gia đình.
Hy vọng từ ngày mai sẽ khác, anh cả biết sống cho bản thân nhiều hơn. Chúng em đều lớn cả rồi, đều có thể tự lập. Thật vui vì cuộc sống của em tuy có khổ cực, thiếu thốn hơn một số bạn cùng trang lứa, nhưng lại có anh cả luôn gánh vác, che trở, cố gắng bù đắp để em có thể bằng bạn bằng bè.
Thật vui vì giữa thế giới rộng lớn như vậy, chúng ta lại có thể gặp nhau một cách kỳ diệu và trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của nhau. Hy vọng sớm có một ai đó có thể đến bên anh, yêu thương anh và quan tâm anh thật nhiều. Vì anh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất. Cảm ơn anh thật nhiều, vì tất cả những gì tốt đẹp nhất đã dành cho em, và cả những lời la mắng để giúp em nên người.
© LEETHAO_777 - blogradio.vn
Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.










