Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lần đầu của Lọ Lem (Người yêu hoàn mỹ, Phần 17)

2013-11-27 15:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Đường Thần Duệ nở nụ cười, ngón tay bỗng nhiên khẽ dùng sức, đột ngột kéo mạnh quần của cô xuống, động tác không chút kiêng nể gì.

“A, anh—!”

Anh nhanh chóng chặn môi cô lại, cạy mở miệng ra, đầu lưỡi thăm dò tiến vào, vừa hôn vừa mút, đồng thời tay khẽ tách hai chân cô, dọc theo làn da nhẵn nhụi mà trượt vào, dừng lại ở nơi đó, rồi chậm rãi lúc nặng lúc nhẹ xoa lên đỉnh mẫn cảm bên trong.

Hướng Vãn sao có thể chịu được chuyện này, thoáng cái đã thở dốc dồn dập, vô ‎ý thức giơ chân lên muốn đá anh. Ngón tay của Đường Thần Duệ lập tức rút khỏi hai chân cô, bắt lấy mắt cá chân trần trụi kia, động tác hôn vẫn không hề ngừng lại, nhẹ nhàng cắn vào đầu lưỡi cô, hạ thấp giọng nói:

“Anh đã nói, em muốn làm gì, là chuyện của em, anh sẽ không quản. Nhưng, em cũng phải hiểu rõ một điều, một khi anh đã không quản chuyện của em, thì tự nhiên sẽ có biện pháp đạt được mục đích của mình…”

Anh không nặng không nhẹ nói xong, hàm nghĩa sâu xa mà kín đáo. Đáng tiếc Tịch Hướng Vãn lúc này đã bị anh đùa bỡn trong lòng bàn tay, tâm tư yếu đuối và tôn nghiêm đều bị tổn thương nghiêm trọng, sao có thể nghe lọt được mọi điều, không chịu nhận thua, bàn chân trái không ngừng giãy dụa muốn phản công trở lại.

Đáy mắt Đường Thần Duệ hiện lên vẻ nghiền ngẫm thoáng qua.

Lần đầu của Lọ Lem (Người yêu hoàn mỹ, Phần 17)

Bỗng nhiên anh đột ngột dùng sức, đặt cả người cô dưới thân không cho nhúc nhích tiếp, cường thế tách rộng hai chân cô, thái độ cứng rắn, ngón tay lập tức cắm vào, đi thẳng tới đáy, mang theo sự thô bạo.

Trước khi đính hôn, ấn tượng của Tịch Hướng Vãn với Đường Thần Duệ không nhiều cho lắm, nhưng tiếp xúc được một thời gian ngắn về sau, ấn tượng của cô với anh vẫn chỉ dừng lại ở trình độ “Công dân tốt” mà thôi, khiêm tốn, bình tĩnh, thần bí, gần như là toàn bộ những gì mà Đường Thần Duệ bày ra cho người bên ngoài nhìn được.

Đường Thần Duệ không có bất kỳ một tin đồn tiêu cực nào, trên thực tế anh cũng chẳng có bất kỳ một tin tức chính diện nào hết, thao túng toàn bộ mọi việc trong tay, ẩn phía đằng sau Đường Thịnh, bất động thanh sắc nắm giữ mọi đặc quyền, cuộc sống riêng tư thì bí ẩn.

Quãng thời gian cùng anh quen nhau, Hướng Vãn đã tra xét khắp một vòng tư liệu mà vẫn không thể tìm được những loại tin đồn kiểu như Đường Thần Duệ bao dưỡng tình nhân, hay say rượu rồi làm ra những chuyện sai trái vi phạm pháp luật nào, chỉ tra được chuyện Đường Thần Duệ nuôi dưỡng một con thỏ Hà Lan mà thôi. Thỉnh thoảng anh lái xe mang thỏ đi làm, đội chó săn không dám chụp ảnh anh, thế thì chụp thỏ cũng đáng lắm, thế là máy ảnh cùng đèn flash không ngừng điên cuồng nháy lên. Tính theo tuổi tác, bạn thỏ nhỏ của Đường Thần Duệ vừa lúc đang bước vào thời kỳ gây rối của thiếu nữ, biểu hiện rất quá khích, cho nên không chút khách khí nhảy lên cửa kính tạo dáng không ngừng, vì vậy về sau Tịch Hướng Vãn kiểm tra tư liệu chỉ thấy được một đống ảnh chụp bạn thỏ theo đủ các góc độ khác nhau, chiếm cứ phần lớn các trang bìa của những tạp chí bát quái trong nước, phong cảnh vô hạn.

Hướng Vãn không khỏi cảm thấy một chút an ủi: không tệ không tệ, chưa từng có những hành vi vi phạm chuẩn mực đạo đức, cũng không hề vi phạm pháp luật, nói rõ hơn tức là nhân phẩm đã có thể qua cửa trót lọt, hơn nữa còn nuôi dưỡng thỏ con, chứng tỏ là một người có tấm lòng nhân ái, lại còn có tinh thần nhiệt huyết với công việc, một con người hiếm có cỡ nào chứ? Đây chính là điển hình của một công dân lương thiện sống sờ sờ trước mắt nha…

Dựa vào ấn tượng với vị công dân lương thiện này, Hướng Vãn thậm chí còn từng tự cổ vũ mình trước đêm bắt đầu tiệc đính hôn: đừng sợ đừng sợ, chí ít vận số của mày so với cô nàng Kỷ Dĩ Ninh kia còn tốt hơn, không đụng phải cái loại người biến thái như Đường Dịch…

Lời cổ vũ cô lẩm bẩm trong miệng tình cờ bị Đường Kính đi ngang qua nghe thấy, anh nhất thời sặc một trận. Cũng không biết Đường Kính là xuất phát từ mục đích muốn gìn giữ hình tượng Đường Dịch trong mắt mọi người hay vẫn là xuất phát từ tấm lòng thương tiếc đối với vị hôn thê của Đường Thần Duệ, chỉ thấy anh ôn hòa nói với cô một câu: “Đôi khi, những thứ ta nhìn thấy lại không phải là những điều chân thật, Đường Thần Duệ, cậu ta…”

Ngừng một chút, dường như anh đang suy nghĩ xem có nên nói rõ cho cô biết hay không, nhưng cuối cùng, có lẽ ánh mắt đơn thuần của Tịch Hướng Vãn đã khiến cho Đường Kính mềm lòng, nhịn không được mở lời nhắc nhở cô: “…Cậu ta rất phức tạp, không phải đơn giản như cô nghĩ thế đâu.”

Bây giờ cô mới hiểu, hóa ra Đường Kính thật sự không gạt mình, lúc ấy, cô còn tưởng anh ta đang thiên vị cho Đường Dịch nữa…

Cô nhớ tới vẻ mặt của Đường Thần Duệ ban nãy, anh ngước mắt lên nhìn cô, con ngươi đen thẳm không biểu lộ bất cứ tình cảm gì, chỉ có đôi mắt mang theo sự thâm thúy xa xôi.

Hướng Vãn cảm thấy sợ hãi, bắt đầu lùi bước. “… Không làm, không làm có được không?”

Đường Thần Duệ khẽ bật cười. “Chuyện này không phải do em quyết định.”

Nói xong, anh bỗng nhiên mềm lòng, ngừng dằn vặt cơ thể cô, ngón tay chậm rãi rút ra ngoài, nhìn thấy bộ dáng cô thống khổ, cắn môi cố gắng không lên tiếng, Đường Thần Duệ liền chậm rãi an ủi thân dưới của cô, để Hướng Vãn có thể thoải mái hơn.

“Nghe lời, thả lỏng một chút, nếu không em sẽ đau.”

“…” Nằm mơ! Mặc kệ! Thà chết chứ không chịu khuất phục!

Đường Thần Duệ nghiêng người hôn lên khóe môi cô, chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp cất giấu sự nguy hiểm: “Mở ra, anh không thích nói một câu tới hai lần.”

Hướng Vãn lập tức nghe lời!

Đường Thần Duệ bất đắc dĩ nhìn cô, có chút đau đầu, âm thầm thở dài trong lòng.

Sao lại có thể đơn thuần như thế chứ? Để lộ một nhược điểm lớn đến như vậy, bảo anh không lợi dụng thì quả thật xin lỗi chính mình…

Anh bỗng nhiên mềm lòng, giương mắt, nâng nửa người trên dậy, chậm rãi tới gần trán của cô, đôi môi hơi lạnh in lại trên đó một nụ hôn nhẹ nhàng, bàn tay vươn ra luồn vào mái tóc rồi dừng lại.
Đây là một động tác thương yêu.

Từ một cử động rất nhỏ của anh, Hướng Vãn liền biết mình đang được thương tiếc, trong nháy mắt, cô có chút ngây ngốc giật mình. Trong trí nhớ, dường như chỉ có người cha đã sớm ra đi từng thương yêu cô như thế, ôm cô trong lòng, vừa hôn lên trán, vừa ôn nhu cất tiếng gọi tên cô.

Hướng Vãn hơi động lòng, Đường Thần Duệ, người này, nói không chừng cũng không quá xấu xa như vậy…

Một đêm hoan ái.

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top