Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hương xuân

2014-01-22 18:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Đêm, người đàn ông ngồi bên bếp lửa trông nồi bánh chưng, ánh mắt thất thần. Con Bo, thằng Bi nằm khoèo trên chiếu trải gần đó ngủ ngon lành. Trời càng về khuya càng lạnh, ông vào nhà lấy chăn đắp cho các con và lấy khăn ấm choàng cho mình. Rồi giao thừa đến, giao thừa đi, vợ ông cũng chưa về. Nhắm chừng bánh đã chín, ông dồn củi lại rồi bế bồng các con đi nằm.

Nắng chiều của ngày cuối năm thật đẹp, như một màn tơ mỏng vàng óng phủ lên những chồi non xanh biếc làm cho những đóa hoa mai nổi bật lên như những đóm sáng diệu kỳ. Xuân đã đến với mọi sân nhà và đang đợi người ta làm tiệc tân niên rước nàng vào nâng ly rượu giao bôi. 

Có một nhà mà xuân chưa đến, bởi nhà ấy chưa có mai đào bánh mứt và câu chúc được viết trên giấy hồng điều. Đó là căn nhà tranh tre nứa lá của người đàn ông làm nghề chài lưới. Hình như ông chờ ai đó nên ngồi trầm tư trước hàng hiên, mắt xa xăm nhìn ánh chiều tan và con đường quê ngắn dần do màn đêm xâm chiếm. Trong nhà, trên chiếc bàn con kê giữa gian chính, cây đèn dầu đã được thắp lên, ánh sáng nhờ nhờ soi không tới chỗ người đàn ông ngồi. Ông mặc bộ đồ bà ba nâu đen cũ kỹ, không chú ý sẽ chẳng nhìn thấy ông, còn ông thì nhìn rất rõ người đi ngoài ngõ hay trong sân. Chợt ông bật dậy lao ra cổng, đưa tay đỡ đôi giỏ nặng trĩu trên tay bà lão đang bước vào.



- Tụi bây làm gì mà để nhà cửa tối om thế này, bộ không cúng rước ông bà hay sao?

- Dạ, chờ vợ con về đã mẹ.

- Gì, giờ này mà nó chưa về à?

- Dạ, chưa về.

Rồi ông phân trần:

- Ba ngày này xe cộ bóp chẹt giữ lắm, không biết…

- Thế, nó không về thì mày và mấy đứa nhỏ cũng không đón tết chắc?

Vào tới nhà, bà lão ngồi thở dốc để mặc đôi giỏ cho con trai làm gì thì làm. Nghe có bà nội qua; Bi, Bo ào đến giành ôm bà. Bà xoa đầu hai đứa rồi bảo thằng Bi:

- Nội chỉ đem qua bánh mứt hoa quả thôi, cháu chạy qua nhà bảo chú út bắt hai con gà làm thịt rồi mang qua đây cho nội. Nhanh lên nghe cháu.

Khi thằng Bi đi rồi, bà ôm con Bo vào lòng hôn lên tóc nó nói như khóc:

- Tội nghiệp cháu bà quá, tết nhứt mà chẳng có gì.

Hồi lâu, bà mới bảo con bé:

- Cháu xuống phụ ba sắp xếp trái cây bánh mứt đi, và nấu sẵn ấm nước cho bà. Ngoan nào, cháu bà ngoan nào.



Đêm, người đàn ông ngồi bên bếp lửa trông nồi bánh chưng, ánh mắt thất thần. Con Bo, thằng Bi nằm khoèo trên chiếu trải gần đó ngủ ngon lành. Trời càng về khuya càng lạnh, ông vào nhà lấy chăn đắp cho các con và lấy khăn ấm choàng cho mình. Rồi giao thừa đến, giao thừa đi, vợ ông cũng chưa về. Nhắm chừng bánh đã chín, ông dồn củi lại rồi bế bồng các con đi nằm.

Sáng mùng một, ba cha con cũng không buồn dậy, phần do đêm qua thức khuya quá. Hơn nữa, cỗ rước ông bà hầu như còn nguyên, đâu phải lo lắng gì cho bữa sáng. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ông vẫn lồm cồm ngồi dậy, xuống bếp nấu nước pha trà, dâng hương. Đang lâm râm khấn vái chợt nghe tiếng nói cười ra rả ngoài cổng, ông ngoái đầu nhìn ra và vui mừng khôn xiết bởi vợ ông về. Theo sau vợ ông là đủ thứ va li, túi xách do bốn, năm đứa bé trạc tuổi con ông khuân vác. Ông chạy ra giúp chúng.

- Sao mà giờ này mới về? - Ông nhẹ nhàng hỏi vợ.

- Về được là tốt rồi.

Vợ ông quay lại bảo các cháu nhỏ:

- Đây là chồng cô, chào bác đi các con.

Ông đang lớ ngớ không biết phải làm sao, thì vợ ông đã mau mắn bảo các cháu nhỏ:

- Tất cả ra giếng rửa mặt mũi chân tay đi đã, rồi vào đây.

Chờ chúng đi khuất, bà móc ví đưa cho ông tất cả tiền dành dụm được rồi ào vào buồng thăm con. Bà dặn chỉ lì xì cho mỗi đứa mươi ngàn thôi.

Bữa ăn sáng đầu năm của gia đình ông vui chưa từng có. Bà kể cho ông nghe về công việc của bà là chăm sóc, dạy dỗ các em nhỏ là con của những gia đình quá nghèo khó do một tổ chức từ thiện giúp đỡ. Thường thì những ngày cuối năm cha mẹ các em đã đến đón con của họ về ăn tết cùng gia đình cả rồi. Quy định ngày hăm bảy là hạn cuối, nhưng bà đã chờ tới trưa hôm qua mà chẳng ai đến đón nữa, nên bà gọi điện thoại báo cho tổ chức và đưa các em về quê cùng mình. May mà gặp được chuyến xe cuối cùng.

Tác giả: Lý Thị Minh Châu

Được thể hiện qua giọng đọc:  Jun

Kỹ thuật: Jun

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi 20 học cách để trưởng thành

Tuổi 20 học cách để trưởng thành

Sau tất cả bạn hãy nhắn nhủ với chính mình “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

back to top