Hoảng sợ không làm ta an toàn, giờ là lúc bình tĩnh đẩy lùi dịch bệnh
2020-03-12 01:29
Tác giả:
Nguyễn Hằng Nga
blogradio.vn - Hoảng sợ xong rồi, giờ là lúc bình tĩnh để chiến đấu tiếp thôi.
Thứ 6 ngày 6/3 đen tối, thông tin về "bệnh nhân số 17" khiến cả nước sục sôi, mất ngủ. Sự hoảng hốt, phẫn nộ của đám đông là thật. Có nhiều người đã tức trào nước mắt vì cuộc sống của họ đã rất khó khăn do dịch bệnh, họ chỉ mới quay lại công việc được vài ngày. Học sinh, sinh viên sau kỳ nghỉ Tết dài nhất thập kỷ vẫn chưa thể trở lại trường.
Giận dữ xong rồi thì đừng đi tích trữ thực phẩm
Giận dữ xong rồi sao? Giận dữ, hoảng sợ có giúp đẩy lùi dịch bệnh không? Hay chỉ khiến tình hình thêm rối ren? Chỉ sau một đêm, trong cơn hoảng loạn, người ta ồ ạt vơ vét từng gói mì tôm, từng bịch giấy vệ sinh, chất đầy nhà những nhu yếu phẩm như gạo, thịt, rau, mắm, muối, mì chính. Người ta chấp nhận chen chúc xếp hàng, chấp nhận mua đắt, cốt là bỏ tiền ra mua về sự yên tâm cho bản thân và gia đình. Nhưng chỉ cần đến chiều ngày hôm ấy (7/3) hay chậm nhất là ngày hôm sau, các kệ hàng hóa ở siêu thị lại được lấp đầy, mì tôm, thịt, cá đầy ăm ắp. Thực phẩm ê hề ngoài chợ, thậm chí còn giảm giá nhưng chẳng còn ai chen chúc, tranh giành.
Nhiều người mang tâm lý sợ hãi thiếu thực phẩm hoặc giá thực phẩm tăng cao nếu nhỡ dịch bùng phát. Đó là một viễn cảnh xa vời, rất khó xảy ra ở một "cường quốc" xuất khẩu nông sản đứng hàng đầu thế giới như Việt Nam. Người ta đang lo giải cứu nông sản còn chưa xong, nữa là sợ thiếu đói vì không đủ thực phẩm. Những mặt hàng thiết yếu như gạo, thịt, rau, mì tôm, giấy vệ sinh,… trong nước tự sản xuất được, không hề phụ thuộc nhập khẩu như nhiều nước khác. Mới đây Thủ tướng chính phủ cũng đã lên tiếng thành phố Hà Nội đủ khả năng đáp ứng lương thực, thực phẩm cho người dân.

Nhiều người lại cho rằng đằng nào cũng phải mua, mua một lần đỡ phải ra ngoài đi chợ nhiều. Nhưng chắc chắn việc chen chúc tụm năm tụm ba mua hàng không an toàn hơn việc bạn ra ngoài đi chợ mỗi ngày.
Có người lại sợ nhỡ chẳng may bị cách ly tại nhà sẽ chẳng có gì mà ăn. Trong trường hợp điều đó xảy ra, chính quyền sẽ có trách nhiệm cung cấp lương thực, nhu yếu phẩm cho nhân dân và hoàn toàn miễn phí.
Nói tóm lại, dù với lý do nào đi chăng nữa thì việc đầu cơ tích trữ thực phẩm vẫn là điều không nên và không cần thiết trong thời điểm này.
Hãy ngồi yên khi đất nước cần chúng ta ngồi yên!
Bên cạnh việc đổ xô đi tích trữ thực phẩm thì nhiều người lại khăn gói lũ lượt kéo nhau về quê để tránh dịch hoặc né cách ly. Họ phẫn nộ vì "cô 17" không chịu ngồi yên một chỗ cách ly nhưng chính họ lại chọn chạy trốn. Nên nhớ, khi bạn đang ở vùng dịch thì chính bạn cũng có nguy cơ mang mầm bệnh. Hậu quả những bệnh nhân trước để lại vẫn sờ sờ ra đấy, liệu bạn có muốn liên lụy cả nhà, cả xóm bị lây nhiễm và phải cách ly vì mình? Ở Trung Quốc có một khẩu hiệu phòng dịch rất hay: "Dưới có trẻ nhỏ, trên có người già/ Một người truyền nhiễm, cả nhà cùng toang".

Đang yên đang lành lại ùn ùn kéo nhau về quê để tránh dịch, sợ chưa chết vì dịch đã chết vì... đói. Rất nhiều người đang khổ sở vì mất việc, không có việc làm vào thời điểm này, đặc biệt là những ngành như du lịch, khách sạn, giáo dục. Trong khi những người khác đang sống, làm việc yên ổn lại có suy nghĩ về quê để tránh dịch. Về quê rồi họ định làm gì để sống, kiếm việc mùa dịch bệnh thế này dễ lắm sao? Ai lại tự đạp đổ chén cơm của mình như thế?
Còn nếu ai đang có ý địch về quê để tránh cách ly thì nên dẹp ngay cái ý định đó. Chỉ cần bạn vẫn còn trong cái lãnh thổ Việt Nam này thì bạn chỉ có trốn lên trời. Về quê lại bị các bác "bế" đi cách ly thì lại được "đẹp mặt" với họ hàng làng xóm. Đó là chưa kể nếu bạn thật sự mang mầm bệnh về quê, gây hậu quả nghiêm trọng thì bạn còn có thể bị truy tố hình sự, đi tù chứ không phải chuyện đùa.
Hãy nâng cao ý thức cảnh giác và hãy thật trung thực
Chúng ta hoàn toàn có thể tin tưởng vào Chính phủ và nền y học nước nhà. Trước đó, Việt Nam đã khống chế dịch rất tốt, dù có biên giới "sát vách" với Trung Quốc nhưng cũng chỉ có 16 ca nhiễm, trong đó bao gồm cả người nước ngoài và Việt kiều về nước. Cả 16 ca đều đã được chữa khỏi và xuất viện. Trước ca nhiễm thứ 17, suốt hơn 20 ngày, kể từ sau khi phát hiện ca nhiễm thứ 16, Việt Nam không có thêm ca mới nào. Việt Nam còn chế tạo thành công bộ kit phát hiện SARS-CoV-2 với công suất lên đến 10.000 bộ/ngày. WHO và CDC – Trung tâm phòng chống dịch bệnh Hoa Kỳ còn có lời khen ngợi và đề nghị hợp tác, học hỏi kinh nghiệm của Việt Nam.

Chúng ta có thể yên tâm, tin tưởng và tự hào nhưng không nên chủ quan. Thực tế thấy tình hình có vẻ im ắng, nhiều người bắt đầu chủ quan, ra đường không đeo khẩu trang, những tụ điểm ăn chơi như Tạ Hiện vẫn chật ních người mỗi cuối tuần. Đang phấn khởi chờ công bố hết dịch thì "bệnh nhân số 17" làm cho phát "đoàng" khiến nhiều người phải giật mình tỉnh lại. Cũng từ bệnh nhân số 17 mà cả chuyến bay mới được rà soát, phát hiện và cách ly kịp thời những người có nguy cơ lây bệnh. Người dân tuyệt nhiên không dám vô tư tụ tập, chè chén nữa.
Chúng ta đã chiến thắng trận đầu, chỉ là đang bước sang giai đoạn mới của cuộc chiến thôi. Mỗi người dân đều phải đồng lòng, trung thực khai báo thông tin, tự giác cách ly nếu được yêu cầu. Tất cả vì chính bản thân mình, vì gia đình mình và toàn xã hội.
© Nguyễn Hằng Nga - blogradio.vn
Xem thêm: Tháng ba dành cho người con gái tôi thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.















