Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tóc mẹ còn đây...

2015-11-27 04:52

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga


“Tóc mẹ còn đây
Tan trong lệ nóng
Sương mùa thu bay”


(Basho)

Những câu thơ nghẹn ngào, xúc động và buồn tênh. “Tóc mẹ còn đây” mà giờ này mẹ đã xa vời vợi. Chỉ còn những giọt nước mắt nóng hổi, nghẹn ngào. “Sương mùa thu bay”, câu thơ làm nhẹ vơi bớt nỗi đau buồn. Nỗi buồn tựa như làn sương mỏng manh kia, nhẹ nhàng, miên man không dứt. Người ta vẫn phải chấp nhận sự chia ly, mất mát ở đời như một quy luật tự nhiên, như thu đến “sương mùa thu bay”. Những ai đã từng trải qua nỗi đau mất mẹ mới hiểu được cảm giác xót xa như mất đi một phần thân thể là như thế nào.

Lần đầu tiên đọc được những câu thơ Haiku của Basho được trích dẫn trong blog của cô giáo, lòng tôi bỗng nặng trĩu. Một nỗi buồn cứ từ từ xâm chiếm tâm hồn. Tôi biết mẹ của cô bị ốm nặng đã một thời gian nhưng vẫn bất ngờ khi bà đi nhanh như vậy. Nếu như ai đã từng trải qua việc chăm sóc người nhà bị ung thư, sẽ hiểu được cảm giác đó, vừa mỏi mệt, vừa đau xót, vừa bất lực. Những liều thuốc kháng sinh không làm bệnh tình vơi bớt, chỉ làm nỗi đau chồng chất nỗi đau. Khi ấy, sự ra đi của người bệnh lại giống như một sự giải thoát họ khỏi những đau khổ trần đời.

tóc mẹ còn đây

Ngồi trò chuyện với cô vào một chiều cuối thu, tôi thấy đôi mắt cô hình như ươn ướt. Cô như chìm trong những ký ức về mẹ. Cô dặn chúng tôi hãy quan tâm, chăm sóc đến mẹ nhiều hơn. “Mỗi khi con đau ốm, mẹ thường sốt sắng lo toan, nhưng khi mẹ đau, mẹ ốm thì lại rất hay giấu bệnh. Cha mẹ ở nhà thật sự rất nhớ con nhưng lại không dám gọi điện vì sợ làm phiền con. Vì thế, mỗi khi mẹ bảo về, các em hãy thu xếp công việc để về với mẹ ngay nhé. Thỉnh thoảng, đưa mẹ đi khám xem có bệnh gì không để còn điều trị sớm. Mua thuốc bổ cho mẹ uống. Các em cũng nên tự biết chăm sóc bản thân, đừng để mẹ lo lắng. Các em hạnh phúc hơn cô nhiều đấy. Bây giờ cô có muốn cũng chẳng còn mẹ để chăm sóc nữa. Cô thèm lắm..!”

Những câu nói của cô khiến chúng tôi ngậm ngùi. Chợt nhận ra thời gian và sự quan tâm đến mẹ sao mà ít quá vậy? Chúng tôi bị cuốn vào guồng quay của cuộc sống với công việc, học hành bận rộn. Ngay cả đến việc đơn giản là gọi điện về trò chuyện, hỏi han mẹ mấy câu mà cũng không làm được, toàn để mẹ phải chủ động gọi trước. Mẹ ở nhà lúc nào cũng đếm từng ngày, trông ngóng con trở về. Lúc nào cũng theo dõi xem có những dịp nghỉ lễ nào không, rồi lại nhắn nhủ trước đó cả mấy tháng: “Được nghỉ nhớ về con nhé! Mẹ phần sẵn mấy con gà rồi”.

Có bao giờ bạn nhận ra rằng chỉ có gia đình mới luôn yêu thương và bao dung bạn? Tiền bạc có thể kiếm bất cứ lúc nào, nhưng người thân, gia đình một khi đã mất đi thì không bao giờ trở lại được. Hiểu được điều đó bạn sẽ biết mình cần phải làm gì rồi phải không?

Một buổi chiều đầu đông se lạnh, ngước lên nhìn bầu trời xám xịt, những câu thơ Haiku vẫn vảng vất mãi trong đầu:

“Đến đây nào với tôi
Cùng chơi đùa chim sẻ
Không còn mẹ trên đời”


(Issa)

© Nguyễn Hằng Nga – blogradio.vn

 Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Nguyễn Hằng Nga

Blog: https://iamnga.home.blog/

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top