Hãy nhìn về phía trước, rồi em sẽ tìm được hạnh phúc của mình thôi
2021-11-09 01:30
Tác giả:
Tuyệt Diễm
blogradio.vn - Tôi chuyển đến thành phố B. Bắt đầu lại cuộc đời tươi sáng ở phía trước. Và cuối cùng, tôi cũng tìm được một nửa của đời mình.
***
Ngày trước tôi từng tâm sự với một đàn chị đi trước rằng “Em đang yêu một người đàn ông đã có vợ. Em nên làm gì đây chị?”
Khi ấy chị chỉ nói với tôi “Em đừng dại khờ chấp nhận một tình yêu như vậy, bởi người đau khổ cuối cùng chỉ có em thôi”.
- Nhưng chị biết không, anh ấy nói anh ấy cũng yêu em.
- Chị sẽ không chỉ trích hay lấy bất kì một định kiến xã hội nào để khinh bỉ em. Nhưng em phải hiểu rằng, tương lai em còn dài phía trước, em nghĩ em có được gì sau mối quan hệ ấy?
- Em không cần gì từ anh ấy cả. Em chỉ biết em yêu anh ấy thôi
- Rồi em sẽ hiểu.
Chị thở dài. Tôi cũng trầm ngâm.
Tôi là một cô gái 22 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học. Tôi gặp và quen anh khi đi phỏng vấn tại công ty A. Anh vừa đẹp trai, vừa phong độ, khiến cô thiếu nữ như tôi rơi vào tình yêu ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Sau khi tôi đi làm được khoảng một tháng, tối thứ bảy, anh - người hiện là giám đốc nhân sự mời mọi người đi ăn. Mọi người hò hét mai là chủ nhật, nên họ quẩy tới bến. Bữa tiệc tàn khoảng 12 giờ đêm, mọi người đều say khướt. Anh tiến đến gần tôi, nhẹ giọng nói “Để anh đưa em về nhé, dù sao cũng tiện đường.”
- Dạ thôi anh ạ. Anh về đi muộn rồi. Em bắt taxi về cũng được.
- Lên xe anh chở về. Khuya rồi bắt taxi rất khó, vả lại em là con gái, đi đêm thế này cũng không an toàn.
Tôi nhìn xung quanh, ngoài trời tối đen, tôi rùng mình sợ hãi.
- Vậy làm phiền anh rồi.
Nói rồi anh mở cửa xe cho tôi lên. Anh với ngang qua cài dây an toàn cho tôi, giây phút ấy mùi nước hoa của anh tràn ngập trong không khí. Tôi say mất rồi.
Anh chở tôi đến nhà, khẽ gọi tôi dậy.
- Đến nhà em rồi, dậy đi em.
Tôi lơ mơ tỉnh dậy. Cơn say khiến tôi không thể đứng vững. Anh đành dắt tôi lên nhà. Hình như anh cũng say rồi, tôi nghe giọng anh khàn khàn “Đêm nay anh ở với em nhé.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc đau nhói, dưới sàn nhà quần áo rải đầy, tôi giật mình nhìn sang bên cạnh. Anh nằm bên cạnh cũng khẽ cựa người tỉnh dậy. Tôi vội lấy quần áo chạy vào nhà tắm. Nhìn những dấu vết xanh tím trên người mình, tôi cào cấu đầu óc“Mày đã làm gì rồi đây?”
Khi đi ra, thấy anh ngồi bình tĩnh trên giường, tôi cất lời trước.
- Em sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra. Anh tắm rồi đi về đi ạ.
Anh nhìn tôi, ngạc nhiên hỏi.
- Đây là lần đầu tiên của em hả?
- Anh hãy coi như say làm bậy đi, người trưởng thành cả rồi.
Anh khẽ trầm ngâm.
Sau khi thay quần áo, anh tạm biệt tôi rồi đi về.
Tôi nhìn ga giường khẽ thở dài, rồi tự an ủi bản thân “Không có gì cả, thời buổi này ai còn quan trọng trinh tiết.” Nói rồi tôi lột sạch ga nệm đem đi giặt.
Tối hôm ấy, điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn từ anh.
- Anh xin lỗi, hôm qua anh uống say quá, nên cứ làm theo con tim mình mà không để ý đến cảm xúc của em. Em không trách anh chứ?
Tôi thích anh, thích cái dáng vẻ trưởng thành, và sự từng trải của anh ấy. Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến sẽ phát sinh quan hệ với anh, bởi anh đã có gia đình riêng của mình. Tôi đành lơ tin nhắn ấy đi.
Khoảng 1 tiếng sau, điện thoại lại rung lên tin nhắn.
- Anh ở dưới nhà em, nếu có thể xuống gặp anh một chút được không?
Tôi chạy ra cửa sổ nhìn xuống, thấy anh đang đứng dựa vào cửa xe ô tô, tay cầm điếu thuốc trầm ngâm. Tôi thay bộ đồ ngủ ra, chỉnh chu một chút rồi bước vội xuống lầu. Thấy tôi đi tới, anh dập điếu thuốc đi. Anh nhẹ giọng hỏi.
- Em ăn tối chưa?
- Em ăn rồi.
Bỗng không khí trầm lắng, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi. Tôi lên tiếng xóa tan bầu không khí ngại ngùng ấy.
- Anh đến đây có chuyện gì ?
Anh nhìn tôi, giọng anh trầm ấm.
- Chuyện hôm qua không phải anh say, lúc ấy anh còn tỉnh táo, anh làm gì anh vẫn còn nhớ.
Thấy tôi im lặng, anh nói tiếp.
- Anh thích em.
Tôi nhìn anh, trái tim lệch một nhịp.
- Anh có gia đình rồi.
- Anh biết anh có gia đình rồi.
- Anh có biết anh đang nói gì không?
- Anh là một người lý trí, anh luôn có trách nhiệm với mỗi lời mình nói ra, kể cả những chuyện mình làm.
Anh bước đến ôm tôi.
- Đêm nay anh ở với em nhé?
Hai tháng đầu bên nhau, anh thường xuyên chở tôi đi dạo phố. Anh đưa tôi đi ăn uống ở những nhà hàng sang trọng. Anh dắt tôi đi cùng khi gặp đối tác của anh. Nhìn những bóng hồng bên cạnh họ, tôi khẽ thì thầm vào tai anh.
- Những cô gái ấy là vợ à anh?
Anh khẽ đáp.
- Có trợ lý.
Anh kéo dài giọng.
- Và có cả nhân tình.
Tôi chợt nhận ra thế giới của anh thật phức tạp. Trên đường anh chở tôi về, tôi vu vơ hỏi anh.
- Vợ anh rất đẹp, con anh rất ngoan, anh có lí do để ngoại tình sao?
Anh chỉ đáp một cách đầy lãnh cảm.
- Em không hiểu đâu, đôi lúc anh chỉ là thèm tự do thôi. Những người như anh lăn lộn bên ngoài đã mệt rồi, về nhà nghe vợ con cằn nhằn, đôi lúc phát chán.
- Khoảng bao lâu hả anh?
- Ý em là gì?
Tôi lắc đầu.
- Không có gì.
Trên xe im lặng cho đến lúc về đến trước cổng chung cư của tôi. Vốn dĩ tôi nên hiểu rằng anh coi tôi như một món đồ chơi, anh chơi 1 tháng, 2 tháng rồi sẽ chán, cùng lắm là 1 năm, tôi cầu mong gì hơn được đây?
Chúng tôi ôm nhau nói tạm biệt, bóng xe anh xa dần, tôi lếch thếch từng bước lên cầu thang. Tôi tự an ủi bản thân, rồi chìm vào giấc ngủ: “Ngủ đi nào cô gái, rồi ngày mai sẽ lại tươi sáng hơn thôi.”
Có một lần anh gọi điện nói anh sẽ sang rồi đưa tôi đi dạo, tôi vội vàng trang điểm cho mình thật xinh xắn, chọn một bộ váy trắng và đôi giày cao gót. Tôi ngồi dưới ghế đá chung cư đợi anh.
Một tiếng. Rồi hai tiếng trôi qua, tôi sốt ruột gọi điện cho anh, anh tắt điện thoại. Khoảng 30 phút sau tôi thấy tin nhắn đến “Con anh bị sốt, anh đưa con đi khám.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, thẫn thờ. Tôi nhìn lại bản thân mình, miệng cười mà nước mắt rơi như mưa.
Tôi gọi điện rủ cô bạn thân đi dạo phố. Cô ấy kể về cuộc hôn nhân với người chồng hiện tại. Nhìn cô ấy như vậy, tôi vừa thấy vui cho cô ấy, vừa thấy buồn tủi cho chính mình.
Anh thường gửi ảnh và video của bé gái nhà anh cho tôi xem. Những lần như vậy tôi chỉ cười vu vơ và khen bé xinh xắn, đáng yêu. Thực ra tận sâu bên trong tôi đang gào thét “Đứa bé dễ thương như vậy mà tôi nỡ phá hạnh phúc gia đình bé sao?".
Anh và tôi bên nhau 4 tháng, những cuộc cãi vã ngày càng nhiều. Những lần quan tâm của anh dành cho tôi ngày càng ít đi. Tôi cảm thấy cô đơn chồng chất cô đơn, cảm giác tội lỗi xâm chiếm khiến tôi ngạt thở. Tôi hỏi anh.
- Anh còn thương em không?
Anh đáp hờ hững “Anh vẫn thương em.”
Đứa ngu ngốc là tôi vẫn nguyện tin tưởng anh ấy. Nhưng càng về sau, tôi dần mệt mỏi với những lần cãi vã, những đêm chờ anh đến tận khuya. Mệt những lúc tôi đau ốm mà anh ở bên gia đình nên không đến bên tôi được. Mệt với những suy nghĩ gia đình anh là tất cả của anh, dù có chuyện gì đi nữa, anh cũng sẽ đặt gia đình lên hàng đầu.
Phải chăng tôi tham lam hy vọng anh luôn ở bên mình. Tham lam khi mong rằng anh sẽ ly hôn để cưới tôi về làm dâu nhà anh. Tôi là một cô gái, tôi cũng muốn công khai với mọi người tình yêu của tôi, chẳng ai muốn yêu đương một cách không quang minh chính đại.
Tôi tâm sự với cô bạn thân.
- Linh ơi, tao không cảm nhận được tình yêu của anh ấy dành cho tao nữa.
Cô ấy nhìn tôi khẽ thở dài.
- Tiểu Hứa à, buông tay đi. Mày không thấy mày đang thay đổi theo chiều hướng xấu à? Nhìn mày như vậy, tao không an tâm.
Một buổi tối tan tầm, sau tất cả những chuyện vụn vặt ngoài lề, mang một tâm trạng buồn rầu, bức bối, tôi hỏi anh.
- Anh có từng cảm thấy anh ích kỉ không?
Lúc ấy anh khẽ nói.
- Anh thương em.
Tôi cười khẩy.
- Anh thương một người theo kiểu biến người ấy thành một người chỉ còn biết oán trách như em sao? Anh nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp. Tôi run run nói tiếp “Buông tha em đi, buông tha cho tương lai của em, cũng buông tha cho chính anh. Gia đình anh.... họ đang đợi anh ở nhà”.
Anh thở dài bất lực nhìn tôi, rồi không nói gì thêm, khoác vội chiếc áo ra khỏi cửa. Tôi nhìn theo bóng anh, nước mắt cứ thế rơi xuống, rồi tôi khóc nấc lên.
Người trưởng thành lạ lắm, không phải chuyện kinh thiên động địa gì, chỉ cần quay người bỏ đi là đã quên hết những thứ từng có bên cạnh nhau. Thời gian ấy tôi viết đơn xin chuyển chi nhánh, tôi cần thời gian để chữa lành vết thương.
Đồng nghiệp A nói rằng “Tiểu Hứa không biết từ lúc nào từ cô gái luôn rạng ngời sức sống, lại trở thành một người phụ nữ luôn cau mày, và càu nhàu. Chị nghĩ em nơi đây có thể không hợp phong thủy với em, em nên chuyển chỗ để tìm một nơi khiến em luôn thoải mái, vui vẻ”.
Tôi chỉ cười và cảm ơn chị, chỉ có tôi mới biết, tôi vừa từ bỏ một mối tình khắc cốt ghi tâm. Nhìn chính mình trong gương, tôi tự mỉm cười với chính mình “Bạn biết không? Khi có người làm tổn thương bạn, là bởi vì bạn đã cho họ cơ hội khiến bạn tổn thương. Bạn không có can đảm đá người ấy ra khỏi cuộc sống của bạn là bởi vì bạn không đủ yêu họ, cũng không đủ yêu chính mình. Lựa chọn từ bỏ là tốt, sai lầm một lần là đủ ghi nhớ cả đời rồi. Sau này ai cũng không được tệ bạc với mình, ngay cả chính bản thân mình”.
Tôi chuyển đến thành phố B. Bắt đầu lại cuộc đời tươi sáng ở phía trước. Và cuối cùng, tôi cũng tìm được một nửa của đời mình.
© Tuyệt Diễm - blogradio.vn
Xem thêm: Đó là một người mà tôi đã từng rất thương | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















