Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc gì hơn được về với mẹ

2020-12-12 01:27

Tác giả: mine20s


blogradio.vn - Khi còn bé, rất nhiều lần, tôi đã từng nghe người ta nói rằng "có không giữ, mất đừng tìm". Thế nhưng, tôi chỉ thực sự cảm nhận được điều ấy vào năm 18 tuổi, khi những cơn mưa rào bất chợt xua tan đi cái nắng gắt của Sài Gòn. Tôi lúc đó như một chú mèo ướt mưa, nhớ nhà, nhớ mẹ.

***

Thành phố Hồ Chí Minh, 8 giờ sáng, đôi mắt nặng trĩu như cứ chực chờ nhắm lại. Tối qua tôi cứ trằn trọc không sao ngủ được, với tay lấy cái đồng hồ báo thức, 4 giờ sáng. Tôi cứ ngỡ sẽ phải thức trắng đêm nhưng may sao lúc sáng cũng chợp mắt được một chút. 

Quầng mắt bây giờ chắc thâm đen như con gấu trúc rồi. Tôi ngáp dài ngao ngán cố gắng đi vào nhà vệ sinh. Bước vài bước chậm chạp ra ngoài , tôi khẽ vươn vai và hít một hơi thật sâu. 

Tôi tưởng tượng ngoài kia là không khí se lạnh cô đặc chút sương của buổi sáng sớm, tiếng gió thổi liu riu xen vào từng những chiếc lá nhỏ xinh. Nhưng khi tôi vừa mở cửa ra.

“Làm tô hủ tiếu mì không cháu?”. Tiếng cô bán hàng trước nhà phá vỡ mọi thanh âm của tôi.

“Dạ con không ạ”.

Từ lúc vào Sài Gòn, ngày nào tôi cũng chỉ biết quanh quẩn ở mấy quán cơm sinh viên, tiệm hủ tiếu, xe bánh mì…, dường như tôi đã quên mất cái mùi vị gia đình, mùi vị quê hương. 

Tôi trở vào trong, vớ đại một cái bánh cho vào miệng. Chả là hôm qua Sài Gòn mưa to quá, đường thì ngập nước còn mấy con hẻm nhỏ thì chật cứng người ta. Chả còn cách nào khác, tôi đành tấp con xe cũ, đang chực chờ tắt máy vào lề tạm trú. 

cogaitudo

Cơn mưa dường như không có dấu hiệu chấm dứt. Tôi chán ngán nhìn xung quanh, có một tiệm bánh nho nhỏ bên cạnh chỗ tôi đứng. Chần chừ một lúc, tôi đánh liều đẩy cửa bước vào mặc dù biết trong túi chẳng còn đến 100 ngàn. 

Cả đống bánh kẹo như đập vào mắt. Tôi nuốt nước bọt, đi lanh quanh một hồi lâu và rốt cuộc tôi cũng tìm thấy một hộp bánh nho nhỏ có giá vừa đủ số tiền mình mang theo. 

Tôi mệt mỏi ngồi vào bàn học, vị bánh giòn tan trong miệng cũng làm tôi cảm thấy đỡ tủi thân đi phần nào, tôi bâng quơ xé một mẩu giấy nháp nhỏ rồi bắt đầu xếp.

Tôi đặt thành quả trên tay, ngôi sao giấy nhỏ như lọt thỏm trong lòng bàn tay đang bắt đầu thô ráp. Tôi thấy nhớ mẹ, người phụ nữ hay cằn nhằn nhất quả đất “Đang tuổi đi học, đừng bắt chước mấy đứa bạn có người yêu nghe chưa”. Tôi nhớ chị Hai “Nhìn mặt mày ngây thơ vậy, lên thành phố người ta giật đồ hồi nào không hay”. 

Những lúc đó, tôi thấy thật là phiền nhưng bây giờ thì muốn cũng chẳng được. Những ngày này, khối lượng công việc cứ ồ ạt khiến tôi như không kịp thở. 

Tôi muốn khóc, muốn từ bỏ nhưng sự tự tôn của bản thân và sự kì vọng của gia đình không cho phép tôi dễ dàng buông xuôi như vậy. Tôi muốn khóc và tôi thực sự đã khóc.

motminh

Tôi lấy tay quệt nước mắt, lôi chiếc laptop cũ trong hộc bàn ra. Trang chủ Google hiện ra, tôi nhấp chuột và gõ vào ô trống ‘“Mua vé tàu về Quảng Ngãi”. Cả nhà ơi, mọi người ráng đợi con nhé, con sắp về rồi đây.

Khi còn bé, rất nhiều lần, tôi đã từng nghe người ta nói rằng "có không giữ, mất đừng tìm". Thế nhưng, tôi chỉ thực sự cảm nhận được điều ấy vào năm 18 tuổi, khi những cơn mưa rào bất chợt xua tan đi cái nắng gắt của Sài Gòn. Tôi lúc đó như một chú mèo ướt mưa, nhớ nhà, nhớ mẹ.

© draw_dawn - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top