Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc gì hơn được về với mẹ

2020-12-12 01:27

Tác giả: mine20s


blogradio.vn - Khi còn bé, rất nhiều lần, tôi đã từng nghe người ta nói rằng "có không giữ, mất đừng tìm". Thế nhưng, tôi chỉ thực sự cảm nhận được điều ấy vào năm 18 tuổi, khi những cơn mưa rào bất chợt xua tan đi cái nắng gắt của Sài Gòn. Tôi lúc đó như một chú mèo ướt mưa, nhớ nhà, nhớ mẹ.

***

Thành phố Hồ Chí Minh, 8 giờ sáng, đôi mắt nặng trĩu như cứ chực chờ nhắm lại. Tối qua tôi cứ trằn trọc không sao ngủ được, với tay lấy cái đồng hồ báo thức, 4 giờ sáng. Tôi cứ ngỡ sẽ phải thức trắng đêm nhưng may sao lúc sáng cũng chợp mắt được một chút. 

Quầng mắt bây giờ chắc thâm đen như con gấu trúc rồi. Tôi ngáp dài ngao ngán cố gắng đi vào nhà vệ sinh. Bước vài bước chậm chạp ra ngoài , tôi khẽ vươn vai và hít một hơi thật sâu. 

Tôi tưởng tượng ngoài kia là không khí se lạnh cô đặc chút sương của buổi sáng sớm, tiếng gió thổi liu riu xen vào từng những chiếc lá nhỏ xinh. Nhưng khi tôi vừa mở cửa ra.

“Làm tô hủ tiếu mì không cháu?”. Tiếng cô bán hàng trước nhà phá vỡ mọi thanh âm của tôi.

“Dạ con không ạ”.

Từ lúc vào Sài Gòn, ngày nào tôi cũng chỉ biết quanh quẩn ở mấy quán cơm sinh viên, tiệm hủ tiếu, xe bánh mì…, dường như tôi đã quên mất cái mùi vị gia đình, mùi vị quê hương. 

Tôi trở vào trong, vớ đại một cái bánh cho vào miệng. Chả là hôm qua Sài Gòn mưa to quá, đường thì ngập nước còn mấy con hẻm nhỏ thì chật cứng người ta. Chả còn cách nào khác, tôi đành tấp con xe cũ, đang chực chờ tắt máy vào lề tạm trú. 

cogaitudo

Cơn mưa dường như không có dấu hiệu chấm dứt. Tôi chán ngán nhìn xung quanh, có một tiệm bánh nho nhỏ bên cạnh chỗ tôi đứng. Chần chừ một lúc, tôi đánh liều đẩy cửa bước vào mặc dù biết trong túi chẳng còn đến 100 ngàn. 

Cả đống bánh kẹo như đập vào mắt. Tôi nuốt nước bọt, đi lanh quanh một hồi lâu và rốt cuộc tôi cũng tìm thấy một hộp bánh nho nhỏ có giá vừa đủ số tiền mình mang theo. 

Tôi mệt mỏi ngồi vào bàn học, vị bánh giòn tan trong miệng cũng làm tôi cảm thấy đỡ tủi thân đi phần nào, tôi bâng quơ xé một mẩu giấy nháp nhỏ rồi bắt đầu xếp.

Tôi đặt thành quả trên tay, ngôi sao giấy nhỏ như lọt thỏm trong lòng bàn tay đang bắt đầu thô ráp. Tôi thấy nhớ mẹ, người phụ nữ hay cằn nhằn nhất quả đất “Đang tuổi đi học, đừng bắt chước mấy đứa bạn có người yêu nghe chưa”. Tôi nhớ chị Hai “Nhìn mặt mày ngây thơ vậy, lên thành phố người ta giật đồ hồi nào không hay”. 

Những lúc đó, tôi thấy thật là phiền nhưng bây giờ thì muốn cũng chẳng được. Những ngày này, khối lượng công việc cứ ồ ạt khiến tôi như không kịp thở. 

Tôi muốn khóc, muốn từ bỏ nhưng sự tự tôn của bản thân và sự kì vọng của gia đình không cho phép tôi dễ dàng buông xuôi như vậy. Tôi muốn khóc và tôi thực sự đã khóc.

motminh

Tôi lấy tay quệt nước mắt, lôi chiếc laptop cũ trong hộc bàn ra. Trang chủ Google hiện ra, tôi nhấp chuột và gõ vào ô trống ‘“Mua vé tàu về Quảng Ngãi”. Cả nhà ơi, mọi người ráng đợi con nhé, con sắp về rồi đây.

Khi còn bé, rất nhiều lần, tôi đã từng nghe người ta nói rằng "có không giữ, mất đừng tìm". Thế nhưng, tôi chỉ thực sự cảm nhận được điều ấy vào năm 18 tuổi, khi những cơn mưa rào bất chợt xua tan đi cái nắng gắt của Sài Gòn. Tôi lúc đó như một chú mèo ướt mưa, nhớ nhà, nhớ mẹ.

© draw_dawn - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top