Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

2020-08-14 01:20

Tác giả: Nguyễn Thị Hà Vy


blogradio.vn - Bất chợt nghe cái giọng nhẹ nhàng, ấm ấm của mẹ, những lời dặn dò bình thường, giản dị ấy mà bất cứ ai có thể nói được ấy, nhưng qua giọng mẹ, nó khiến lòng lâng lâng và quặn thắt, không tự chủ mà nước mắt tuôn rơi. Không đâu bằng gia đình. Con nhớ nhà mẹ ạ.

***

Hà Nội đón thu vào một chiều mưa lạnh, những giọt mưa tí hon thi nhau rơi xuống mặt đường nhựa làm bốc lên cái mùi hơi đất nồng nồng nhưng cũng khá dễ chịu, trên mái hiên nhà, nước chảy thành từng dòng trông rất thích mắt, cạnh cửa sổ là những giọt tựa như những viên pha lê trong suốt đầy ý vị, người người nhà nhà đang hớt hải chạy về nhà hay tìm một chỗ trú mưa làm lóe lên những tia nước bùn khiến người ta dâng lên một cảm xúc nao nao khó tả.

Tất cả mọi thứ đã làm nên một chiều mưa nơi Hà thành nhộn nhịp đầy nên thơ và quyến rũ. Một chút lạnh, một chút se se trong cái tiết trời mưa ấy, quyết định cuộn mình trong chiếc chăn ấm, lựa chọn cho mình một bộ phim yêu thích, vừa xem phim, vừa nhâm nhi gói bánh trong tay thơm thơm, giòn giòn, cay cay. Chao ôi, cái cảm giác ấy mới đã làm sao.

Mưa ngoài trời đã dịu đi, chỉ còn lất phất vài hạt mưa phùn, đèn đường đã lên lúc nào, gói bánh đã vơi đi một nửa, bộ phim vẫn đang tiếp diễn và chuẩn bị cho một màn cao trào và kịch tính sắp sửa diễn ra, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Alo”

Ôi cái giọng nói ấm nồng ấy, dịu ngọt ấy mà cho dù có không nhìn đến tên người gọi đến đi chăng nữa cũng có thể nhận ra qua một âm vang thôi cũng đã đủ rồi.

“Vâng, con nghe đây ạ”

“Con ăn chưa đấy?”

“Vẫn chưa mẹ ạ, con cũng chưa đói lắm ạ”

“Thế chút nữa phải ăn đi nghe, không phải cứ lười biếng một chút rồi bỏ bữa mà hại cho sức khỏe đấy nhé”

“Vâng ạ, con biết rồi”

“Ngoài ấy có đang mưa không đấy?”

“Có mẹ ạ, vẫn đang mưa đấy ạ”

“Ở nhà cũng mưa, mùa này trời dễ mưa lắm, lại thêm ảnh hưởng của bão đấy. Đi ra ngoài thì nhớ cầm theo ô hoặc áo mưa đấy nhé, đừng có để mình dầm mưa mà ốm ra đấy. Con gái lớn rồi là phải biết tự chăm sóc bản thân mình nghe chưa”

“Vâng ạ, con gái mẹ sẽ tự biết chăm sóc cho bản thân mình”

“Thế thôi, mẹ cúp máy đây, nhớ giữ gìn sức khỏe”

“Vâng, mẹ cũng thế”

truongthanh1

Đầu bên kia đã tắt máy, cuộc trò chuyện cũng chỉ vỏn vẹn có từng ấy, bộ phim còn dở dang đang chờ đợi để xem tiếp nhưng chẳng hiểu vì sao lại không có hứng để tiếp tục nhấn nút mà xem tiếp. Bỗng tự nhiên thấy luyến tiếc cuộc điện thoại vừa rồi quá, muốn trò chuyện thêm với mẹ nhiều hơn quá, nỗi nhớ mẹ, nhớ nhà lại trào dâng trong lòng lúc nào không hay. Đăm chiêu nhìn vào chiếc điện thoại trong tay với cuộc gọi đến vừa mới tức thì từ “Mẹ” trong nhật ký cuộc gọi mà thơ thẩn chẳng biết nói gì, mơ hồ, mông lung, trôi dạt với những mớ suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Trong vô thức, chẳng hiểu tại sao một cảm giác ươn ướt nơi khóe mi, cay cay nơi sống mũi, mặn mặn nơi khóe miệng. À ra là khóc. Con nhớ nhà quá, mẹ ạ. Vâng rất nhớ, nhớ thật nhiều, nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ ly sữa nóng của bố, nhớ những lần mẹ tỉ mỉ là áo hay những lần bố loay hoay sửa từng thiết bị trong nhà, nhớ giọng nói ấm áp của mẹ, những câu nói bông đùa của bố, nhớ những lần hai chị em bày nhau học bài, những lần tranh giành đồ của nhau, rồi những lần cãi vã và cả những lần cùng nhau nằm trên một chiếc giường tỉ tê tâm sự chuyện thế sự. Sao con nhớ quá.

Chẳng hiểu tại sao bản thân khi hòa vào cuộc sống của chốn đô thị phồn hoa mà quên đi những cuộc gọi về cho gia đình, mải mê bên mạng xã hội, bên những bộ phim, những cuộc chuyện phiếm với bạn bè mà không nỡ một lời hỏi thăm đến chuyện nhà, đến bố mẹ. Bất chợt nghe cái giọng nhẹ nhàng, ấm ấm của mẹ, những lời dặn dò bình thường, giản dị ấy mà bất cứ ai có thể nói được ấy, nhưng qua giọng mẹ, nó khiến lòng lâng lâng và quặn thắt, không tự chủ mà nước mắt tuôn rơi. Không đâu bằng gia đình. Con nhớ nhà mẹ ạ.

Cuộc trò chuyện qua điện thoại ngắn ngủi trên dưới không quá 5 phút nhưng tất cả đều chỉ là lời mẹ hỏi, mẹ dặn, mẹ lo mà bản thân lại không một lời hỏi thăm, quan tâm, lo lắng đến mẹ. Từ bao giờ mà trở nên đáng trách đến thế? Nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ đứa em gái nhỏ, nhớ tất thảy những ngày bên gia đình mà chẳng biết làm gì để nguôi ngoai nỗi nhớ khắc khoải, dai dẳng ấy đang tồn tại trong tim. Chẳng chần chừ gì nữa, nhấc điện thoại lên, ấn vào dãy số quen thuộc về chờ đợi từng hồi chuông điện thoại vang lên trong khoảng không im lặng.

truongthanh2

“Alo, sao thế, có chuyện gì nữa à con?”

Vâng, cái chất giọng ấy đã đâm vào nơi sâu thẳm nhất của trái tim mà bật khóc nức nở. Nghe được cái âm thanh dịu ngọt, chan chứa tình yêu thương và đằng đặc nỗi nhớ thương mà ấm lòng xiết bao.

“Sao đấy, sao lại nức nở thế đấy, có chuyện gì hả, kể mẹ nghe xem nào?”

Chờ đợi một hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu để bắt đầu cho những câu hỏi, những câu nói quanh quẩn trong đầu từ nãy tới giờ. Và hơn hết, cái khiến con người ta cảm động ấy chẳng phải là người con chợt nhận ra những điều kia mà gọi về cho mẹ mà là cái sự nhẫn nại, từ tốn của mẹ chờ đợi câu trả lời của đứa con, không giục giã, không hối thúc mặc cho đầu dây bên kia có im lặng một lúc lâu.

“Cả nhà và mẹ vẫn khỏe cả chứ, công việc vẫn ổn chứ mẹ, nhà ta có cái gì mới mẻ không ạ?”

“Cả nhà vẫn khỏe, công việc thì đều đều, con bé em vừa lọt vào top 5 đại diện đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh đấy. Mà sao đấy, sao lại khóc thế”

“Con chỉ là nhớ nhà, nhớ mẹ thôi”

“Mẹ cũng nhớ con lắm. Nhớ thì về đây, về với mẹ, bố mẹ luôn dang rộng cánh cửa chờ con trở về”

Bao nhiêu kiên cường, bao nhiêu mạnh mẽ, bao nhiêu sự kìm nén đã đổ vỡ ngay khi nghe được câu nói ấy của mẹ. Nước mắt cứ lăn dài trên gò má, tiếng nức nở cứ thế truyền từ đầu dây bên này đến đầu dây bên kia, không thể giả bộ, làm ngơ trước cái dịu dàng, ân cần của mẹ. Từng câu, từng chữ rót vào tai của đứa con xa nhà mà nghẹn ngào, mà không thể nói thành lời.

truongthanh3

“Vâng ạ. Con sẽ về”

“Thế đi ăn cơm rồi nghỉ ngơi đi nhé, ngủ một giấc rồi mọi chuyện sẽ ổn, khi nào rảnh rỗi thì về đây với mẹ”

“Vâng ạ, tạm biệt mẹ”

Điện thoại đã ngắt mà lòng thì vẫn chưa dứt, sao lại muốn về với mẹ quá? Thế là bật dậy khỏi giường, xếp đồ vào trong vali, thay bộ đồ trên người ra, lấy ô, mang giày rồi lao ngay ra đường, mua tạm chiếc bánh mì nóng trên đường, chạy vội ra bến xe với hy vọng vẫn còn chuyến xe về nhà.

Và chuyến xe ấy, chuyến xe từ đất thủ đô về với ngôi nhà thân yêu, một chuyến xe bất chợt và không có một sự tính toán trước nhưng lại chẳng sai lầm, dại dột hay ngẫu hứng chút nào. Trên chuyến xe ấy có mang biết bao nỗi nhớ thương, bao sự chờ đợi và mong ngóng về đến nhà, về bên mẹ cha và gia đình yêu thương.

© Nguyễn Thị Hà Vy blogradio.vn

Xem thêm: Vấp ngã đủ đau sẽ tự khắc trưởng thành

Nguyễn Thị Hà Vy

Làm gì có một đêm thành danh ,tất cả đều là bách luyện thành thép

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top