Hạnh phúc của tuổi 23 là gì?
2019-04-06 08:30
Tác giả:
Tóc Rối
blogradio.vn - Ai đó nó nói rằng 23 chẳng phải độ tuổi trưởng thành, nhưng nhất định phải là độ tuổi ổn định. Tôi lại cho rằng, ổn định hay không vốn dĩ chẳng phải đều do ta định đoạt hay sao? Lòng ta đong đếm như thế nào? Đời mặn hay nhạt ra sao? Đều do ngưỡng hạn định trong ta mặc định.
***
Năm tháng giống như một tên trộm lặng lẽ. Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ bước qua một cánh cửa của mụ phù thủy phủ đầy băng tuyết. Trên cánh cửa đó sẽ viết: TỐT NGHIỆP, LÀM VIỆC, KẾT HÔN, SINH CON, GIÀ ĐI, và CHẾT.
Một đoạn trong "Điều tuyệt vời nhất của chúng ta" khiến tôi không ngừng trăn trở về tháng năm tuổi trẻ. Lại tham lam mà muốn nới dài tuổi trẻ của mình thêm một vài đoạn nữa. Sau này khi bóc đi những tờ lịch cũ ẩm mốc trên tường, rốt cuộc tôi cũng hiểu thanh xuân vốn dĩ keo kiệt chẳng cho ta nhiều cơ hội đến thế!
Năm 20 tuổi, tôi từng ước mình có một công việc ổn định, có một khoản tiết kiệm nho nhỏ và có một người đủ vững chãi để mình có thể thản nhiên tựa vai mà khóc.

Năm 22 tuổi, tôi ước mình kiếm được thật nhiều tiền, đi khắp thế gian và ăn hết những món ngon trần thế.
Chốc cái, tôi 23, công việc không phải ổn cho lắm, tiền tiết kiệm chẳng có, người yêu thì càng không. Đi khắp thế gian à? Hừm! Chỉ mới đi được 2/3 Tổ Quốc. Những món ngon trên đời này tôi đã ăn được kha khá, nhưng nhiêu đó thì chẳng thấm thía gì so với cái bụng có thể ngấu nghiến cả thế giới của tôi.
Thời gian đúng là một tên trộm, thoắt cái, lấy mất tám chín phần tuổi trẻ của tôi. Tôi 23 chẳng có thành tựu gì đáng kể. Cuốn sách thứ bảy vừa xuất bản thì số tiền nợ ngân hàng lại tăng lên. Ăn được nhiều món ngon thì cái bụng mỡ lại bồng bềnh lên tiếng. Những người cho tôi dựa vai thì nhiều lắm nhưng chủ yếu là đám bạn chí cốt cùng dựa vai nhau để nói xấu đời. Người ra đi, người ở lại, người đến, người rời đi,... Ròng rã 23 năm qua hóa ra thứ duy nhất duy nhất bản thân còn giữ lại, đó là niềm tin yêu cuộc sống.
Không phải rồi một ngày mình sẽ trúng số mà giàu có đâu! Khoảnh khắc mà bạn thấy mình giàu có và hạnh phúc nhất ấy, giống như tôi 23, là lúc thấy những người xung quanh mình đều có thể an nhiên mỉm cười.
Kỳ lạ lắm! Tuổi trẻ đúng là thoáng qua. Thanh xuân đúng là hữu hạn. Nhưng chỉ cần con tim ta còn hừng hực trẻ, tâm hồn ta còn đủ đầy son sắt, thì chẳng có dấu chấm nào kết thúc nổi thanh xuân của đời ta.
Và rồi giữa vòm trời thanh xuân vô hạn ấy, nhất định bạn sẽ tìm thấy người cùng bạn lưu giữ quãng đời sau này.
Ta ở hiện tại, có thể là vẫn còn cô đơn. Loay hoay mãi với những tháng ngày chông chênh không lối đi. Nhưng xin hãy nhớ cho rằng là mình chọn cô đơn chứ không phải cô đơn tự tìm đến. Tuổi trẻ ta có quyền cô đơn. Để một mình nhấm nháp đủ buồn vui của tuổi trẻ, một mình trải nghiệm đủ mọi hỉ nộ ái ố của cuộc đời. Bởi vậy, ta mặc sức yêu đời, chẳng vội vàng gì khi tình yêu chưa tìm đến.
Còn nếu như có một ngày người xuất hiện có thể khiến ta phá vỡ nguyên tắc của mình, thay đổi thói quen thường nhật, trở thành ngoại lệ của ta. Có lẽ mới thật sự đến lúc nói lời tạm biệt với những ngày đơn thân đi.
Nhưng ngày ấy hình như còn lâu lắm, bởi thế giới 7 tỷ người tìm được nhau đâu phải dễ dàng gì. Thời gian vô hạn trong vòm trời rực rỡ thanh xuân, nhất định sẽ có người nói với ta rằng: "Anh không đi đâu cả. Anh ở đây đợi em."
Vậy nên cho đến lúc ta tìm ra Mr. Rights mãi mãi Rights cho một mình ta ấy, cứ yêu bản thân hết mình đi! Cô gái nhé!

Con gái chúng mình thời gian trống có nhiều chuyện để làm lắm. Chẳng phải chỉ ăn rồi nghĩ cách giảm cân thôi đã bận rộn rồi sao? Thật ra, ngoài ăn ra, tập tành làm một vài đồ thủ công cũng hay ho lắm đấy. Tập may vá, thêu thùa, nấu ăn, rồi vẽ tranh, đàn hát,... Nắng đẹp, đi mua một vài hạt giống loài cây mình thích, đợi nó nảy mầm và vun xới nó cho đến khi nó nở hoa. Rồi nuôi một vài thú cưng nho nhỏ. Mưa buồn, liền ở nhà ôm nó, bên cạnh ly cafe nhỏ, tiếng radio cùng bản nhạc át cả nỗi buồn của mưa.
Hoặc đơn giản là cứ hết mình làm việc đi rồi hãnh diện với đống tiền lương trong thẻ. Thích gì mua nấy, tự chủ hạnh phúc. Hay thích đi du lịch đâu đó chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, thích thì xách balo lên và đi thôi.
Ai đó nó nói rằng 23 chẳng phải độ tuổi trưởng thành, nhưng nhất định phải là độ tuổi ổn định. Tôi lại cho rằng, ổn định hay không vốn dĩ chẳng phải đều do ta định đoạt hay sao? Lòng ta đong đếm như thế nào? Đời mặn hay nhạt ra sao? Đều do ngưỡng hạn định trong ta mặc định.
Năm 13 tuổi ta từng mơ tưởng về bản thân 10 năm sau như thế nào? Liệu ta của bây giờ có hoàn mỹ như ta của 10 năm trước đã từng mường tượng?
Ngẩng cao đầu đi!
Ta 23, ta vẫn tuyệt vời như ta của ngày xưa đã nghĩ.
© Tóc Rối – blogradio.vn
Mời bạn xem thêm chương trình Càng trưởng thành càng cô đơn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.













