Qua sông ai nhớ những chuyến đò?
2018-11-20 01:24
Tác giả:
Cả một đời người dài như thế, rộng như thế, con cho rằng, chẳng có ai miệt mài hơn người làm nghề dạy chữ đâu thầy cô.
Hồi bé, cứ vào độ cuối thu, mùa tri ân về, những đứa trẻ như chúng con chỉ biết mong ngóng ngày nhà giáo để được tung tăng cầm những nhành hồng đỏ thắm dâng tặng thầy cô. Cả đám đứa hí hoáy vẽ thiệp, đứa chăm chút viết những dòng chữ nắn nót đề tặng cô thầy mấy dòng thơ con cóc. Tuổi thơ của chúng con thật may mắn được dìu dắt bởi bàn tay của người. Người ta bảo rằng nghề nhà giáo là nghề cao quý nhất. Chúng con của thời điểm ấy còn chưa hiểu hết được ý nghĩa của nghề cao quý đó. Chỉ biết rằng, thầy cô chính là người tận tụy bên những trang giáo án, cần mẫn giúp chúng con với những bài học trên bục giảng. Thầy cô cũng là người rèn dũa chúng con thành những người có ích cho xã hội.
Lớn lên, rời trung học, con bước vào giảng đường đại học. Có lẽ vì cái duyên cái phận, con từng bước trưởng thành trong môi trường sư phạm, nơi tôi luyện nên những nhà giáo tương lai. Phải chăng vì thế con đã yêu hơn nghề nhà giáo, đã biết trân trọng và biết ơn hơn những công lao to lớn của thầy cô.
Con bồi hồi khi nghĩ về những năm tháng tuổi trẻ, con đã được sự dạy dỗ của biết bao người thầy. Có những người thầy hai mươi trôi qua vẫn tận tụy với bao thế hệ học sinh. Có những người thầy đã bạc phơ mái tóc, làn da nhăn nheo cùng năm tháng nhưng vẫn nhẫn nại đứng trên bục giảng bài. Có những người thầy cả một đời cống hiến, mồ đã xanh cỏ vẫn còn in nghiêng trong những nét chữ thân thương. Thầy cô của chúng con, có người còn sống, có người đã xuôi tay bên những chuyến đò, nhưng mãi mãi đã sống trong chúng con như những tín ngưỡng tươi đẹp. Mỗi một đời người giống như một dòng sông xanh, lững lờ trôi trên bước nhảy của thời gian. Thầy cô chính là những người lái đò khiêm nhu nhất, cả đời hy sinh vì công cuộc dạy chữ trồng người. Những người lái đò chở khách sang sông, từ thế hệ này qua thế hệ khác, đưa chúng con cập bến tương lai.

Bao mùa tri ân, con tự hỏi, trên hành trình của người lái đò, bao nhiêu người khách đã an toàn sang sông? Bao nhiêu người đã thành công? Bao nhiêu người đã thành người? Công thành danh toại, qua sông rồi, còn ai nhớ những chuyến đò năm xưa?
“Tôi về tìm thầy
Có người bảo lên sông ngân hà mà hỏi
Có người bảo thầy vẫn chèo đò đưa thiên hạ qua sông…”
(Thầy tôi – Nguyễn Thúy Quỳnh)
Chuyến đò của cuộc đời cùng với người lái đò năm ấy có lẽ giống như một hồi ức sống động, một đoạn thanh xuân đẹp đẽ nhất của cuộc đời. Sự hy sinh của những người lái đó năm ấy, chúng con nguyện khắc cốt ghi tâm. Thầy cô đã lặn lội đưa chuyến đò của chúng con thuận lợi qua sông giữa muôn trùng phong ba bão táp, rồi lại rẽ sóng về lại bến cũ chở thế hệ khác sang sông. Người ta nói rằng phải là người nhẫn nại lắm mới có thể làm nghề giáo. Bởi cùng một con đường người thầy lại nhẫn nại với từng đứa trẻ. Nghề giáo chẳng đơn thuần là dạy chữ, nghề giáo còn là công cuộc trồng người. Nắm giữ trong tay cuộc đời của những thế hệ trẻ, người làm nghề giáo chẳng phải là người cao quý lắm sao?
“Thầy đưa tôi qua sông bằng hành trang là một con đò
Thầy đưa tôi qua sông bằng tấm lòng tình yêu mênh mông
Thầy đưa tôi qua sông, cho tôi hướng ra biển rộng
Biển đời, biển người bao la…
Thầy đứng sau những thành công những vinh quang tỏa sáng
Rồi lặng thầm mang kiếp đò đưa
Nghe sao nghèn nghẹn bước chân nào đã đi qua đời tôi.”
Lời bài hát “Người đưa đò” của nhạc sĩ Võ Đảm đưa ta về với những miền ký ức không tên, rồi vô thức bồi hồi xúc động khi nghĩ đến những người thầy. Năm tháng học trò sao qua nhanh thế, chưa kịp cảm tạ hết công ơn của người đã bạc trắng ký ức bởi màu thời gian. Câu chuyện bên những chuyến đò năm xưa đã cũ nhưng mãi đến tận bây giờ con mới hiểu hết công lao to lớn của thầy cô. Chẳng biết làm sao để nói hết công ơn ấy, bởi vì thế gian này còn chuyến đò nào nặng nghĩa tình cho bằng chuyến đò của thầy cô.
Thầy cô ơi! Chúng con chẳng thể bé lại, chẳng thể quay về những chuyến đò năm cũ để cúi đầu tri ân người làm nghề giáo. Nhưng thầy cô biết không, mỗi độ 20/11 về, trong chúng con lại bồi hồi xúc động, mắt ướt nhòa nhớ da diết những năm tháng học trò đã qua. Vẫn còn nguyên vẹn trong con những cảm xúc khi cô cầm tay con uốn nắn từng con chữ. Văng vẳng bên tai vẫn là tiếng giảng bài của thầy giữa cái nắng gắt gao. Và vẫn còn nguyên cả những lần con mắc lỗi, một cái đánh đòn đau điếng con nhớ mãi để chẳng thêm một lần nào làm buồn lòng thầy cô,… Cảm ơn thầy! Cảm ơn cô! Vì đã dìu dắt chúng con nên người.
Con từng hỏi thế gian này đóa hoa nào là đẹp nhất? Đi hết hai phần ba cuộc đời con ngậm ngùi nhận ra chẳng có hoa nào sánh nổi tấm hoa lòng dâng tặng thầy cô.
Nhân mùa tri ân, những đứa học trò nhỏ chúng con nguyện gom từng chùm yêu thương, ngắt bao nhành kính trọng, kết nên vòng biết ơn, gói vào trong những câu chữ. Kính chúc những người đã và đang trở thành người lái đò vững tay chèo, đưa con đò cập bến sang sông. Với tất cả lòng thành kính, xin tri ân thầy cô, những người lái đò vĩ đại của cuộc đời.
“Đời người ai không qua sông, khi qua sông nhớ người đưa đò
Ngàn đời lòng riêng tri ân những tâm hồn xây đời thêm xanh
Dù mai sau ra sao ai khốn khó hay sang giàu
Xin nhớ người đưa đò
Người đưa đò là thầy tôi.”
© Tóc Rối – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.






