Thì ra mưa khiến người ta cô đơn đến thế
2018-08-12 01:30
Tác giả:

Ngày còn bé, tắm mưa vô tư lự, mặc nhiên để từng hạt mưa nặng trĩu rơi trên mặt, ướt đẫm cả quần áo vẫn vui vẻ la hét đến khản cả cổ. Nhiều khi còn nổi hứng khiêu vũ, rồi vờ trốn dưới những tán cọ như thể đang nép mình trong tán ô, dù cả người đã ướt sũng. Lũ trẻ cùng nhau tranh nhau giành giật những cơn mưa đầu mùa, tiếng cười nói ríu rít lẫn cả vào mưa. Sau đấy, cả lũ ốm một trận ra trò. Mẹ lại la rầy đủ kiểu, chúng tôi cũng thề thốt đủ điều nhưng chỉ đợi mưa xuống là lại đâu vào đấy. Rốt cuộc đấy cũng chỉ là lời hứa trẻ con.
Miền Trung quê tôi nắng lắm, nắng đến rợn người, tiết trời mang hơi thở nóng rát phả vào mặt, bởi vậy ai nấy đều thích mưa. Đặc biệt là chúng tôi - những đứa trẻ chẳng bao giờ chịu lớn. Những cơn mưa tuổi thơ chẳng quá dữ dội nhưng lại trong veo để tôi cả đời ao ước được tắm lại lần nữa.
Khép đôi mắt, nghe mùi ẩm của trời, tôi nhớ về những cơn mưa năm ấy. Có những cơn mưa tràn ngập tiếng cười nhưng cũng có những cơn mưa chất đầy nước mắt.
Tôi nhớ những đám cỏ gà trăng trắng hí hửng nhú mình khỏi mặt đất, nhớ tiếng tỉ tê trong đất của chú dế mèn nhỏ, nhớ những đám mây đen vội vã đứng ngay trên đỉnh đầu, nhớ từng đàn mối lũ lượt kéo nhau rời khổ tổ, nhớ những cánh chuồn chuồn tinh nghịch bay lên lượn xuống chạm khẽ mặt hồ, nhớ từng cơn gió lay động từng đám cỏ, nhớ mùi ẩm ướt của cơn mưa năm ấy, nhớ tiếng lách tách đầu ngõ, nhớ từng nụ cười, từng gương mặt của đám bạn tuổi thơ. Cơn mưa ngày xưa ấy đẹp đến mức tôi chỉ muốn được quay lại lần nữa, để đứng cùng nhau mà hứng trọn đến giọt mưa cuối cùng. Nhưng chẳng có chuyến tàu nào trở về tuổi thơ được hết, cũng chẳng có phép mầu nào tuyệt diệu đến thế. Những cơn mưa đó chỉ còn trong ký ức, chỉ đợi cơ hội để hiện về trọn vẹn như một giấc mộng đẹp.

Tháng Tám, Sài Gòn vẫn còn mưa. Cứ chiều là mưa đổ ào ngay trước mắt. Mưa Sài Gòn chẳng giống bất cứ cơn mưa nào của tuổi thơ trong tôi bởi nó lạnh lẽo và trống vắng lắm.
22 tuổi, tôi rời thành phố cũng được gần bốn năm, nhưng chưa bao giờ tìm lại được cơn mưa nào vô tư như thời tấm bé. Xa nhà, bước ra khỏi khoảng trời thơ dại, ta bận lớn lên mà quên mất mình vẫn còn là những đứa trẻ, mãi mãi chẳng trưởng thành.
Chẳng biết tôi có phải là cô gái duy nhất trên thế giới này nhạy cảm vậy không? Trước mặt người đời có thể ngẩng cao đầu tự cho mình một vỏ bọc mạnh mẽ, chỉ cần ở một mình liền ôm gối khóc ướt đẫm lúc nào không hay. Có những lúc ngắm mưa mà lòng thì nặng trĩu, có lẽ vì ta đã không còn bé để vô tư như ngày xưa nữa. Có thể vì vậy nên cơn mưa ngoài kia cũng chất đầy ưu, thi thoảng còn kéo theo cả những suy nghĩ vô định, nhiều lúc còn là những bâng khuâng mông lung tuổi trẻ.
Đôi khi trời đổ mưa bất chợt, còn tôi lại bất chấp khóc giữa dòng đời. Tôi nhớ từng đọc đâu đó rằng: "Đừng bao giờ khóc dưới tán ô vào mùa mưa, vì trời đã đủ ẩm ướt rồi." Nhưng cô gái ơi, cứ thản nhiên mà khóc. Bởi chẳng mấy khi ta được khóc ngon lành như một đứa trẻ. Cứ khóc cho cạn nước mắt, cho vơi nỗi lòng, cho nỗi buồn cứ thế trôi đi.
Tôi vẫn thường ngồi bên ô cửa nhỏ, lặng lẽ ngắm con phố đầy mùi mưa ngoài kia. Cơn mưa chiều nay cũng vậy, buồn tẻ, trống trải và nhạt. Từng chùm mưa nặng nề rơi xuống từ hiên nhà, thê lương chẳng thể nào tả nổi. Tôi với tay mở một bản nhạc át tiếng mưa ào ạt kia nhưng chẳng thể. Thì ra mưa làm người ta cô đơn đến thế. Thêm một bài hát buồn buồn liền khiến ta muốn gọi điện về nhà ngay lập tức "Con nhớ nhà rồi, mẹ ơi!".

Ai bảo lớn rồi thì không thể tắm mưa? Tôi vẫn thường vờ như quên mang ô, để thêm một lần ướt sũng áo và nước mắt cũng nhòe đi. Nhưng bạn biết đấy bầu trời mưa năm ấy chẳng cách nào quay trở lại, trong veo như thuở bé. Có như vậy ta mới trân quý những năm tháng của tuổi trẻ. Cuộc đời này dài lắm, thời gian trôi nhanh tựa áng mây ngang trời. Chớp mắt cái mình đã chẳng còn là một đứa trẻ, phải tự mình đối mặt với những cơn mưa dai dẳng của cuộc đời. Ai cũng phải lớn, cũng phải trưởng thành theo cách riêng của bản thân, nhưng cô gái ơi, đừng vì hai chữ "trưởng thành" mà đánh mất "đứa trẻ tâm hồn" bên trong bạn.
Nhìn xem, chẳng có cơn mưa tháng Tám nào đánh gục được một đứa trẻ. Chốc nữa trời tạnh, cũng là lúc màn đêm buông xuống, chỉ cần khép đôi mắt ngủ một giấc thật ngon. Và ngày mai lại là cô gái trẻ 22 tràn đầy nhựa sống.
Còn cơn mưa tháng Tám nào dám gục ngã cô gái trẻ như tôi?
© Tóc Rối – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.






