Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi nhặt được duyên số của em

2019-02-28 01:29

Tác giả:


blogradio.vn - Cô gái! Em có tin vào đường chỉ tay không? Đường chỉ tay nói lên số phận, và cả duyên số nhưng em biết không? Dù thế nào đi nữa nó vẫn luôn nằm trong lòng bàn tay em. Hạnh phúc hay không, là do em quyết định.

***

Sáng nay, em mặc chiếc váy đen viền trắng, vẫn chiếc điện thoại phát loa ngoài với những bản nhạc buồn buồn, một chậu ngổn ngang quần áo và móc phơi đồ. Từ ô cửa sổ tầng hai có tầm nhìn chẳng mấy đẹp đẽ là chỗ sân trống phơi quần áo bé xíu của khu nhà trọ sinh viên, tôi ngắm em lần lượt phơi đủ các thể loại quần áo. Tôi không phải là tên rảnh rổi đến mức hằng ngày đúng giờ này, hướng này, nhìn ra cửa sổ để ngắm khu nhà dột nát đó.

Tình cờ thôi, lúc tôi quay qua nhìn đồng hồ đặt bên cửa sổ tôi thấy em, tóc xõa ngang vai, bật nhạc loa ngoài và phơi quần áo lên chỗ dây treo đó. Thế thì cũng bình thường thôi nhỉ? Sinh viên nào mà chẳng nghe nhạc, chẳng phải giặt đồ và phơi quần áo. Nhưng em đặc biệt hơn, có vẻ như em là fan của chàng ca sĩ Bùi Anh Tuấn và cả Phạm Hồng Phước nữa. Lúc nào tôi cũng nghe văng vẳng những bài hát tự kỉ đó. Thỉnh thoảng lúc buồn tôi vẫn nghe những bài hát đó để đốt cháy cảm xúc. Cơ mà em thì khác, nhạc buồn nhưng em rất vui, môi em luôn mấp máy cười, đôi giày đỏ không ngừng nhún nhảy theo nhạc. Còn nữa, em là tín đồ của giày thể thao thì phải. Em luôn đi giày thể thao và lúc nào trên mái hiên nhà tôi cũng xếp đầy những đôi giày của em. Chúng đủ màu sắc và kiểu dáng. Độc lạ có. Đơn giản có. Thuộc về em - một cô gái đặc biệt. Hôm nay váy, mai áo phông, quần jeans, ngày kia lại diện nguyên một bộ thể thao hoặc một phong cách bụi bặm.

Tôi đã bảo em đặc biệt rồi mà! Em thích nhạc buồn nhưng lại ăn mặc phong cách xì-tin hết biết. Tôi đoán em tầm mười tám mười chín tuổi và em không phải là sinh viên. Bởi tôi chẳng bao giờ thấy em đi học vào giờ mà sinh viên chúng tôi phải ra khỏi nhà hít bụi cả. Em quanh quẩn ở khu nhà trọ và hồn nhiên như một đứa trẻ. Sau khi phơi hết chỗ quần áo em vẫn thường vén tóc sang một bên và ngồi xuống chỗ hoa sứ đó nhìn lên trời. Em suy nghĩ điều gì đó xa xăm lắm trong tiếng nhạc lâng lâng.


Tôi để ý em nhiều hơn mỗi ngày. Giờ này, thay vì ngồi gõ bàn phím cho công việc lập trình máy tính, tôi sẽ uống một ngụm cà phê và đợi em ở góc cửa sổ này. Tôi thấp thỏm giống như một cuộc hẹn. Là hẹn hò thì đúng hơn. Cuộc hẹn mà chỉ có tôi dõi theo em và em vẫn tập trung vào công việc của mình. Tôi bắt đầu xem việc này như một thói quen, là một công việc cần thiết và quan trọng. Tôi cần em. Cần nhìn thấy em cười mỗi ngày. 22 tuổi chưa một mảnh tình vắt vai. Cô gái duy nhất mà tôi từng nói chuyện chính là Du - cô em gái kết nghĩa qua mạng. Nick chat của tôi là Chàng Nhân Mã xấu xí, còn Du là Cô gái Bạch Dương. Chúng tôi chưa từng gặp nhau ngoài đời bao giờ. Nhưng có vẻ như Du rất hợp với tôi. Dù chẳng phải quen biết từ lâu nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng tâm sự với Du những chuyện mà chẳng dám nói với ai. Sau một thời gian dài, hình như Du có vẻ thích tôi. Du từng tỏ tình với tôi và bị tôi từ chối.

Sau khi tôi đùa:

- Em rất tốt nhưng anh rất tiếc.

Du chỉ cười và bảo:

- Rồi một ngày anh sẽ thích em, lúc đấy em sẽ không cho anh cơ hội nữa.

Du thích hoa sứ và em đã tặng tôi một chậu hoa sứ. Rồi em cũng giống như những cánh hoa sứ rã cánh rồi hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Du xóa nick chat vì thế tôi chẳng cách nào liên lạc với Du được nữa. Có thể tôi đã làm tổn thương cô gái ấy. Nhưng tôi không cách nào làm trái với con tim mình được.

Tôi nhớ lúc Du gửi cái cây cho tôi còn bảo:

- Nhớ tưới nước hàng ngày và xới đất cho nó nhé. Cũng như con người nếu không được vun xới cảm xúc, tình cảm dù có sâu đậm đến đâu cũng bị giấu nhẹm dưới tầng tầng lớp lớp đất đá. Rồi sẽ bị lãng quên và trơ trụi cảm xúc. Hãy để con tim đập theo nhịp yêu thương. Rồi một ngày nào đó cây sứ anh trồng nhất định sẽ nở hoa.

Tôi hiểu Du đang cố thay đổi cách suy nghĩ về tình yêu của tôi, nhưng tôi không mấy để tâm điều đó. Tôi chưa bao giờ gặp Du và cũng chưa bao giờ tin vào tình yêu qua mạng. Càng không tin vào việc yêu ai đó thì cuộc sống sẽ tốt hơn. Tôi vĩnh viễn không tin có thứ tình yêu mà người ta chẳng nhìn thấy nhau như thế. Càng không tin nó duy trì được vĩnh viễn. Dù có chút tiếc nuối nhưng tôi vẫn phải kiên định với quyết định của mình. Có lẽ việc học hành và công việc làm thêm chiếm khá nhiều thời gian của tôi. Cho nên việc yêu một ai đó với tôi là quá lãng phí thời gian, đừng nói đến gì đến chuyện yêu qua mạng. Vậy mà tôi bắt đầu tự nguyện lãng phí số thời gian ấy. Vì em một cô gái thậm chí tôi chưa bao giờ bắt chuyện. Phải chăng vì em đã rất đặc biệt từ chính giây phút đầu tiên lọt vào ánh mắt tôi.


Đấy! Em đang nhún nhảy theo điệu nhạc “Đừng bao giờ là cả thế giới của nhau” của Phạm Hồng Phước. Rõ ràng là em cuồng anh Phước đến điên rồi. Ngày nào cũng nghe mà không chán à? Nhạc buồn buồn, chân em cứ gõ đều đặn trên sân. Đột nhiên, đôi môi nhỏ không mấp máy cười như thường ngày nữa. Em quay về hướng cửa sổ nơi tôi đang ngồi. Em làm tôi giật mình và bối rối. Mặt tôi ửng đỏ, chưa biết phải bắt chuyện với em ra sao. Tôi như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu. Tôi cúi mặt xuống, sợ bị phát giác.

"Cốc! Cốc!"

Tiếng gõ phát ra từ ô cửa kính phòng tôi. Hả? Em đang rất gần tôi. Rất gần. Chẳng biết bằng cách nào đó em trèo được lên tường nhà tôi. Em đang mặc váy cơ đấy.

Tôi mở cửa.

Em cười:

- Anh gì ơi!

- Ơ... ờ... Chào … chào em!

Tôi bối rối gãi đầu chẳng biết nói gì cả. Đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau. Và em chính là người bắt chuyện.

Em lại cười:

- Hôm sau anh có thể mở cửa để em thấy rõ những bông sứ kia không?

Tôi cười quay qua chậu hoa sứ Du tặng tôi - đặt ngay ngắn bên thành cửa sổ, chúng đã nở hoa. Lâu lắm rồi tôi không để ý đến nó và vô tâm quên bẵng đi Du- cô em kết nghĩa đó. Từ ngạc nhiên tôi chuyển qua ngượng nghịu và cả một chút vui sướng:

- Okie. Nếu em muốn!

- À! Anh nhớ tưới nước hàng ngày và xới đất cho nó nhé! Cũng như con người nếu không được vun xới cảm xúc, tình cảm dù có sâu đậm đến đâu bị giấu nhẹm dưới tầng tầng lớp lớp đất đá. Rồi sẽ bị lãng quên và trơ trụi cảm xúc thôi. Còn một bông sứ chưa nở, hãy để nó được bung cánh chào cuộc đời anh nhé!

Là Du. Không phải em là Du đấy chứ? Cô em kết nghĩa đó - Cô gái tỏ tình và bị tôi từ chối đây ư? Khoan đã, nguy rồi! Du từng bảo nếu một ngày nào đó tôi thích em, em nhất định sẽ không cho tôi cơ hội nữa. Tôi đơ toàn tập, trong đầu lo lắng đủ thứ chuyện mà chẳng để ý em đã nhảy xuống từ lúc nào. Lúc tôi định thần lại thì em khuất xa phía căn nhà trọ. Tôi tự cốc đầu một cái. Thật đúng là tên ngốc bự chảng nhất hành tinh. Nếu tổ chức thế giới mà biết sẽ cấp ngay cho tôi một giấy chứng nhận hay huy chương nào đó. Tệ thật! Tôi chẳng biết làm gì lúc này nữa. Bất chợt điện thoại rung. Tin nhắn chát của Cô gái Bạch Dương nổi lên. Là em – Du?

- Này chàng trai Nhân Mã xấu xí! Cafe 30s nhé! Bàn số 14 trên lan can tầng 2, chỗ có một bông sứ rất đẹp.

Tôi lao như tên bắn xuống tầng trệt. Rồi lại như tên bắn chạy lên soi gương thật kĩ. Rồi cũng bằng tốc độ đó tôi phóng xe đến 30s Coffee để gặp em. Tôi sợ, tôi không còn cơ hội nữa.

***

Nắng Sài Gòn 11 giờ trưa bỗng mát lạ. Tôi đứng trước lan can tầng hai chỗ có bông sứ tươi tắn vừa mới nở và một cô gái với mái tóc dài đang quay lưng về phía tôi. Tôi nín thở bước đến bên cạnh em. Chưa kịp yên vị vào chỗ và ngước lên nhìn em, một cánh tay nào đó đã khều nhẹ:

- Xin lỗi chỗ này đã có người rồi!

Tôi ái ngại, cô gái xinh đẹp trước mặt mỉm cười vớ tôi như thể có gì đó bí ẩn lắm. Nhưng tôi còn đâu tâm trạng tò mò nữa. Không phải Du. Cũng không phải là em. Vậy em ở đâu? Tôi hoang mang và đảo mắt một vòng lan can ấy. Chẳng thấy em. Tôi thất vọng. Rảo bước ra về lòng đầy hụt hẫng. Em nói đúng. Chẳng có cơ hội nào cho một kẻ không tin vào tình yêu. Lúc bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, tôi đụng phải một cô gái. Cả hai ngã nhào xuống sàn. Tôi đau điếng rối rít xin lỗi. Chẳng còn tâm trạng nhìn cô gái đó nữa. Cũng chẳng để ý cô ta có sao không nữa. Tôi đang thất tình cơ mà. Nhưng lúc tôi quay đi, một bàn tay nhỏ níu tôi lại.

- Anh! Không phải anh đến đây để gặp em à?

Du. Là em. Tôi quay lại. Cô bé đi giày thể thao, tóc vẫn xõa ngang vai, bật nhạc loa ngoài và phơi đồ ở góc sân nhỏ đó. Là em! Không thể lẫn vào đâu được. Tôi vui sướng đến độ nhìn em ngây người hạnh phúc. Không để cho tôi nói gì, em kéo tay tôi lên bàn số 14. Tôi đỏ mặt, gió ùa vào, chẳng còn nghe thấy tiếng nhạc réo rắt của Café 30s nữa, tôi chỉ nghe có tiếng thì thầm:

- Anh có thêm một cơ hội để yêu em, chàng trai Nhân Mã ngốc xít ạ!

Sài Gòn ngập nắng và rộng lớn dường bao, cuối cùng tôi và em cũng giao nhau tại một điểm. Người ta gọi là điểm yêu thương.

Bạn có tin vào duyên số không? Tôi thì bắt đầu tin vào tình yêu và cả tin vào duyên số. Nhưng duyên số của chúng tôi từ đầu đến cuối đều do một tay em sắp đặt. Ngay từ đầu tôi đã bảo em đặc biệt rồi, phải không?


***

- Ê mày! Anh chàng đó thật dễ thương! Mày có thấy dáng ngồi chăm chú làm việc bên máy tính ấy quyến rũ chết người không?

- Đâu? Anh chàng đó hả? Lê Xuân Nhật Hoàng, 22 tuổi, sinh viên khoa công nghệ thông tin, trường đại học NTT, trai thẳng, chưa có bồ,…

- WOA! Woa! Woa! Thần tiên tỷ tỷ từ phương nào tới? Có thể cho con luôn hết sạch lí lịch trích ngang dòng họ ba đời của ảnh không?

- Một tuần trà sữa? Một tháng chép bài hộ?

- Được! Được hết! Con đồng ý!

- Haha… Tao đã bảo rồi! Mày phúc dữ lắm mới quen được con bạn như tao.

- Phúc phần gì! Khai mau sao lại mày biết ổng?

- Đừng thọc lét! Tao khai! Tao khai! Là bạn cùng lớp của anh họ tao.

- Tốt lắm! Đã đến lúc mày chứng minh tình bạn của mày dành cho tao rồi đấy!

- Muốn có bồ nhất định phải chai mặt và thủ đoạn, mày có làm nổi không?

- Tỷ tỷ à! Muội muội mồ côi người yêu hai mươi năm nay rồi đấy! Đã đến lúc phải phất cờ khởi nghĩa! Gì cũng nổi.

- Okie! Bắt đầu từ ngày mai, kế hoạch cua trai, tác chiến!

- Okie!

P/s: Cô gái! Em có tin vào đường chỉ tay không? Đường chỉ tay nói lên số phận, và cả duyên số nhưng em biết không? Dù thế nào đi nữa nó vẫn luôn nằm trong lòng bàn tay em. Hạnh phúc hay không, là do em quyết định.

© Tóc Rối – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top