Phát thanh xúc cảm của bạn !

Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

2018-11-12 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Một tình yêu ảo cách đây 10 năm đem lại những nỗi đau như thế là quá đủ. Mình không muốn, không muốn quá khứ lặp lại. Ngày đó, người ta ở đất Việt Nam này mà mình còn không đủ dũng cảm gặp mặt rồi dẫn đến chia tay. Huống gì, bây giờ anh ở cách mình cả nửa vòng Trái Đất... Thế nên, mình đã khóc. Rất lâu rồi, mình mới khóc được... Những uất ức, những nghẹn ngào trong lòng cứ thế chuyển thể thành nước mắt...

***

blog radio, Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

Những ngày chuyển mùa... Trời xứ Quảng bắt đầu vào những ngày se se lạnh. Cái cảm giác lành lạnh, không mưa, chạy xe ngoài đường cho hơi lạnh pha phả vào mặt thật đã...

Tối nào cũng nhâm nhi ly trà hoa cúc âm ấm với một hy vọng tràn đầy sẽ ngủ ngon nhưng chả tác dụng gì. Vì lý do gì?

Một mớ bài tập chất đống và sắp đến hạn nhưng vẫn không tài nào tập trung. Có lẽ nước đến chân mới nhảy đã thành thói quen được nuông chiều bởi con bé chả có kỷ luật bản thân. Không học hành, không từ thiện, công việc không tập trung... Chuyển mùa là lại như vầy ư? Hôm qua, nằm nghiêng một bên bị trẹo cổ thế là không đi đánh cầu lông được. Tuần chỉ tập 2 buổi mà tuần này nghỉ cả 2. Đam mê một thời - một thời không sót một ngày nào đâu rồi?

Ngồi lục lại mớ bài viết đăng trên mấy báo ngày xưa ra đọc. Bỗng đâu nhớ ra câu chuyện Chiếc khăn gió lạnh ngày nào... Đã mười năm trôi qua. Thời gian trôi qua chóng vánh và không quên tặng cho kẻ ở lại những nỗi đau, sự trầm lắng và đôi khi là sự xáo động trong tâm hồn.

Hôm nay, một nhỏ em ngồi tâm sự chuyện ba nó bị đột quỵ. May mà nó vẫn còn lưu lại một đoạn video nhỏ ba nó hát. Mình chỉ có cảnh ba tắm mưa và không một lời của ba để lưu.

Hôm nay, bạn ngồi kể với tôi về câu chuyện yêu xa đây luẩn quẩn, không lối ra của bạn. Chia tay và im lặng. Bạn đau. Bạn gầy gò, nụ cười mang những nỗi buồn nặng trĩu. Thấy thương bạn vô bờ.

Cũng hôm nay, một nhỏ bạn mắt đượm buồn bảo chia tay với người yêu. Hỏi bạn muốn đi đâu cho khuây hay không thì bạn bảo bình thường. Ờ thì bình thường trong những nỗi đau bất thường. Mắt bạn sưng húp, thâm đen mà lại bình thường. Thôi thì chắc bạn muốn ở một mình để gặm nhấm nỗi đau?

Cuối chiều, ngồi đánh đánh gõ gõ Đơn đăng ký hiến mô, tạng. Cuối cùng thì con người cũng trở về "Cát bụi" mà thôi. Ngồi suy nghĩ sẽ chọn hiến cái gì? Tự nhiên, cũng có thoáng sờ sợ. Nào là giác mạc, sụn, xương, hiến xác, da, tim, thận, phổi... cái nào sợ quá chắc mình xin giữ lại cho riêng mình. Đặc biệt là một trái tim. Một trái tim nhạy cảm, dễ thương tổn nên phải giữ lại thôi... Ký xong đơn cảm thấy nhẹ người...

blog radio, Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

Nhỏ em bảo, sao chị không chịu lo cho chị mà cứ lo cho người khác hoài. Mình không biết phải lo cho mình kiểu chi đây? Chắc rất nhiều năm rồi mình không viết những dòng về tình cảm. Đã từ lâu, nhủ rằng sẽ chỉ như thế thôi. Một mình. Mặc cho người đời có hối hả, tò mò, hỏi han. Mặc cho mai mối này nọ... Mình trốn chạy. Tự biến mình thành một đứa con gái mạnh mẽ có phần nam tính trước mặt người khác. Cứ mặc tất cả. Mặc cho má ngày nào cũng lo lắng. Mặc cho bạn bè cũng dần dần từng đứa lập gia đình, rời xa mình như một kẻ xa lạ.

Trong người mình có 2 kẻ tồn tại - một là rất vui vẻ, nhí nhảnh, đôi khi nghịch ngợm. Mặt còn lại, là một kẻ lạnh lùng, gai góc, xù xì. Ai đã biến mình thành một kẻ như vầy? Chỉ tại mình mà thôi nhỉ? Dường như, sau hôm qua, khiến mình cũng suy nghĩ đôi chút về chuyện tình cảm.

Mình phải dũng cảm thú nhận với chính bản thân thôi - Thật ra mình cũng có cảm giác cô đơn. Sau nhiều lớp xù xì che chắn cẩn thận kia thì cũng chỉ là một trái tim tổn thương cần được bảo vệ và yêu thương. Tự nhiên, muốn đi đến một nơi nào đó xa xôi. Một mái ấm nhỏ. Mình sẽ ngồi viết, sẽ nuôi những còn vật nhỏ, sẽ trồng một vườn hoa và rau. Sẽ ngồi đan những chiếc khăn len ấm áp. Sẽ ngồi đọc, ngấu nghiến những quyển sách hay. Sẽ tìm cách giúp đỡ những người khó khăn xung quanh.

Tại sao những ngày này mình lại suy nghĩ về anh - người lạ phương trời xa đó. Anh cùng quê với mình. Anh chủ động kết bạn Facebook với mình. Nếu là bình thường, mình sẽ không kết bạn với người lạ nhưng do anh để lại vài lời nhắn, động viên công việc thiện nguyện ý nghĩa của mình. Rồi đôi ba câu nói xã giao qua lại. Và những hôm sau đó, anh thường xuyên bắt chuyện với mình hơn. Mình chả hiểu tại sao, việc trò chuyện với "người lạ" lại không hề lạ chút nào. Mình lại cảm giác thoái mái chia sẻ hơn về công việc, về việc thiện nguyện, việc học và những chuyện chẳng đầu chẳng cuối của mình. Nói chuyện một thời gian, mình mới biết anh không ở Việt Nam này mà ở nơi đất Mỹ xa xôi. Anh sống nội tâm. Mình cũng sống nội tâm. Mình chỉ nghĩ, anh cần một người bạn để chia sẻ. Thú thật, mình cũng như vậy...

Những ngày cuối tuần vừa rồi, mình cứ suy nghĩ mãi. Mình sợ tâm hồn nhạy cảm của mình lại nghĩ về người anh phương xa đó. Mình sợ một kịch bản cũ lại xảy ra như chuyện cách đây đã mười năm. Một tình yêu ảo cách đây 10 năm đem lại những nỗi đau như thế là quá đủ. Mình không muốn, không muốn quá khứ lặp lại. Ngày đó, người ta ở đất Việt Nam này mà mình còn không đủ dũng cảm gặp mặt rồi dẫn đến chia tay. Huống gì, bây giờ anh ở cách mình cả nửa vòng Trái Đất... Thế nên, mình đã khóc. Rất lâu rồi, mình mới khóc được... Những uất ức, những nghẹn ngào trong lòng cứ thế chuyển thể thành nước mắt...

blog radio, Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

2 hôm trước, anh nói chuyến bay vị delay. Mình hỏi anh đi đâu? Anh nói: "Về thăm em". Anh đã từng bảo với mình, anh là con trai, hay đi đây đi đó, chuyện có hay mất đi một người bạn đối với anh là chuyện bình thường. Thế nên đừng tin lời của anh. Anh bảo là thế mà sao mình lại tin là anh sẽ về gặp mình cơ chứ?

Ngày hôm qua, vừa ngồi nghe chuyện tâm sự của nhỏ bạn, mình lại nghĩ đến anh. Mình thương bạn, lại vừa thương chính bản thân mình. Suốt một ngày thấp thỏm không thấy anh hỏi han. Mình linh cảm, là anh đang ở Sài Gòn. Tối, viết một dòng tâm sự thật dài trên Facebook với câu kết: "Liệu linh cảm của mình sẽ đúng? Thời gian sẽ trả lời thôi..." Những dòng này, chỉ để chế độ một mình Facebook của anh có thể xem được thôi. Mình hy vọng, anh sẽ đọc được...

Hôm nay, anh bắt chuyện. Mình hỏi anh đang ở đâu trên trái đất này. Anh bảo đang ở Sài Gòn. Vậy là linh cảm của mình đúng. Tự nhiên, lòng mình thấy vui rồi cũng lại chùng xuống thật nhanh. Anh nói có thể sẽ về quê trong vài ngày nữa. Mình muốn hỏi rất nhiều, hỏi bao giờ anh đi lại? Anh về quê có muốn ăn lại món gì không? Có muốn đi dạo phố cổ Hội An không? Có muốn chạy xe với em lên đèo Hải Vân không? Đầm Lập An mùa này đẹp lắm.... Thế rồi, mình chỉ nói được câu chúc anh vui vẻ.

Tại sao thế hả mình? Mình ngốc quá! Tại sao lại cứ nghĩ về một người chỉ nói chuyện hơn một tháng. Tại sao mình lại xù xì, gai góc với những người lạ nhưng đối anh thì lại khác...

Thôi thì, đợi thời gian trả lời thôi. Có duyên, ắt sẽ gặp. Và mình có niềm tin vào linh cảm của mình.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

back to top