Phát thanh xúc cảm của bạn !

Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

2018-11-12 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Một tình yêu ảo cách đây 10 năm đem lại những nỗi đau như thế là quá đủ. Mình không muốn, không muốn quá khứ lặp lại. Ngày đó, người ta ở đất Việt Nam này mà mình còn không đủ dũng cảm gặp mặt rồi dẫn đến chia tay. Huống gì, bây giờ anh ở cách mình cả nửa vòng Trái Đất... Thế nên, mình đã khóc. Rất lâu rồi, mình mới khóc được... Những uất ức, những nghẹn ngào trong lòng cứ thế chuyển thể thành nước mắt...

***

blog radio, Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

Những ngày chuyển mùa... Trời xứ Quảng bắt đầu vào những ngày se se lạnh. Cái cảm giác lành lạnh, không mưa, chạy xe ngoài đường cho hơi lạnh pha phả vào mặt thật đã...

Tối nào cũng nhâm nhi ly trà hoa cúc âm ấm với một hy vọng tràn đầy sẽ ngủ ngon nhưng chả tác dụng gì. Vì lý do gì?

Một mớ bài tập chất đống và sắp đến hạn nhưng vẫn không tài nào tập trung. Có lẽ nước đến chân mới nhảy đã thành thói quen được nuông chiều bởi con bé chả có kỷ luật bản thân. Không học hành, không từ thiện, công việc không tập trung... Chuyển mùa là lại như vầy ư? Hôm qua, nằm nghiêng một bên bị trẹo cổ thế là không đi đánh cầu lông được. Tuần chỉ tập 2 buổi mà tuần này nghỉ cả 2. Đam mê một thời - một thời không sót một ngày nào đâu rồi?

Ngồi lục lại mớ bài viết đăng trên mấy báo ngày xưa ra đọc. Bỗng đâu nhớ ra câu chuyện Chiếc khăn gió lạnh ngày nào... Đã mười năm trôi qua. Thời gian trôi qua chóng vánh và không quên tặng cho kẻ ở lại những nỗi đau, sự trầm lắng và đôi khi là sự xáo động trong tâm hồn.

Hôm nay, một nhỏ em ngồi tâm sự chuyện ba nó bị đột quỵ. May mà nó vẫn còn lưu lại một đoạn video nhỏ ba nó hát. Mình chỉ có cảnh ba tắm mưa và không một lời của ba để lưu.

Hôm nay, bạn ngồi kể với tôi về câu chuyện yêu xa đây luẩn quẩn, không lối ra của bạn. Chia tay và im lặng. Bạn đau. Bạn gầy gò, nụ cười mang những nỗi buồn nặng trĩu. Thấy thương bạn vô bờ.

Cũng hôm nay, một nhỏ bạn mắt đượm buồn bảo chia tay với người yêu. Hỏi bạn muốn đi đâu cho khuây hay không thì bạn bảo bình thường. Ờ thì bình thường trong những nỗi đau bất thường. Mắt bạn sưng húp, thâm đen mà lại bình thường. Thôi thì chắc bạn muốn ở một mình để gặm nhấm nỗi đau?

Cuối chiều, ngồi đánh đánh gõ gõ Đơn đăng ký hiến mô, tạng. Cuối cùng thì con người cũng trở về "Cát bụi" mà thôi. Ngồi suy nghĩ sẽ chọn hiến cái gì? Tự nhiên, cũng có thoáng sờ sợ. Nào là giác mạc, sụn, xương, hiến xác, da, tim, thận, phổi... cái nào sợ quá chắc mình xin giữ lại cho riêng mình. Đặc biệt là một trái tim. Một trái tim nhạy cảm, dễ thương tổn nên phải giữ lại thôi... Ký xong đơn cảm thấy nhẹ người...

blog radio, Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

Nhỏ em bảo, sao chị không chịu lo cho chị mà cứ lo cho người khác hoài. Mình không biết phải lo cho mình kiểu chi đây? Chắc rất nhiều năm rồi mình không viết những dòng về tình cảm. Đã từ lâu, nhủ rằng sẽ chỉ như thế thôi. Một mình. Mặc cho người đời có hối hả, tò mò, hỏi han. Mặc cho mai mối này nọ... Mình trốn chạy. Tự biến mình thành một đứa con gái mạnh mẽ có phần nam tính trước mặt người khác. Cứ mặc tất cả. Mặc cho má ngày nào cũng lo lắng. Mặc cho bạn bè cũng dần dần từng đứa lập gia đình, rời xa mình như một kẻ xa lạ.

Trong người mình có 2 kẻ tồn tại - một là rất vui vẻ, nhí nhảnh, đôi khi nghịch ngợm. Mặt còn lại, là một kẻ lạnh lùng, gai góc, xù xì. Ai đã biến mình thành một kẻ như vầy? Chỉ tại mình mà thôi nhỉ? Dường như, sau hôm qua, khiến mình cũng suy nghĩ đôi chút về chuyện tình cảm.

Mình phải dũng cảm thú nhận với chính bản thân thôi - Thật ra mình cũng có cảm giác cô đơn. Sau nhiều lớp xù xì che chắn cẩn thận kia thì cũng chỉ là một trái tim tổn thương cần được bảo vệ và yêu thương. Tự nhiên, muốn đi đến một nơi nào đó xa xôi. Một mái ấm nhỏ. Mình sẽ ngồi viết, sẽ nuôi những còn vật nhỏ, sẽ trồng một vườn hoa và rau. Sẽ ngồi đan những chiếc khăn len ấm áp. Sẽ ngồi đọc, ngấu nghiến những quyển sách hay. Sẽ tìm cách giúp đỡ những người khó khăn xung quanh.

Tại sao những ngày này mình lại suy nghĩ về anh - người lạ phương trời xa đó. Anh cùng quê với mình. Anh chủ động kết bạn Facebook với mình. Nếu là bình thường, mình sẽ không kết bạn với người lạ nhưng do anh để lại vài lời nhắn, động viên công việc thiện nguyện ý nghĩa của mình. Rồi đôi ba câu nói xã giao qua lại. Và những hôm sau đó, anh thường xuyên bắt chuyện với mình hơn. Mình chả hiểu tại sao, việc trò chuyện với "người lạ" lại không hề lạ chút nào. Mình lại cảm giác thoái mái chia sẻ hơn về công việc, về việc thiện nguyện, việc học và những chuyện chẳng đầu chẳng cuối của mình. Nói chuyện một thời gian, mình mới biết anh không ở Việt Nam này mà ở nơi đất Mỹ xa xôi. Anh sống nội tâm. Mình cũng sống nội tâm. Mình chỉ nghĩ, anh cần một người bạn để chia sẻ. Thú thật, mình cũng như vậy...

Những ngày cuối tuần vừa rồi, mình cứ suy nghĩ mãi. Mình sợ tâm hồn nhạy cảm của mình lại nghĩ về người anh phương xa đó. Mình sợ một kịch bản cũ lại xảy ra như chuyện cách đây đã mười năm. Một tình yêu ảo cách đây 10 năm đem lại những nỗi đau như thế là quá đủ. Mình không muốn, không muốn quá khứ lặp lại. Ngày đó, người ta ở đất Việt Nam này mà mình còn không đủ dũng cảm gặp mặt rồi dẫn đến chia tay. Huống gì, bây giờ anh ở cách mình cả nửa vòng Trái Đất... Thế nên, mình đã khóc. Rất lâu rồi, mình mới khóc được... Những uất ức, những nghẹn ngào trong lòng cứ thế chuyển thể thành nước mắt...

blog radio, Duyên phận của chúng ta hãy để thời gian tự trả lời

2 hôm trước, anh nói chuyến bay vị delay. Mình hỏi anh đi đâu? Anh nói: "Về thăm em". Anh đã từng bảo với mình, anh là con trai, hay đi đây đi đó, chuyện có hay mất đi một người bạn đối với anh là chuyện bình thường. Thế nên đừng tin lời của anh. Anh bảo là thế mà sao mình lại tin là anh sẽ về gặp mình cơ chứ?

Ngày hôm qua, vừa ngồi nghe chuyện tâm sự của nhỏ bạn, mình lại nghĩ đến anh. Mình thương bạn, lại vừa thương chính bản thân mình. Suốt một ngày thấp thỏm không thấy anh hỏi han. Mình linh cảm, là anh đang ở Sài Gòn. Tối, viết một dòng tâm sự thật dài trên Facebook với câu kết: "Liệu linh cảm của mình sẽ đúng? Thời gian sẽ trả lời thôi..." Những dòng này, chỉ để chế độ một mình Facebook của anh có thể xem được thôi. Mình hy vọng, anh sẽ đọc được...

Hôm nay, anh bắt chuyện. Mình hỏi anh đang ở đâu trên trái đất này. Anh bảo đang ở Sài Gòn. Vậy là linh cảm của mình đúng. Tự nhiên, lòng mình thấy vui rồi cũng lại chùng xuống thật nhanh. Anh nói có thể sẽ về quê trong vài ngày nữa. Mình muốn hỏi rất nhiều, hỏi bao giờ anh đi lại? Anh về quê có muốn ăn lại món gì không? Có muốn đi dạo phố cổ Hội An không? Có muốn chạy xe với em lên đèo Hải Vân không? Đầm Lập An mùa này đẹp lắm.... Thế rồi, mình chỉ nói được câu chúc anh vui vẻ.

Tại sao thế hả mình? Mình ngốc quá! Tại sao lại cứ nghĩ về một người chỉ nói chuyện hơn một tháng. Tại sao mình lại xù xì, gai góc với những người lạ nhưng đối anh thì lại khác...

Thôi thì, đợi thời gian trả lời thôi. Có duyên, ắt sẽ gặp. Và mình có niềm tin vào linh cảm của mình.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Niềm tự hào của ba

Niềm tự hào của ba

Ba cười, một nụ cười ấm áp quen thuộc như khích lệ tinh thần làm cho Minh quên đi mọi vất vả mệt nhọc. Chặng đường phía trước còn rất nhiều gian nan nhưng Minh tin Việt Nam sẽ sớm vượt qua đại dịch này.

Thế giới này rồi sẽ an lành…

Thế giới này rồi sẽ an lành…

Cơn đại dịch dạy cho nhiều người cách chấp nhận bi kịch và bao dung với thế giới chung quanh. Và cũng chính cơn đại dịch ấy đã dạy cho cá nhân tôi cách trân quý cuộc sống thường ngày như thế nào.

Vì sao biết mình thuộc kiểu hạnh phúc nào lại quan trọng đến vậy?

Vì sao biết mình thuộc kiểu hạnh phúc nào lại quan trọng đến vậy?

Nói nôm na thì có hai kiểu người hạnh phúc. Một số người trong chúng ta nỗ lực cho một cuộc sống toàn vẹn về mọi phương diện. Những người khác khiêm tốn hơn, phấn đấu cho những điều vừa ý và cố gắng tìm kiếm mục đích của cuộc sống. Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn có thể tìm thấy một kiểu hạnh phúc tự thân thứ 3.

Nhìn hình dáng bàn tay, đoán điểm mạnh, điểm yếu của từng người

Nhìn hình dáng bàn tay, đoán điểm mạnh, điểm yếu của từng người

Theo nhân tướng học, qua hình dáng bàn tay, người ta có thể dự đoán được tài năng, sở trường cũng như khuyết điểm của mỗi người.

Cơn mưa đầu hè và những điều còn dang dở

Cơn mưa đầu hè và những điều còn dang dở

Cậu không trả lời mà chỉ mỉm cười, cái má lúm ấy lại cười theo. Mùa hè cuối cùng của năm tháng học trò và mùa hè đầu tiên của chúng tôi. Mở đầu câu chuyện bằng cơn mưa đầu hè năm ấy.

Nếu kỉ niệm vô tình như con sóng

Nếu kỉ niệm vô tình như con sóng

Nếu kỉ niệm vô tình như con sóng Vỗ vào bờ rồi vội vã tan không Còn gì đâu, chỉ bờ cát mênh mông Thì anh chẳng đọng trong lòng em vậy.

Có một người mãi vẫn chưa buông

Có một người mãi vẫn chưa buông

Vô tình hay cố ý Chẳng ai biết được nhau Một ngày mưa tối buồn Một người vẫn chưa buông.

Những ngày mưa em nhớ anh

Những ngày mưa em nhớ anh

Có lẽ vì những ngày nắng đẹp, là những ngày em phải chạy đua với guồng quay cuộc sống. Em không dám dừng lại để nghỉ ngơi, bởi em sợ bỏ lỡ nhiều thứ, bởi hơn lúc nào hết thời điểm này chính là lúc em cần phải cố gắng hơn gấp nhiều lần, bởi em chỉ có một mình.

Gần 30 và độc thân

Gần 30 và độc thân

Trước giờ đi làm mệt mỏi anh cũng không coi trọng việc tình cảm, nhưng hôm nay ôm Thảo như vầy, tuy có hoảng thật sự nhưng thật lòng anh thấy ấm áp. Hóa ra một cái ôm cũng có thể khiến lòng mình bình yên đến thế...

'Body image' là gì và nó ảnh hưởng đến sức khỏe ngày giãn cách của bạn ra sao?

'Body image' là gì và nó ảnh hưởng đến sức khỏe ngày giãn cách của bạn ra sao?

Trong giai đoạn giãn cách, việc tập luyện giảm xuống và thói quen ăn theo tâm trạng tăng lên đã khiến “body image” (tự cảm nhận cơ thể) trở nên cực kì tiêu cực. Thật may, 8 cách dưới đây sẽ giúp bạn cải thiện được nó.

back to top