Gửi anh, mối tình đầu
2022-06-25 01:30
Tác giả:
Lam
blogradio.vn - Lòng em nặng trĩu, có nên hỏi không, đó là nỗi niềm mà anh muốn giấu kín, đó là miền ký ức riêng tư, có nên chạm vào không dù chỉ là khẽ khàng. Con tim anh có một vết thương sâu hoắm mà tình yêu của em, có lẽ không bao giờ đủ sức chữa cho lành.
***
“Xin lỗi em” - Anh thả từng từ từng từ nhẹ bay vào cơn mưa đang rơi rơi lất phất.
Buổi nói chuyện của chúng ta khi chia tay chỉ vẻn vẹn có như thế. Nhưng anh có biết khi ba tiếng ấy thốt lên em nghe như có thứ gì đó vừa vụn vỡ nát tan trong hồn mình. Và một mảnh nhỏ sắc nhọn rơi lạc vào tim em, làm cho từng nhịp đập, từng hơi thở là một sự hành hạ đến vô cùng. Đau đến như vậy mà sao em lại không khóc được, không hờn trách anh được. Trách sao đành, hờn sao nỡ khi em cảm nhận trong giọng nói anh một nỗi niềm ray rứt đến phờ phạc, héo mòn.
.jpg)
Cả câu chuyện của chúng mình, cả một miền ký ức về anh gắn liền với mưa, anh nhỉ? Em gặp anh lần đầu trong một chiều mưa. Anh ngỏ lời với em cũng trong một ngày mưa. Và khi kết thúc, lại là trong một cơn mưa chiều buồn khôn tả. Em đã cảm nhận được từ đầu, có một ngày nào đó em sẽ không giữ được anh, em sẽ để vuột anh khỏi tầm tay. Em đã dặn mình đừng dấn thân vào một con đường chẳng dẫn đến đâu, sẽ đau, sẽ đau lắm. Thế mà khi đối diện với anh, em bỗng nghe con tim mình sao mà yếu đuối.
…
Ký ức về cơn mưa đầu tiên, và về anh, là một ngày tháng sáu. Hôm đó, trời mưa nhè nhẹ, em cùng đám bạn phổ thông đi thăm và tặng quà cho một trường nuôi dạy trẻ khuyết tật. Sau khi phát quà cho các bé, em đi tham quan một vòng xung quanh. Tiếng nhạc văng vẳng cuối một hành lang thu hút bước chân em đến một căn phòng nhỏ màu xanh lam. Ở đó, anh, với jeans xanh và sơmi trắng, ôm cây đàn guitar hát say sưa giữa một đám trẻ nít mắt xoe xoe tròn. Tim em đập loạn cả lên khi nhìn thấy anh. Em nép nơi khung cửa sổ màu lam tím, đứng lặng yên nghe anh hát, giọng trầm buồn: “Ngoài kia có cô bé nhìn qua khe nghe tiếng đàn của tôi, tính tang tính tang tình tang…”. Giá như, giá như ngày đó, em không trông thấy anh, giá như ngày ấy, anh đừng bước tới đứng cạnh em, nhìn mưa và nói: “Anh hát hay không, cô bé?”. Và giá như, anh đừng nhìn vào mắt em lúc đó, đừng nở một nụ cười hiền thật hiền, giá như… Rất nhiều câu hỏi như thế đã ám ảnh em trong quãng thời gian đầu vắng anh, anh biết không?
Từ khi quen anh, và có lẽ là từ hôm đó, em biết thế nào là nhớ thương một người. Em mỉm cười một mình khi nghĩ đến anh. Em viết tên anh lên những trang giấy, những quyển sách. Em chờ đợi từng tin nhắn của anh, nôn nao bồn chồn cả ngày chỉ vì một dòng chữ vu vơ: “Khỏe không, cô bé?”. Và buồn thắt ruột khi anh phải làm việc đến sụt ký, xanh xao. Em giấu kín cảm xúc của mình, nhưng có lẽ khi yêu, người ta sẽ biểu hiện bằng muôn vàn cách chứ không cần nói thành lời. Anh cũng cảm nhận được điều đó. Một ngày tình cờ, khi cùng trú mưa chung một mái hiên, vẫn một giọng trầm buồn, anh hỏi: “Em có thương tôi không?”. Em nghe tim mình đập mạnh, hai gò má nóng ran. Biết phải trả lời sao đây? Em im lặng đưa tay hứng những giọt mưa ngọt lạnh, cúi đầu. Anh hỏi thật hay là chọc ghẹo cho vui, trả lời sao đây? Đột nhiên, anh xoay người đối diện với em, để lưng áo cho mưa rơi thấm ướt. Anh áp trán mình lên trán em nóng ấm: “Mình quen nhau nhe em?”. Đó là lần đầu tiên em biết thế nào là hạnh phúc bất ngờ, là người ta có thể khóc khi quá vui sướng, anh biết không?
.jpg)
… Vậy là mình yêu nhau…
Những kỷ niệm của hai ta ắp đầy những cơn mưa, anh nhỉ?
Còn nhớ… có một chiều khi anh và em đang ngồi trong một quán cà phê vắng. Bất chợt trời mưa. Anh mỉm cười nhìn em hỏi có yêu mưa không. Em nói thích, chứ không yêu, mưa buồn lắm. Anh nói, anh yêu mưa, yêu cái màu xám u buồn, yêu cái lạnh se se ngòn ngọt khi trời mưa. Rồi anh hát khe khẽ: “Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt…”. Lúc đó, em ngờ ngợ nhận ra rằng, em không hiểu anh nhiều như em tưởng. Có một góc khuất, một cái gì đó trong tâm hồn anh mà em không thể nào chạm tới. Em mơ hồ nhận ra rằng em sẽ đánh mất anh. Tự nhiên, em xiết tay anh thật chặt, cứ như thể nếu không anh sẽ tan biến vào cơn mưa kia mất.
Anh thích chơi đàn guitar, nhất là trong những chiều mưa. Có lần, khi ghé qua nhà anh, lúc ra về trời đổ mưa nên em ở lại. Anh ôm cây guitar, nắn nót từng cung phím và khúc Serenade vang lên dặt dìu. Ánh mắt anh lúc đó uẩn sâu một nỗi niềm khôn tả, một nỗi niềm không dành cho em. Từng giọt mưa hôm ấy vỡ vụn buồn buồn. Lòng em nặng trĩu, có nên hỏi không, đó là nỗi niềm mà anh muốn giấu kín, đó là miền ký ức riêng tư, có nên chạm vào không dù chỉ là khẽ khàng. Con tim anh có một vết thương sâu hoắm mà tình yêu của em, có lẽ không bao giờ đủ sức chữa cho lành. Hình bóng đó trong anh em không thể nào khỏa lấp. Em chẳng trách móc anh vì điều đó bao giờ. Phải chi anh như bao nhiêu người con trai bình thường khác, dứt bỏ tình yêu như dứt bỏ một thứ gì đó rất bình thường. Khi ấy em sẽ dễ dàng giận anh, sẽ dễ dàng ghét anh, ta sẽ dễ dàng chia tay nhau và em sẽ quên được anh sau một thời gian đau khổ. Bạn bè vẫn hay nói, anh trầm tính và sâu sắc, yêu ai là tới chết vẫn không quên. Anh có yêu em không? Em cảm nhận là có. Nhưng người ta thường nói, tình đầu là khắc cốt ghi tâm. Với anh, có lẽ nó còn hơn như thế. Anh đa tình, nhạy cảm. Tình yêu của em, đôi tay của em quá mong manh để có thể níu giữ tâm hồn anh. Phải không anh?

Tấm thiệp sinh nhật đầu tiên anh tự tay làm tặng em có vẽ hình một cơn mưa. Anh bảo, em ghi vào đây một điều ước, anh sẽ thực hiện nó. Em không cần một điều ước anh à, em cần một câu trả lời. Một câu khẳng định. Anh cười, lại nhìn em bằng ánh mắt ấy, ánh mắt sâu hút u buồn. Tim em luôn nhói đau khi anh nhìn em như vậy. Anh không trả lời, chỉ ôm đàn hát: “… Một câu hát buồn sao thấu được lòng son. Mà ta vẫn hát tàn hơi…”. Anh có yêu em, em biết. Nhưng có đủ nhiều để ta mãi là của nhau, có đủ sâu để anh không rời xa em. Em băn khoăn đau khổ vì điều đó. Anh cảm nhận được, nên anh càng đau khổ hơn em. Vì anh, nhạy cảm tới mức rất sợ làm một ai đó phải buồn. Em không chịu được khi nhìn anh như vậy.
Em không đủ cao thượng để nhường lại anh cho người khác. Hay đúng hơn, em không đủ can đảm để nhìn anh rời xa đôi tay em. Nhưng em cũng không đủ cứng rắn để kéo dài sự đau khổ cho cả ba người. Em ghi vào tấm thiệp khi xưa anh tặng: “Em ước anh được hạnh phúc”. Anh đọc, không nói gì, chỉ nhìn ưu tư vào cái hình vẽ cơn mưa chiều màu tím. Em hỏi: “Anh có hạnh phúc khi ở bên em?”. Rồi khi nhìn thật lâu vào đôi mắt ấy, thấy nơi đó một sự dằn vặt đến nghẹn ngào. Tội tình gì phải như thế? Em tự hỏi, không biết là hỏi mình hay hỏi anh.
Trước em, anh và cô ấy đã trải qua một cuộc tình nồng nàn và đầy thử thách. Anh nghèo khó, cô ấy giàu sang. Đó là lý do muôn thưở để người ta ngăn cách một tình yêu. Nhưng hai người đã bất chấp, đã đấu tranh để là của nhau và đã chịu nhiều mất mát vì điều đó. Anh không thể nhìn cô ấy phải khổ nên anh để cô ấy ra đi. Bây giờ, anh không muốn nhìn em tổn thương nên chạy trốn cơ hội để hàn gắn với người xưa. Em biết, nên càng yêu anh nhiều hơn. “Em sẽ cho anh, cho em, cho chúng ta một thời gian suy nghĩ. Tình yêu nên ở nơi mà nó thuộc về”. Em chủ động cắt đứt mọi liên lạc. Không có anh, mỗi một ngày trôi qua dài như một thiên niên kỷ. Có khi nhớ anh đến cồn cào, muốn chạy đến bên anh, nhưng lại thôi, lại nhủ lòng tội tình gì phải như vậy.
.jpg)
Rồi ta chia tay nhau, rồi em mất anh, cũng trong một chiều mưa buồn ảm đạm. Buổi chiều hôm ấy, thấy anh xanh xao đến tội nghiệp. Mà sao em nhìn mình qua đôi mắt anh hôm ấy cũng thật ủ rũ, héo mòn. Day dứt lắm phải không anh, chắc anh trăn trở nhiều. Nếu anh như người khác, trả lời một cách dứt khoát không khổ tâm. Nếu anh như người khác, xem em như một thế thân cho hình bóng đã qua. Nếu anh như người khác, em đã quên anh từ rất lâu. Buổi chiều hôm ấy, một mình bước trên lối về quen thuộc, em để mặc cho mưa thấm lạnh thịt da. Đó là lần đầu tiên em biết người ta cũng có thể mỉm cười khi quá khổ đau, anh biết không?
Từ khi xa anh, em có thói quen ngồi uống cà phê một mình, ngắm những cơn mưa. Em đã bắt đầu biết yêu mưa. Em không thể giải thích tại sao, chỉ là yêu, thế thôi. Em hay ngồi thật lâu lắng nghe tiếng mưa, như lắng nghe những giai điệu buồn tênh của một cuộc tình xa vắng. Em vẫn hay quên đem áo mưa anh à.
Chiều qua em lại đi cà phê một mình, và trời lại lất phất mưa. Tự nhiên em muốn viết thư cho anh, à không cho mối tình đầu của em mới phải. Bây giờ anh đã rời xa em, thực hiện đúng như điều ước em ghi trong tấm thiệp mừng sinh nhật là đang sống hạnh phúc, tuy không phải là bên em. Nhưng em không hờn giận anh, mà ngược lại, em luôn biết ơn cuộc đời đã cho em gặp anh. Anh dịu dàng và điềm đạm. Nhờ có anh, em biết cảm giác thế nào là yêu và được yêu, say đắm. Nhờ có anh, anh cho em một cuộc tình đầy lãng mạn. Cảm ơn anh, mối tình đầu của em.
© Lam - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tình yêu là thứ duy nhất tôi không thể cho cậu | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

















