Phát thanh xúc cảm của bạn !

Màn tỏ tình gian nan (Phần 1/2)

2022-06-09 01:20

Tác giả: Lam


blogradio.vn - Thì ra đây là cảm giác của một kẻ thất tình sao? Trưa nắng chang chang mà anh cảm giác như đang bão giông mưa gió lạnh căm. Giờ anh chỉ muốn về nhà, trốn vào trong phòng và tự gặm nhắm nỗi đau này thôi.

***

Liêm đứng ngập ngừng trước cái cổng sắt xanh dương, bên trên có giàn tigon trắng tinh. Anh cứ đi đi lại lại nãy giờ cũng có hơn nửa tiếng đồng hồ mà chưa dám nhấn chuông. Trưa đúng ngọ, nắng chang chang thế này mà đứng bơ bơ ngoài đường, đúng là tự đày đọa. May mà trước cổng nhà Nắng có một cây bàng Đài Loan rõ to nên cũng không đến nỗi nào, cũng mát mẻ. Có điều lòng anh trái lại đang như lửa đốt. Hôm nay là một ngày trọng đại, ngày anh quyết tâm nói rõ tình cảm của mình đối với Nắng. Trên tay anh đang cầm một bó hồng mười một bông, với ý nghĩa "Em là tất cả đối với anh". Tuy không cao sang lắm nhưng anh đã thành ý lựa từng bông một, tỉ mẫn ngồi bó cả buổi trời. 

Đi lại chán chê, anh đứng tựa vào cái cổng rào suy nghĩ. Sao không hẹn trước với cô ấy nhỉ, ngốc thế? Nhỡ bây giờ mình bấm chuông, cô ấy không có ở nhà thì sao? Sắp xếp một buổi hẹn trước, tại một nơi lãng mạn, vào một buổi chiều mát mẻ phải tốt không? Dù sao có một kế hoạch rõ ràng vẫn hơn là giờ giữa trưa đứng đây phơi nắng. Sơ sót quá cơ bản, càng nghĩ anh càng giận mình “thông minh lâu dài mà khờ khờ đột xuất”.

Đột nhiên, Liêm nghe có tiếng cười khúc khích quen thuộc, anh khom người ngó vào bên trong qua khe hở cửa rào, khẽ giật mình khi trông thấy Nắng. Hôm nay trông Nắng khác vậy, váy trắng giày búp bê dịu dàng kỳ lạ. Thường ngày cô nàng lúc nào cũng tỏ ra ngổ ngáo nhí nhố, quần áo style thể thao cá tính. Hai hình ảnh quá khác nhau làm anh hơi không quen, tính ra thì Nắng thích hợp hình tượng soái tỷ hơn. Hình ảnh Nắng mặc váy làm anh chút nữa đã quên mục đích chính hôm nay. Hít một hơi, thầm tự cổ vũ, đã làm phải làm cho trót, đi tỏ tình thì tình phải tỏ như ngày nắng hè chói chang. Anh đưa tay lên, hừng hực khí thế quyết tâm nhấn chuông.

- Anh, anh ngồi ở đây nè, đối diện em nè. – Giọng Nắng nhỏ nhẹ, ngọt như kẹo.

Tay Liêm vừa chạm vào nút chuông chợt khựng lại. Nắng đang nói chuyện với ai vậy? Anh nhòm qua khe cửa, bất ngờ khi có một thằng con trai đang ngồi đối diện với Nắng. Anh chỉ nhìn được lưng của tên này nên không rõ mặt mũi tròn méo thế nào. Mà sao Nắng nói chuyện với hắn ngọt như mía thế, trong khi đó có dịu dàng với anh được giây nào đâu. Cơn bực bội trong anh càng nhân lên khi anh nhìn thấy những cử chỉ e thẹn “hiếm có, khó tìm” lúc bình thường của Nắng. Ôi trời ơi! Cô nàng cứ liên tục nghịch tóc mai, cười mỉm mỉm, nghiêng nghiêng đầu… y chang như con nhóc Xuân điệu em gái anh. Gì đây, anh đang xem cái gì vậy? Một linh cảm không hề tốt lành cuồn cuộn trong anh.

Cái tên Trình Giảo Kim kia liên tục gãi đầu, ôm một bó hồng to tướng đỏ thắm trước ngực. Anh đang chứng kiến một màn tỏ tình sao? Một thằng đực rựa bảnh bao khác đang nẫng tay trên người trong mộng của anh. Tay chân anh bủn rủn, anh đang được “truyền hình trực tiếp” cảnh Nắng của anh lọt vào tay kẻ khác, “hình ảnh trung thực, âm thanh sống động” đến đau lòng. Nhìn cái vẻ mặt của Nắng thôi cũng đủ biết, trăm phần trăm là cũng có tình cảm với tên kia. Rồi màn chính cũng đến, tên kia đứng dậy cầm bó hoa run run đi về phía Nắng. Đến lúc này Liêm mới nhận ra đó là Vũ, đồng nghiệp với anh đây mà.

- Anh… anh để ý em từ lâu lắm rồi. Nhưng e ngại không biết em có thích anh hay không? Hôm nay anh lấy hết can đảm để nói với em là, anh thích em nhiều lắm. Đồng ý làm bạn gái anh nha.

Không ổn, các dây thần kinh liên tục truyền tín hiệu cho anh như thế. Bây giờ, phải xông vào, liền ngay và lập tức. Liêm giơ tay lên lần nữa muốn ấn chuông thì...

- Dạ, em đồng ý. – Nắng vừa nói vừa đưa tay ôm lấy bó hoa, vẻ mặt hân hoan tràn trề hạnh phúc.

Thôi hết rồi, hết thật rồi. Nắng nói một lời thôi mà tắt hết cả nắng trong cuộc đời anh. Tay chân Liêm bủn rủn, mắt anh hoa lên, không tha thiết xem tiếp tục “màn trình diễn” ứa gan đó nữa. Anh bước đi mà tưởng như đất dưới chân sụp đổ, còn ghê hơn trong phim “Thảm họa 2012”. Bó hồng trên tay anh rớt phịch xuống đất, vài cánh hoa đỏ thắm rơi lả tả. Anh nhìn bó hoa mà tưởng như đang nhìn vào con tim đang rỉ máu của mình. Thì ra đây là cảm giác của một kẻ thất tình sao? Trưa nắng chang chang mà anh cảm giác như đang bão giông mưa gió lạnh căm. Giờ anh chỉ muốn về nhà, trốn vào trong phòng và tự gặm nhắm nỗi đau này thôi.

- Tạm biệt em, anh về đây. Chúc em nhiều hạnh phúc.

Liêm thì thầm trong đau khổ rồi quay xe chạy đi, nắng chiếu nóng hổi mặt đường bốc hơi hầm hập mà lòng anh lạnh giá tái tê.

***

Quán cà phê tối thứ bảy êm ả, nhỏ xinh, im vắng và trang trí khá dễ thương. Vũ ngồi ngóng ra cửa, bó hồng đỏ thắm nằm trên bàn chờ đợi. Hôm nay là một cuộc hẹn quan trọng. Một cô gái đẩy cửa bước vào, xinh xắn hiền hòa với váy trắng và giày búp bê hồng nhạt. Vừa nhìn thấy cô Vũ nhoẻn miệng cười đứng dậy.

- Xuân! Ở đây.

Thật ra không khó để Xuân nhìn thấy Vũ, quán nhỏ mà. Xuân mỉm cười gật đầu chào, nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện với Vũ. Bản tình ca Pháp bay bổng, ánh đèn vàng ấm áp lung linh làm không khí thật lãng mạn. Tự dưng Xuân thấy mắc cỡ, hai má thoáng ửng hồng. Vũ bắt gặp được khoảnh khắc đáng yêu đó, ngây cả người. Anh đằng hắng nho nhỏ trong cổ họng, không phải vì mắc ho mà để chữa thẹn cho việc nhìn đăm đăm người ta. Anh cầm bó hồng, đưa đến trước mặt Xuân, cố gắng thật dịu dàng.

- Tặng cho em! Anh tự bó nên không có đẹp lắm, đừng chê nha.

Xuân cầm lấy bó hoa, lòng rộn ràng khó tả, nhất là khi nghe câu “anh tự bó”. Cô nàng là đứa mơ mộng, tôn thờ chủ nghĩa lãng mạn nên khi nghe Vũ nói như vậy thì xúc động lắm. Nhưng cô không dám thể hiện sự cảm kích ra nhiều vì thẹn thùng.

- Em cảm ơn, hoa đẹp lắm.

Vũ ngẩn người nhìn Xuân. Đôi mắt to tròn phản chiếu ánh đèn nên càng thêm long lanh, bờ môi hồng hồng nhẹ mỉm cười làm cô bé trông như thiên sứ vậy.

- Em uống gì kêu đi?

- Dạ, em uống sinh tố dâu. – Xuân đáp, giọng trong trẻo, ngọt còn hơn kẹo.

- Ai chở em lại đây?

- Dạ, nhỏ bạn.

- Sao anh nói qua chở em không cho?

- Dạ… dạ thôi, em… ngại phiền anh lắm.

- Có gì mà phiền, em như vậy làm anh buồn đó. Vậy một lát về, cho anh chở em về nha.

- Dạ…

Từng câu nói đều dạ thưa ngoan hiền quá đỗi, Vũ nghe lòng xao xuyến đến lạ lùng. Xuân ngồi im lặng, hết mân mê bó hoa lại nhìn vẩn vơ xung quanh. Hôm nay là buổi hẹn hò riêng tư đầu tiên trong đời cô. Mặc dù quen Vũ đã lâu và cùng là thành viên trong đội công tác xã hội, nhưng hôm nay gặp lại thấy mắc cỡ chi lạ. Cử chỉ cứ vướng víu, tay chân thừa thãi thế nào ấy. Thường ngày gặp nhau đủ chuyện để nói sao hôm nay chẳng biết nói gì.

- Ừm… Xuân à!

- Dạ.

- Anh có chuyện muốn nói. Chuyện… chuyện cực kỳ quan… quan trọng.

- Dạ… anh… anh nói đi, em nghe. – Xuân trả lời, nghe rõ tiếng tim đập rộn ràng đến nghẹt thở.

- Anh để ý em từ lâu lắm rồi. Nhưng e ngại không biết em có thích anh hay không? Hôm nay anh lấy hết can đảm để nói với em là, anh thích em nhiều lắm. Đồng ý làm bạn gái anh nha?

Vũ nói với giọng nhẹ nhàng, trầm ấm. Vì anh đã nói câu này nhiều lần rồi nên cũng không vấp váp lắm, chỉ hơi run rẩy thôi. Nhưng như vậy cũng hay, khá truyền cảm nhưng cũng đủ dịu dàng để cô bé ngoan hiền này không đến nỗi hết hồn.

Dù đã chuẩn bị trước nhưng Xuân lại không tránh khỏi bất ngờ. Tim cô bé đập liên hồi như trống trận, hai gò má nóng ran, không nhìn Xuân cũng biết nó đang hồng ửng cả lên rồi. Một cảm giác thật khó tả len lỏi sâu trong lòng, vừa hồi hộp vừa vui sướng vừa xúc động, bao nhiêu là thứ cùng vây bủa lấy trái tim nhỏ bé lần đầu biết yêu. Hơn nữa, chính cô cũng từ lâu đã dành rất nhiều sự quan tâm cho Vũ, chỉ là bản chất rụt rè tiểu thư khiến cô chẳng dám thổ lộ mà thôi. Hạnh phúc quá đột nhiên làm trái tim thiếu nữ mong manh choáng ngợp trong những cảm cúc lạ lẫm diệu kỳ. Cô nàng im lặng một chút rồi rụt rè dạ một tiếng, vô cùng đáng yêu.

Một cái gật đầu của cô nàng quả là tô hồng điểm tím cho cả thế giới trước mắt Vũ, làm anh chàng đắm chìm trong cảm giác lâng lâng bay bổng như trên cõi thần tiên. Cuối cùng sau bao ngày cố gắng, anh cũng đã chinh phục được người đẹp.

Thế giới hôm nay thật khác, quán nhỏ hôm nay thật khác, ngọn nến cũng lung linh hơn, bình hoa nhỏ trên bàn cũng đẹp hơn. Cái gì xuất hiện trong tầm mắt của Vũ và Xuân bây giờ cũng đầy mộng mơ.

Những bản tình ca Pháp vẫn bay bổng, tô điểm cho hai tâm hồn đang đắm đuối trong  tình yêu những gam màu lãng mạn dịu dàng.

© Lam - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Khi cả thế giới chống lại mình, chỉ cần một người nguyện ý ở bên | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top