Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Em yêu anh, chàng bác sĩ scrub xanh

2022-11-30 01:20

Tác giả: Khánh An ( Hồng Minh)


blogradio.vn - Cả hai chúng ta đều biết rằng chỉ cần có sự yêu thương, thủy chung, sự  thấu hiểu, sự chờ đợi và rất nhiều sự tin tưởng lẫn nhau là được. Dù cho “yêu xa khó lắm, yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm”, em sẽ mãi giữ những kỉ niệm với anh, mãi nhớ anh và sẽ yêu anh mãi, chàng bác sĩ scrub xanh xa nhớ à.

***

Bác sĩ vô cùng yêu quý của em ơi,

Anh đến với em bất ngờ và đột ngột, tựa như sự trở nặng đột ngột lúc ấy của em vậy. Đang dạy ở Bạc Liêu, em mệt, đầu óc quay cuồng rồi xỉu. Chẳng hiểu ai đã đưa em đi và bằng cách nào mà em đến được bệnh viện, rồi lên Viện Tim TPHCM, nhanh chóng nhập viện và được cho biết sẽ phải tiến hành phẫu thuật gấp. 

Mọi việc diễn ra chóng vánh và nhanh như vòng quay của chong chóng. Em bàng hoàng, thẫn thờ và không kịp hiểu hết là chuyện gì đã và đang xảy ra với mình. Khi nằm trên băng ca, chuẩn bị vào phòng mổ của bệnh viện , nhìn dáng đứng bần thần của mẹ lúc tiễn em, thấy bóng dáng vội vã vào phòng lấy máu của những đứa học trò đang học ĐH ở Sài Gòn đến hiến máu cho em mổ, em đã nghĩ có thể đây là lần cuối cùng em được nhìn thấy ánh sáng mặt trời và những người thân yêu nhất. Muốn khóc, mắt cứ rưng rưng.

Không biết đã qua bao lâu, khi em tỉnh dậy, mở đôi mắt yếu ớt và mệt mỏi, lại đang lờ mờ của em ra nhìn xung quanh căn phòng đang  nằm; trước mắt em xuất hiện một chiếc áo màu xanh của một bác sĩ mang kính cận, đeo khẩu trang kín, chỉ còn nổi bật lên gọng kính màu đen trên sống mũi. 

Em cứ nhìn theo chiếc áo màu xanh và cặp kính ấy mãi, vì chiếc kính của em cũng có gọng đen y như thế. Bác sĩ hướng về phía đầu giường em nằm, lật giở chồng hồ sơ bệnh án kế bên, nhìn em chăm chú, rồi tiến sang phía tay phải của em, đặt bàn tay vào bàn tay đang bất động của em và nói, câu nói đầu tiên em nghe được sau khi em mê đi cùng với những mũi tiêm trong phòng phẫu thuật.

-  Minh ơi, nắm tay anh đi.

em_1

Như có một luồng điện xẹt qua, em mở to mắt hơn, quay sang nhìn và từ từ nắm bàn tay lại, nắm lấy bàn tay anh đã để sẵn từ lúc nãy, một bàn tay ấm lạ. Anh để yên một lúc, rồi lại nhẹ nhàng đi sang phía tay trái và lại dịu dàng đặt tay mình trong lòng tay em và nói:

- Minh ơi, nắm tay anh đi.

Một lần nữa, em lại tròn mắt nhìn cặp mắt kính gọng đen và màu áo xanh dương của anh, rồi từ từ nắm lấy bàn tay ấm áp mà anh để sẵn. Ngoan ngoãn và hiền lành đến lạ.

Từ đó, trừ những lúc mệt quá nên thiếp đi, còn lại, lúc nào em mở mắt ra nhìn xung quanh thì y như rằng em lại bắt gặp chàng bác sĩ với áo srub xanh và mắt kính gọng đen ấy. Lúc thì anh đo huyết áp, lúc lại xem bảng theo dõi nhịp tim, khi thì xem ống thở, có khi lại lấy ống nghe đến khám cho em. Ánh mắt của em cứ mãi dõi theo và tìm kiếm người bác sĩ đó, người mặc áo srub xanh đã nói em nắm tay trong câu nói đầu của lần đầu tiên gặp gỡ.

Trong phòng hồi sức, dù không có khái niệm về không gian và thời gian, nhưng em lại luôn có một niềm mong chờ gọi tên anh, bác sĩ có mắt kính gọng đen duy nhất trong số các bác sĩ trong phòng bệnh lúc đó. 

Em cứ mong mãi những giây phút anh đến bên giường bệnh của em thăm bệnh, luôn cảm thấy rất an lòng khi nhìn anh đăm chiêu theo dõi những thông tin trên phiếu thông tin điều trị của em, nhất là những lúc được anh áp ống nghe để ghi chính xác tình hình diễn biến của bệnh thì em luôn thấy rất an tâm và tin tưởng. Không biết đã bao lâu trôi qua và em cứ mãi dõi theo anh bác sĩ gọng kính đen và áo srub xanh như thế.

Do diễn biến hồi phục sức khỏe tốt, em thấy các bác sĩ, trong đó có anh, bàn bạc và quyết định cho em ra phòng bệnh, không cần ở trong phòng hồi sức nữa. Cảm xúc của em lúc đó rất lạ, vừa vui mừng lại vừa nuối tiếc. Đan xen trong niềm vui vì sắp được gặp lại mẹ và người thân là cảm giác buồn buồn và lo lắng sẽ không được nhìn thấy hay có thể gặp lại anh, bác sĩ scub xanh nữa. 

4

Nằm trên băng ca để các cô hộ lý đẩy ra khỏi phòng hồi sức, ánh mắt em cứ liên tục tìm kiếm cặp mắt kính quen thuộc, nhưng anh đã biến mất, bất ngờ và đột ngột như khi anh xuất hiện. Em cứ như luyến lưu mãi căn phòng lạnh lẽo ấy vì chưa thể tạm biệt với bác sĩ gọng kính đen mà em chưa hề biết tên hay nói một câu, dù chỉ là một tiếng cám ơn đơn giản nhất.

Em được ra phòng bệnh buổi tối thì sáng sớm hôm sau, khi các bác sĩ khoa khám bệnh  đến thăm bệnh và theo dõi tình hình bệnh nhân, em thấy trong đó có một người rất trẻ, đeo kính và không mặc Blouse trắng. Bác sĩ ấy không thăm khám hay ghi nhận nhịp tim, đo huyết áp, bác sĩ ấy chỉ nhẹ nhàng đến cạnh em, rồi ngại ngùng dặn dò mẹ em về những cách thức chăm sóc để người bệnh có thể hồi phục tốt nhất, cách ăn uống hay nghỉ ngơi hợp lý nhất với em. 

Nghe giọng nói dặn dò cẩn thận ấy, linh cảm cho em biết đó là anh, chàng bác sĩ scrub xanh mà em đã gặp, em đã mỉm cười khi anh nhìn em và do chưa thể nói được, em bèn gật đầu như thay một lời cảm ơn chân thành nhất. Anh cũng mỉm cười và vẫy tay tạm biệt em trước khi đi ra ngoài cùng mọi người. Em sẽ không bao giờ quên nụ cười ấy, nụ cười ấm áp, chân thành và yêu thương.

Từ ngày hôm ấy, trong thời gian em nằm viện, đều đặn cứ cách ngày, anh lại vào thăm em, xem tình hình sức khỏe của em, giúp em tập đi lại, cùng em tập nói chuyện trở lại và chúng ta đã hiểu nhau nhiều hơn. Thì ra cuộc sống của anh bận rộn và vất vả đến vậy. 

Từ trước tới giờ, em cứ tưởng rằng bác sĩ gây mê hồi sức là một công việc đơn giản, nhẹ nhàng, không áp lực hay căng thẳng như bác sĩ ngoại khoa. Hóa ra nó cần rất nhiều sự cẩn thận, chi li, tỉ mỉ, trách nhiệm, nhiệt tình và cũng rất nặng nề, “cân não” chứ chẳng chơi. Anh chia sẻ rất thật với em.

- Không hiểu sao, hôm đó khi nhìn thấy em trong phòng hồi sức, anh có một cảm giác rất lạ, không thể nào chỉ nói “Nắm tay lại” hay “Nắm tay đi” như mọi lần, mà phải tìm hồ sơ bệnh nhân, để gọi đúng tên và nói một câu rất nhẹ nhàng  “Minh ơi, nắm tay anh đi”.

Em cười, ngượng ngùng và không nói, chỉ nhìn anh với ánh mắt trìu mến và dịu dàng, hàm chứa cả sự biết ơn chân thành nhất, cái nhìn mà em chưa bao giờ dành cho một chàng trai nào cả.

12

Em cũng cho anh biết những khó khăn mà em đã và đang phải trải qua cả trong công việc và đời sống. Em tâm sự với anh về những nỗ lực không ngừng của em từ lúc nhỏ để có thể chống chọi và khắc phục căn bệnh bẩm sinh của bản thân – tứ chứng Fallot, một chứng bệnh nan y. 

Em đã khóc khi nói anh nghe ước mơ lớn nhất của đời mình là được sống một ngày khỏe mạnh, bình thường như bao người khác . Anh cũng rơm rớm trong ánh mắt và bàn tay run run nắm nhẹ tay em. Trong khuôn viên bệnh viện, giữ những cơn gió nhè nhẹ của buổi chiều tàn tháng 6, lần đầu tiên có một người con trai ôm em, hôn lên tóc em mà em không phản ứng hay đẩy ra. Em lại còn nhẹ nhàng đón nhận cái ôm rất nhẹ ấy như đón nhận sự yêu thương, cảm thông, chia sẻ của chàng bác sĩ scrub xanh mà em vô cùng yêu mến từ ngày nghe được câu nói “Minh ơi, nắm tay anh đi”.

Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu, đến khi em giật mình, đứng dậy và vào phòng bệnh , nhìn ánh mắt lưu luyến của anh lúc đấy, nghe ngực trái mình bối rối và loạn nhịp, em biết trái tim mình đã ở lại với bác sĩ scrub xanh nơi Viện Tim TPHCM rồi.

Không một lời tỏ tình lãng mạn, không một chút quà cáp cao sang, anh và em chỉ có sự quan tâm, chia sẻ, yêu thương nhau chân thành, ngày này sang ngày khác . Anh đã cho em những tháng ngày rất hạnh phúc trong bệnh viện, đến nỗi em bị cả dãy phòng bệnh khoa B chọc là bệnh nhân hạnh phúc nhất Viện Tim. Em và anh chỉ cười, không khẳng định, không phủ định, như có như không.

Khi em được ra viện, chuẩn bị quay về Bạc Liêu quê nhà, anh chạy ào đến gặp em ngay sau ca trực, vội đến không kịp thay chiếc áo scub xanh hay cởi bỏ khẩu trang phòng hồi sức. Nhớ mãi dáng anh, gấp vội và lo lắng, nắm chặt tay em.

-  Em đừng buông tay anh, vẫn yêu anh nha Minh.

em_3

Ngượng ngùng, em gật đầu, nhận lời tỏ tình bất ngờ và đặc biệt đó của anh. Từ đó, chúng ta chấp nhận yêu xa, chấp nhận việc không thể gần gũi nhau thường xuyên vì công việc và nơi ở xa nhau quá. 

Em và anh đã luôn nghĩ về nhau, nhớ nhau, giữ  tình yêu dành cho nhau, cố gắng liên lạc với nhau bằng mọi cách nhờ sự trợ giúp của công nghệ hiện đại, các mạng xã hội. 

Cả hai chúng ta đều biết rằng chỉ cần có sự yêu thương, thủy chung, sự  thấu hiểu, sự chờ đợi và rất nhiều sự tin tưởng lẫn nhau là được. Dù cho “yêu xa khó lắm, yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm”, em sẽ mãi giữ những kỉ niệm với anh, mãi nhớ anh và sẽ yêu anh mãi, chàng bác sĩ scrub xanh xa nhớ à.

© Khánh An ( Hồng Minh) - blogradio.vn                              

Xem thêm: Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành | Radio Tâm sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Khánh An ( Hồng Minh)

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

back to top