Phát thanh xúc cảm của bạn !

Duyên mệnh cho chúng ta sinh ra để gặp nhau chứ không thể bên nhau

2025-02-05 20:05

Tác giả: Lê Huy Thuận


blogradio.vn - Tôi đã sống như một con mèo hoang kể từ khi người bỏ đi không lời tạ từ, sống trong con ngõ nhỏ dù cô đơn, lạnh lẽo cũng chẳng còn nơi để trở về. Người thương nấy tấm thân héo mòn này được không, người trở về đây cho tôi huyên náo, ấm nồng có được không?

***

Hôm nay tôi nhớ người một chút, thực ra không phải một chút lại càng không phải chỉ hôm nay...

Nỗi nhớ người cứ dai dẳng đeo bám lấy thân xác này, nhiều khi tôi đã dứt khoát cắt phăng đi những sợi dây kí ức về đôi ta nhưng khi màn đêm buông xuống tôi lại tỉ mẩn nối từng sợi, từng sợi đến tay mình ứa máu, mi mình ngấn lệ.

Là do tôi yếu đuối, dại khờ, ngốc nghếch khi để tuột mất người mình coi là hơi thở, sức sống và là cả bầu trời. Đến giờ người đi rồi, người xa tôi rồi biết bao giờ mới được quay lại gặp được người đây?

Tôi nhớ người da diết, điên đảo, ngây ngất, mê man. Người là bông hoa đẹp nhất trong khu vườn tâm hồn, người là hương đồng gió nội, người là cơn mơ bao ngày, người là quá khứ tôi nguyện nắm thật chặt không bao giờ buông tay.

Người ta nói tôi nghe về sức mạnh của thời sẽ xoá nhoà tất cả, ấy thế mà hình dáng người, giọng nói, nụ cười, ánh mắt, đôi môi người, tất thảy những gì về người tôi đều nhớ rõ. Mặc dầu đã đi qua ngần ấy thu qua, cây đã thay bao nhiêu lần lá, mây đã hoá giọt mưa sa, đàn chim trời đã bay xa ngàn dặm mà tại sao tôi chẳng thể nguôi ngoai được nỗi nhớ thương?

Giá mà tôi có hai trái tim tôi sẽ yêu người tới hai lần, giá mà tôi có hai cuộc đời tôi sẽ bên người cả hai, giá như có kiếp sau tôi chỉ muốn gặp người cho trọn vẹn yêu thương nhưng tất cả đã khép lại sau hai từ "giá như", tôi đã phải trả giá đắt sau những gì mình gây ra.

Cuộc đời này có quá nhiều điều nuối tiếc, không thể lặp lại cũng không thể buông bỏ. Tôi đã sống như một con mèo hoang kể từ khi người bỏ đi không lời tạ từ, sống trong con ngõ nhỏ dù cô đơn, lạnh lẽo cũng chẳng còn nơi để trở về. Người thương nấy tấm thân héo mòn này được không, người trở về đây cho tôi huyên náo, ấm nồng có được không?

Hay lại vì duyên mệnh cho chúng ta sinh ra để gặp nhau chứ không thể bên nhau? Trăm ngàn đau đớn thấu tận tâm can, hà cớ sao ông trời lại vô tình đến thế, trái tim tan vỡ ai chữa lành đây, tấm lòng rối bời ai tháo gỡ đây, thanh xuân, tuổi trẻ khao khát cháy nồng ai trả lại đây?

Một mối tình đau thương.

Có lẽ tôi chẳng rung động thêm bất kỳ lần nào nữa, có lẽ tôi sẽ không yêu thêm một ai nữa và có lẽ người là lần cuối cùng tôi yêu, tôi đau.

Tôi ôm giấc mộng về ngày tương phùng qua bốn mùa, xuân mơ màng, hạ nhiệt huyết, thu êm đềm và đông lạnh lẽo để ngày hạ chí người trở về bên tôi như mùa hè năm ấy ta gặp mặt.

Tôi cất ký ức đẹp đẽ về người vào balo, làm hành trang theo tôi đi đến chân trời góc bể, khám phá thế giới này đẹp biết bao để rồi khi trở về tôi có thể tự hào rằng mình vẫn một lòng yêu người dù cho thế sự đổi thay, lòng người đổi khác.

Người...có lẽ người đang rất vui vì những thứ người theo đuổi nay đã có được rồi. Trong bàn tay người có tất thảy những thứ khiến người vui, chỉ là tôi người đã vô tình đánh rơi nơi vệ đường.

Tình yêu thật khó để đoán định, cũng giống như lòng người thật đa đoan. Tôi chẳng biết người có còn hướng về tôi hay trái tim người đã dành cho một ai khác, một người đến trước tôi rồi rời đi và trở lại, chẳng phải tôi chỉ là kẻ thay thế hay sao?

© Lê Huy Thuận - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sẽ Có Một Ngày Nỗi Đau Được Chữa Lành | Radio Tâm Sự

Lê Huy Thuận

Một linh hồn vô vi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

back to top