Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến với nhau vì những điều to lớn nhưng chia tay vì thứ nhỏ nhặt

2019-08-27 01:05

Tác giả: giang nguyen Giọng đọc: Vy Cầm

blogradio.vn - Ta lý tưởng hóa tình yêu đời mình, xem nó tương đương với tình yêu trong phim ảnh hay tiểu thuyết mà quên mất thực tế rằng: có rất nhiều vấn đề trong đời thực không thể dễ dàng hóa giải. Thậm chí, có những vấn đề dù cố gắng cách mấy cũng không tìm được lời giải thỏa đáng, càng cố lại càng đau khổ. Và khi đó, người ta thường hụt hẫng, thất vọng và quyết định xa nhau chỉ bởi những cãi vã tẹp nhem của cuộc sống.

***

Em và anh, chúng ta gặp nhau và yêu nhau như một sự sắp đặt của duyên phận. Từ một lời giới thiệu từ một đồng nghiệp, anh quyết định xin số điện thoại và liên lạc với em. Đến giờ em vẫn còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau.

Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, trời mát mẻ và đang vào những ngày đầu của mùa mưa. Anh cũng giống thời tiết ngày hôm đó, xuất hiện và đảo lộn cuộc đời em. Anh từng bước từng bước tiến vào cuộc đời em, làm em vui vẻ, làm em yên tâm, làm em dựa dẫm vào anh.

Sau hai tháng quen biết nhau, chúng  mình đính hôn. Thời khắc trao nhau chiếc nhẫn cưới, em vẫn chưa hoàn toàn tin đây là sự thật. Anh không cầu hôn cũng không lãng mạn, món quà đầu tiên anh tặng em là chiếc nhẫn cưới, anh thực tế, anh nói “Mọi thứ để anh lo”. Và lấy anh là quyết định liều lĩnh nhất trong cuộc đời em.

Em đánh cược tất cả những gì em có từ niềm tin, tình yêu, tuổi thanh xuân vào cuộc hôn nhân này. Em cảm thấy chúng ta như được duyên phận sắp đặt để gặp được nhau và rồi từ hai người xa lạ mà trở thành vợ thành chồng. Em và anh đều bất chấp mọi thứ vì sự ràng buộc ngọt ngào ấy.

Ấy vậy mà sự bất chấp mãnh liệt đó lại càng ngày càng nhạt nhòa dần vì những thứ nhỏ nhặt. Chúng ta yêu nhau quá nhanh, cưới nhau quá vội, hi vọng quá nhiều. Đến khi ở bên cạnh nhau, chúng ta thất vọng vì những hi vọng màu hồng về đối phương ấy. Chúng ta cãi nhau nhiều vì những thứ nhỏ nhặt, những cái tưởng chừng như cây kim, con kiến. Cái tôi của mỗi người quá lớn.

Năm đầu tiên chúng mình lấy nhau, mẹ hỏi em có hối hận không, em trả lời không.

Năm thứ 2, em bắt gặp anh thân mật với một người đàn ông khác, anh giải thích là anh em thân thiết, anh nói anh biết người ta thích anh nhưng anh không làm gì có lỗi với em. Mẹ hỏi có tin anh không, em trả lời em tin.

Năm thứ 3, em mải mê với niềm vui sắp được làm mẹ, anh mải mê với công cuộc kiếm tiền. Em tự đi khám thai, tự ăn uống, ở nhà một mình, tự dỗ mình vào giấc ngủ mỗi khi tiễn anh đi công tác lúc 4h sáng. Em tự nhủ mình mạnh mẽ, vui vẻ vì đứa con trai kháu khỉnh sắp ra đời. Mẹ hỏi em ổn không, em nói em không sao.

Năm thứ 4, em xoay quanh việc chăm sóc con và làm hai công việc một lúc. Còn anh, anh làm gì em cũng không biết nữa. Nhiều lúc em nghĩ lại chúng ta lâu lắm rồi không cãi nhau. Bởi cả ngày chúng ta cũng không nói với nhau câu nào. Anh làm việc của anh, em lo cuộc sống của mình. Chúng ta chỉ cách nhau nửa cái giường mà như ở hai đầu Trái Đất. Chúng ta đã không còn chia sẻ với nhau, thậm chí còn không nhìn vào mắt nhau. Chúng ta cứ dần xa nhau như thế, mối quan hệ  này cứ dần nhạt nhẽo như thế. Mẹ nói dừng lại đi con, em im lặng.

Anh, em vẫn còn yêu, vẫn còn tình cảm với anh, một người mà thậm chí nói cũng không muốn nói chuyện với em. Em thèm cảm giác mềm mại mỗi khi anh nắm tay. Em thèm cảm giác ấm áp mỗi khi được anh ôm. Em thèm cảm giác của một người vợ. Thời gian qua em đã tự mình học cách sống không có anh. Không có anh, em vẫn có thể chăm sóc cho mình, chăm sóc cho con. Nhưng không hiểu tại sao em vẫn không thể dứt khoát, em lấy lý do là con cần có ba, nhưng trong thâm tâm em biết, em vẫn còn hi vọng, em vẫn còn níu kéo.

Em vẫn bám víu vào hi vọng mong manh rằng sẽ có ngày mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng mà khi nào vậy anh, đến bao giờ vậy anh? Em có sai khi tin anh, em có nên hối hận vì chấp nhận làm vợ anh không?

Có phải em sai rồi phải không anh?

© Giang Nguyen - blogradio.vn

Bạn thân mến, khi yêu, người ta thường chẳng để ý đến những sai sót, khuyết điểm của nhau. Tình yêu khiến mọi thứ đều đẹp đẽ nên ai cũng quay cuồng trong điều ngọt ngào mà quên đi thực tại.

Nhiều người trong chúng ta khao khát một tình yêu lý tưởng – thứ tình yêu xứng đáng để ta đánh đổi tất cả, làm những việc điên rồ nhất, đặt nó lên trên mọi vấn đề khác trong cuộc sống.

Ta lý tưởng hóa tình yêu đời mình, xem nó tương đương với tình yêu trong phim ảnh hay tiểu thuyết mà quên mất thực tế rằng: có rất nhiều vấn đề trong đời thực không thể dễ dàng hóa giải. Thậm chí, có những vấn đề dù cố gắng cách mấy cũng không tìm được lời giải thỏa đáng, càng cố lại càng đau khổ. Và khi đó, người ta thường hụt hẫng, thất vọng và quyết định xa nhau chỉ bởi những cãi vã tẹp nhem của cuộc sống.

Giọng đọc: Vy Cầm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: 9 lời khuyên của Gia Cát Lượng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top