Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu phải không em

2020-02-06 09:24

Tác giả: Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Ngày hôm nay nhìn em bước đi trên phố, một thoáng lướt qua cũng đủ tái tê lòng. Hình như vì bên anh em nhỏ bé yếu mềm, mà anh quên rằng thật ra em cũng giỏi giang lắm. Cô bé của anh đầy bản lĩnh và tài năng, một mình em có thể tạo ra một khoảng trời rộng lớn, như hoàng hậu trong câu chuyện ngày xưa ấy, mạnh mẽ trên đường đời, tự kiếm tìm những thứ mình ước mong.

***

Anh vẫn nhớ, ngày mình còn yêu nhau, anh yêu em nhiều lắm. Khi ấy, anh có thể ngồi hàng giờ nghe em kể về những câu chuyện đã sớm quen thân. Ngày ấy chỉ bật cười lắc đầu bảo em vẫn còn trẻ con lắm, cô bé nào chẳng có lúc phải lớn khôn, có ai sống mãi một mình một đời đầy đơn côi. Rồi có lúc mỏi gối chùn chân, em vẫn sẽ ao ước có một bờ vai vững chãi che mưa chắn nắng, vẫn cần những cái ôm thật chật xua đi những mệt nhọc khó khăn. Em phụng phịu nói rằng thế thì thôi em sẽ chọn vai để trở thành hoàng hậu, làm công chúa chẳng cần phải lo âu, nhưng nếu ngày mai bầu trời tươi xanh chẳng còn nữa, nàng công chúa chỉ biết khóc mà thôi. Anh vẫn nhớ khi ấy mình vuốt tóc em đầy trìu mến, sợi tóc mềm mại chạm khe khẽ nơi tim: “Thôi thì em thích đóng vai ai cũng được, anh vẫn sẽ theo em đến cuối đất cùng trời".

Ấy thế mà vẫn có ngày hoàng tử của em đi lạc, sa vào nhiều nuối tiếc lỡ lầm chẳng cách nào cứu vãn.

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu phải không em

Ngày em biết anh lừa dối em để tay trong tay với một người con gái khác, anh chỉ biết cô bé của anh sẽ mãi chẳng quay về. Em mỉm cười xót xa chờ đợi một lời giải thích nơi anh, đôi mắt biết cười ngày ấy giờ vụn vỡ đớn đau, giọt nước mắt đong đầy nơi khóe mắt, nhưng anh chẳng còn tư cách lau đi, mọi lời bao biện đã sớm nghĩ từ lâu giờ bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng. Buông tay nhìn bóng lưng em rời xa, thấy thế giới bỗng chỉ còn hai màu trắng đen buồn bã đầy u uất. Nàng công chúa rời khỏi cuộc đời anh đem mùa thu đi mất, để lại cõi lòng một mảnh trống vắng tối tăm. Nhưng anh biết mình chẳng thể quay về như xưa, một ánh nhìn thoáng qua của em giờ đây đã trở thành xa xỉ, nỗi ân hận day dứt cào xé con tim.

Chàng hoàng tử lạc đường, lạc mất luôn cả nàng công chúa tưởng như sẽ cùng nhau nắm tay đi về mãi mãi. Bóng chiều loang ra xa mãi rồi vỡ tan chẳng còn trong veo màu nắng ngày xưa.

Mình xa nhau chắc cũng đã lâu rồi em nhỉ? Ấy vậy mà với anh, kí ức ngày ấy vẫn vẹn nguyên và mới mẻ đầy thảng thốt, như chỉ vừa mới hôm qua.

Nhiều khi nằm một mình trống vắng trong đêm, anh vẫn thường nghĩ về em như thói quen, vẫn nhớ về những ngày tháng mình bên nhau. Anh chỉ mong được trở về những ngày còn con trẻ, được yêu em và được em yêu. Đó là những ngày mà ta vô tư làm đủ thứ trên cuộc đời mà chẳng ngại ngần cáu gắt, em tựa vào bờ vai anh bình yên như thế, còn anh chỉ cần ngửi màu nắng vương trên mái tóc người anh thương, mọi câu từ chẳng cần nói ra mà lòng mình đã đủ mãn nguyện thật nhiều.

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu phải không em

Nhiều khi bần thần dạo bước trên lối cũ đường xưa, anh bỗng ngơ ngác nhìn người ta tay nắm chặt tay mà lòng thầm ao ước. Hóa ra hạnh phúc lại có hình hài như thế, vậy mà anh cứ mải tìm kiếm đâu đâu.

Xa em rồi với nhiều nỗi tiếc mong, em đi rồi đem tình yêu đi mất, anh như đứa trẻ ngày ngày được mẹ cho kẹo đường ấm áp, bỗng một ngày chẳng còn được ủi an. Hóa ra anh vẫn còn trẻ con như thế, chỉ đòi yêu thương mà chẳng chịu cho đi. Anh ích kỉ đòi về mình những điều tốt đẹp nhất, nào biết chăng bao dung cũng có bến bờ, tình yêu không được tưới tắm sẽ có ngày khô cạn, cố níu giữ chỉ khiến mình thêm những vụn vỡ đớn đau.

Anh làm sai nên chẳng dám mong được em tha thứ, cứ để anh một mình dằn vặt với khổ đau, để anh biết cuộc đời mình đã từng có một dáng hình lướt qua đời khắc cốt ghi tâm, mà anh lại khiến mầm tình yêu chưa kịp chồi nõn búp, đã vội thổi tàn ngọn lửa le lói cuối đường kia, tự mình tham lam cơn gió nhẹ lướt qua, khiến mình rơi vào tối tăm chẳng lối thoát.

Ngày hôm nay nhìn em bước đi trên phố, một thoáng lướt qua cũng đủ tái tê lòng. Hình như vì bên anh em nhỏ bé yếu mềm, mà anh quên rằng thật ra em cũng giỏi giang lắm. Cô bé của anh đầy bản lĩnh và tài năng, một mình em có thể tạo ra một khoảng trời rộng lớn, như hoàng hậu trong câu chuyện ngày xưa ấy, mạnh mẽ trên đường đời, tự kiếm tìm những thứ mình ước mong.

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cũng kết thúc có hậu, cũng đâu phải cô bé nào cũng ước ao được trở thành nàng công chúa ngủ say đợi hoàng tử đánh thức. Ai cũng đã từng phạm phải những sai lầm. Nhưng có đôi khi chỉ cần sai một bước, cả đời sẽ mất nhau, đến nỗi lạc nhau một lần...là lỡ nhau một đời.

© Thanh Long - blogradio.vn

Thế giới hơn 7 tỉ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Buổi chiều buồn trên sân ga thời gian, ánh chiều hoàng hôn thấm thía nỗi buồn của những cuộc chia li, ta và em ngơ ngác mãi mà chẳng tìm thấy nhau, dẫu rằng chính ta cầm tay người dặn dò bước tiếp. Dẫu cố ủi an rằng người có tình rồi cũng có lúc quay về bên nhau, nhưng giữa nhịp sống xô bồ mệt mỏi, quay lưng một khoảnh khắc cũng đủ để cách xa, tay buông lơi một nhịp cũng chẳng chắc còn đan cài được chặt chẽ. Khoảng cách giữa những cái ôm đến những câu nói chia xa tưởng như xa xôi lắm, ấy vậy mà thật ra cũng rất gần.

Vẫn biết sợi dây tơ hồng nối mối tình đôi mình vốn dĩ mong manh, người với ta đến được với nhau còn là do duyên số an bài. Ta vẫn luôn nâng niu gìn giữ tình mình sợ một ngày sợi dây ấy đứt lìa, ta và em chẳng còn được bên nhau, vẫn chuẩn bị tâm lí trước một cuộc chia xa đau xót lòng chẳng ai mong muốn. Thế nhưng ngày ấy vẫn đến, đột ngột, chẳng hề báo trước, như cơn mưa mùa hạ chợt đến rồi chợt đi. Em đến mang theo những tháng ngày đẹp đẽ, em đi mang theo nỗi u sầu chẳng thể chia sẻ cùng ai. Người và ta như hai đường thẳng cắt ngang qua đời nhau, rồi mỗi người đều vội vàng bước đi vào mãi mãi.

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu phải không em

Bật cười ân cần tiễn biệt em bước tiếp chặng đường mới chẳng còn hình bóng nhau, nhìn bóng lưng em ngày càng mờ xa mà cảm xúc đau đớn vẫn vẹn nguyên, đậm sâu in vào bóng chiều khắc khoải, ấy vậy mà chẳng thể cũng chẳng bắt buộc mình để nó chìm vào quên lãng. Bởi lẽ một lần nhớ là một lần được sống lại với kí ức ngọt ngào ngày ấy, dù trái tim vẫn luôn cào xé, nhưng vẫn hạnh phúc nhấm nháp vị ngọt nhỏ bé len lỏi trong những mảnh vỡ vụn vá chắp rời.

Có thể nhiều năm, nhiều năm về sau nữa, ta chẳng thể nhớ rõ dáng hình cô bé từng thương, từng coi như cả cuộc sống, đến biết đâu ta có thể thản nhiên gật đầu chào em nếu lỡ gặp nhau trên con phố quen. Ta vẫn chẳng thể quên ngày ấy ta từng yêu cuồng nhiệt, vẫn tự hào không lãng phí những hồi ức đẹp đẽ thanh xuân ngập tràn ánh nắng mai.

Ta xin em hãy ích kỉ quên ta đi để mạnh mẽ bước tiếp, bởi lẽ em vốn dĩ yếu mềm và quá đỗi thiện lương. Ta cầu mong em vẫn sẽ yêu một người sẵn sàng vì em mà che mưa chắn nắng, coi em là tất cả cuộc đời mình để nâng niu, bởi cô bé của tôi xứng đáng được nhận những điều tuyệt vời nhất. Xin em vẫn dành cho mình một góc nhỏ để nhớ về tuổi trẻ nhiệt huyết ta đã cùng trải qua, để những lúc yếu lòng vẫn còn động lực để kiên cường bước tiếp.

Một ngày kia, sau khi đã nhấm nháp đủ buồn đau để quên đi người, ta sẽ tập dũng cảm để yêu thêm một người nữa, yêu cuồng say như lần đầu biết yêu, bởi lẽ, mỗi cuộc đời đi ngang đời ta, ghé vào quán thanh xuân cùng ta nhấp môi một chén trà mạn, đều xứng đáng để lại dấu ấn đặc biệt chẳng thế phai mờ.

Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu phải không em

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên. Thèm một người cạnh bên để cùng đối đầu với những sóng gió ngoài kia, đôi mình ở trong này, tay đan tay trong một chiều gió lạnh, dưới ánh đèn vàng cam ấm áp như trong câu chuyện cổ tích, cảm thấy lòng dịu nhẹ, hạnh phúc lan tỏa, trong suốt, li ti, đọng thành giọt vương bên cánh môi đang khẽ mỉm cười.

Dẫu biết yêu người nhiều khi mệt mỏi, cần thêm nhiều bao dung và những ấp ôm vì người cần cảm giác an toàn nhiều lắm; hiểu rằng nhiều khi người giận hờn vô cớ chỉ bởi cần thêm những quan tâm, âu yếm. Biết giữa hai người sẽ có những giận hờn vô cớ nhưng vẫn gật đầu chấp nhận để tay nắm tay, cùng chung nhịp bước đi, dù cho chỉ là trên một đoạn đường lúc nào cũng có những chặng dừng bất chợt. Ta vẫn khao khát được yêu hết sức mình, chẳng  ngại ngần cùng người đi qua hết năm dài tháng rộng của tuổi trẻ, dù biết rằng không phải lúc nào tình yêu cũng xua đi gánh nặng cơm áo, cũng khó lòng thay thế, chắp vá những tủi hờn khi phải buộc yêu xa.

Ta vẫn nguyện cùng người làm những điều tưởng như phi lí nhất, điên rồ nhất để trải qua một tình yêu muôn sắc muôn hương, để như ly rượu lâu năm càng ủ càng thơm nồng, mong ước tình đôi ta bền lâu mãi mãi.

Nếu một mai người buộc phải rời đi khỏi ga tàu chở bao kỉ niệm thanh xuân đôi mình, dù chua chát đắng cay vẫn nguyện ý nắm tay dắt người đi tiếp, trả lại người cho những khao khát ta chẳng thể hoàn thành.

Bởi lẽ mây của trời đành để gió cuốn đi, “đến cả hoàng hôn đôi khi còn lỡ hẹn với chân trời”, ta chỉ xin ích kỉ đem hình bóng cuộc tình đôi ta khắc sâu vào máu thịt, để ngày sau lật mở cuốn album kí ức vẫn sẽ trào dâng cảm giác hạnh phúc khi nhớ về một cuộc tình dám cho đi, dám yêu, dám ghét, dám giận hờn.

© Thanh Long – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Phía trước hoàng hôn luôn có một con đường

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

back to top