Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Cuộc sống hiện tại mà bạn đang chán ghét sẽ thành ký ức mà bạn chẳng thể quay về

2020-04-25 01:27

Tác giả: Austin Hân Nguyễn


blogradio.vn - Đừng để trong tương lai, khi nhắc lại quá khứ là hiện tại, bạn cảm thấy tiếc nuối, như bạn đã tiếc nuối quá khứ bây giờ.

***

Đêm xuống, tôi lại thu mình trong căn phòng nhỏ. Một mình lắng nghe từng âm thanh của gió, tiếng xì xào của lá cây, tiếng xe rộn rã ngoài đường, tiếng cười nói của nhà bên cạnh. Nhiều lúc, tôi cũng không hiểu vì sao cứ ngây người ra, chẳng muốn làm gì, cứ muốn dành cho mình một khoảng lặng, để nhìn, để nghe và suy nghĩ.

Cuộc sống này nhanh quá, nó hối thúc tôi, kéo tôi theo cái dòng chảy không biết điểm dừng của nó. Nhiều lúc, tôi cứ tự hỏi: Tôi yêu thích công việc của mình chứ? Tôi có thực sự hứng khởi mỗi sáng khi bước chân khỏi nhà, bình an và nhẹ nhõm mỗi tối về? Nhìn chiếc đồng hồ trên tường, tôi biết rằng thời gian vẫn đang trôi đó thôi. Mỗi ngày, vẫn là cái vòng tuần hoàn công việc không có điểm dừng. Một tuần, hai tuần, một tháng,… Tôi thật sự mệt mỏi, cảm thấy cuộc sống này thật vô vị. Cứ tối đến, nỗi buồn và cô đơn cứ vây quanh.

Những lúc như thế, tôi cứ sống bám vào những ký ức đã qua như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn, thời gian làm sao có thể thiêu đốt, hay tàn phá được, thời gian chỉ làm cho những ký ức đẹp trong tim tôi cắm rễ sâu hơn, sinh trưởng tốt hơn. Thế nhưng đã gọi là ký ức, bất quá, đó chỉ là một giấc mộng đẹp, bất quá, đó cũng chỉ là một giấc chiêm bao khiến tôi không muốn thức dậy mà thôi.

Rồi bất chợt, tôi phát hiện ra rằng, khi nhớ lại những tiếng cười, cũng khiến ta phải rơi nước mắt… Vì sao ư?

Tôi không muốn nói mình là một đứa trẻ bất hạnh nhưng tôi cũng chẳng phải một đứa trẻ hạnh phúc đủ đầy. Tôi sinh ra trong một vùng quê nghèo, gia đình có bốn anh chị em, nhà nằm ở giữa một con mương, muốn đi đâu cũng phải dùng cái xuồng chèo đi. Dù vậy, tôi may mắn, tôi có một gia đình hạnh phúc, tôi có nhà để về. Gần nhà tôi có một dòng sông, hôm nào, tôi cũng cùng tía đi bắt cá, bắt tôm, ngủ ngoài đồng, ngoài ruộng. Giờ đây, nhìn lại dòng sông ấy, nó gợi ra cho tôi nhiều tiếng cười, nhưng nó cũng khiến tôi chạnh lòng. Tía tôi thì mất, dòng sông thì ô nhiễm, cá tôm chẳng còn. Giờ đây, mặt nước sông phẳng lặng cuộn trên những lớp sóng nhỏ, xô nhau lăn tăn, tạo nên những âm thanh nho nhỏ, tĩnh lặng, dòng nước cứ chảy, cuốn đi những ký ức tươi đẹp của tôi về nơi xa… Thế đấy, là tôi khóc. Tôi nhìn lại ngôi nhà năm xưa, ngôi nhà không còn xập xệ như trước, nó kiên cố hơn, là nơi sinh sống của tôi và má nhiều năm trời. Giờ, má tôi cũng mất, tôi ở một mình trong căn nhà đó. Tôi nhìn đâu, cũng thấy những tiếng cười năm xưa. Tôi nhớ lại, và tôi lại khóc. Đường xá thay đổi nhiều, nhìn những đứa trẻ cắp sách đi học, tôi nhớ lại những lần phải lội sông tới trường, người thì ướt nhẹp, mà vui lắm. Nhớ lại những tiếng cười với đám bạn, tôi lại khóc…

Giờ ngồi đây, tôi nghe gió, nghe lá cây, tôi nhớ con mương nhà mình ngày trước; tôi nghe tiếng xe ngoài đường rộn rã, tôi nhớ chiếc xuồng nhà mình ngày xưa; tôi nghe tiếng cười nói của nhà kế bên, tôi lại nhớ tía má rất nhiều… Thời gian tàn nhẫn thật, nó cướp đi quá nhiều thứ nhưng lại không cướp đi những ký ức của tôi. Vì vậy, tôi phải sống với nỗi buồn và cô đơn. Thời gian để lại cho tôi những ký ức vui vẻ đó, để tôi phải khóc khi nhớ lại những tiếng cười. Thật nghiệt ngã!

Trong trái tim mỗi người, ai chả có một góc khuất mà mặt trời không thể chiếu sáng được, là nơi rong rêu mọc um tùm. Tâm hồn ai chả là một dòng sông, càng sâu càng lặng lẽ. Đa phần, mọi người chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài, chứ không thể nào hiểu hết bên trong tâm hồn mỗi người. Bên ngoài, tôi là một cô gái mạnh mẽ, kiên cường, nhưng đó chỉ là lớp bọc bên ngoài để che đi sự cô đơn, mệt mỏi bên trong. Tôi chỉ có thể sống với những ký ức, cùng những tiếng cười ngày xưa.

Nhưng có lẽ tôi đã nhầm vì cuộc sống không cho ai gục ngã cả. Tôi vẫn còn quá hạnh phúc đối với nhiều người. Khi tôi ngồi đây, có một cốc trà trên tay, nhiều người lại chỉ mong có một giọt nước; khi tôi có một đôi giày, nhiều người lại đang đi chân đất; khi tôi đang ngồi trên một cái ghế thoải mái, nhiều người lại đang ngồi trên đường xin ăn; khi tôi vẫn có ăn mỗi ngày, nhiều người vẫn đang chết đói; khi tôi có một ngôi nhà để ở, nhiều người lại không có nơi để về; và khi tôi vẫn có những ký ức đẹp để nhớ lại, nhiều người lại không có;… Vậy mà tại sao, nhiều người nhìn lại những giọt nước mắt để nở nụ cười, còn tôi… tôi lại nhìn những tiếng cười để rồi nhỏ lệ. Có phải trước đây, tôi đã sống quá nhu nhược, tôi đã bỏ lỡ quá nhiều điều, để rồi giờ đây, tôi mới nhận ra, cuộc đời vẫn còn nhiều điều tốt đẹp lắm.

Kí ức là những kỉ niệm đẹp đẽ, được lưu lại mãi trong tim mỗi người. Dù vật đổi sao dời, kí ức cũng chẳng thể thay đổi, nó mãi là một giấc mộng. Vậy cớ sao, ta lại phải cứ nhìn về nó, rồi lại hối tiếc, rồi lại buồn bã, hãy nhìn nó, để lấy thêm động lực để đứng lên, để đừng gục ngã giữa cuộc đời này. Quá khứ là chẳng thể thay đổi được, do đó hãy sống thật tốt ở hiện tại, bởi hiện tại mà bạn chán ghét, sẽ chính là quá khứ mà tương lai bạn chẳng thể trở về.

Hãy sống bằng tất cả đam mê, đừng sợ thất bại, đừng bị khuất phục trước cuộc sống. Chúng ta chỉ có một lần để sống, chỉ có một thời thanh xuân thôi. Đừng để trong tương lai, khi nhắc lại quá khứ là hiện tại, bạn cảm thấy tiếc nuối, như bạn đã tiếc nuối quá khứ bây giờ vậy.

© Austin Hân Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Cứ ngỡ là tình cờ, nào ngờ là định mệnh

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Austin Hân Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi

Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi

Tiếng sóng biển ào qua tai. Quỳnh nghe tiếng cười trẻ con. Hình ảnh Tuấn khom người làm ngựa cho bé Bi ngồi lên lưng nhảy nhông nhông khắp phòng. Hai cha con cười nắc nẻ. Thằng Bo ngồi giữa nhà cũng vừa bò theo vừa cười híp mắt để lộ ra cặp răng cửa mới nhú như răng thỏ. Những lúc thế Quỳnh thấy lòng mềm quá, yên bình quá. Nàng ước thời gian ngừng trôi mãi mãi.

Mong sao tôi luôn hiểu được lòng ba

Mong sao tôi luôn hiểu được lòng ba

Vì ba tôi trước giờ giờ không phải là một người mềm mại, nhất là với chuyện yêu đương như vậy, tôi biết ba rất khó xử. Ba nói rằng “Con còn nhỏ lắm, chưa thể biết gì về tình yêu đâu?”

'Vượt lên trật tự': 12 quy tắc vượt qua những hỗn độn trong cuộc sống

'Vượt lên trật tự': 12 quy tắc vượt qua những hỗn độn trong cuộc sống

12 quy tắc của Giáo sư Peterson trong “Vượt lên trật tự” khuyến khích người đọc tiếp cận với lĩnh vực xa hơn. Đây là điều cần thiết để thích nghi với một thế giới luôn thay đổi.

Thời điểm vàng để 12 con giáp chuyển mình trong nửa cuối năm 2022

Thời điểm vàng để 12 con giáp chuyển mình trong nửa cuối năm 2022

Chỉ còn 6 tháng nữa là khép lại năm 2022, 12 con giáp đừng bỏ qua những thời điểm vàng giúp bạn thăng hoa trong cuộc sống.

5 bí quyết giúp tìm lại niềm vui mỗi khi tinh thần sa sút, sướng hay khổ đều do bạn tự quyết định

5 bí quyết giúp tìm lại niềm vui mỗi khi tinh thần sa sút, sướng hay khổ đều do bạn tự quyết định

Làm sao mới có thể giữ được cảm xúc ổn định, lạc quan? Ai cũng đau đáu vấn đề này. Vậy thì hãy thử làm 5 cách sau đây để điều chỉnh cảm xúc trong những lúc không tìm thấy lối thoát.

7 định luật hoàng kim trong giao tiếp: Đầu tư vào mối quan hệ chất lượng là đầu tư đáng tiền nhất

7 định luật hoàng kim trong giao tiếp: Đầu tư vào mối quan hệ chất lượng là đầu tư đáng tiền nhất

Trong mối quan hệ của bạn, lời nói và việc làm của bạn quyết định cuộc sống của bạn. Dưới đây là 7 quy tắc vàng giúp bạn xử lý các mối quan hệ dễ dàng hơn, cuộc sống cũng nhờ đó mà sẽ suôn sẻ hơn.

Ngóng trông

Ngóng trông

Đừng để giọt lệ lại tuôn Cố giữ khoé miệng vẫn luôn tươi cười Ngước mặt lên hỏi ông trời Sao tôi vẫn mãi một đời ngóng trông.

Về thôi con, quê mình có mẹ

Về thôi con, quê mình có mẹ

Về thôi con, quê mình có mẹ Có canh cà, con cá, luống rau xanh Con chạy quanh quê mình như thuở bé Kẻo ngã nhào, con té mẹ lại đau.

Nếu em nói còn thương anh, thì sao? (Phần 2/2)

Nếu em nói còn thương anh, thì sao? (Phần 2/2)

Rồi khi tỉnh dậy, hi vọng vẫn là ngày hôm qua, vẫn chưa hề có cuộc gặp gỡ nào với tình cũ, trái tim không rung động, càng không đau lòng vì người đã từng bước qua cuộc đời.

Chạy theo lí tưởng là bước đầu của thành công

Chạy theo lí tưởng là bước đầu của thành công

Sẽ không bao giờ là muộn với một người biết đứng dậy và bền bỉ chạy theo lý tưởng sống của mình.

back to top