Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Cuộc sống hiện tại mà bạn đang chán ghét sẽ thành ký ức mà bạn chẳng thể quay về

2020-04-25 01:27

Tác giả: Austin Hân Nguyễn


blogradio.vn - Đừng để trong tương lai, khi nhắc lại quá khứ là hiện tại, bạn cảm thấy tiếc nuối, như bạn đã tiếc nuối quá khứ bây giờ.

***

Đêm xuống, tôi lại thu mình trong căn phòng nhỏ. Một mình lắng nghe từng âm thanh của gió, tiếng xì xào của lá cây, tiếng xe rộn rã ngoài đường, tiếng cười nói của nhà bên cạnh. Nhiều lúc, tôi cũng không hiểu vì sao cứ ngây người ra, chẳng muốn làm gì, cứ muốn dành cho mình một khoảng lặng, để nhìn, để nghe và suy nghĩ.

Cuộc sống này nhanh quá, nó hối thúc tôi, kéo tôi theo cái dòng chảy không biết điểm dừng của nó. Nhiều lúc, tôi cứ tự hỏi: Tôi yêu thích công việc của mình chứ? Tôi có thực sự hứng khởi mỗi sáng khi bước chân khỏi nhà, bình an và nhẹ nhõm mỗi tối về? Nhìn chiếc đồng hồ trên tường, tôi biết rằng thời gian vẫn đang trôi đó thôi. Mỗi ngày, vẫn là cái vòng tuần hoàn công việc không có điểm dừng. Một tuần, hai tuần, một tháng,… Tôi thật sự mệt mỏi, cảm thấy cuộc sống này thật vô vị. Cứ tối đến, nỗi buồn và cô đơn cứ vây quanh.

Những lúc như thế, tôi cứ sống bám vào những ký ức đã qua như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn, thời gian làm sao có thể thiêu đốt, hay tàn phá được, thời gian chỉ làm cho những ký ức đẹp trong tim tôi cắm rễ sâu hơn, sinh trưởng tốt hơn. Thế nhưng đã gọi là ký ức, bất quá, đó chỉ là một giấc mộng đẹp, bất quá, đó cũng chỉ là một giấc chiêm bao khiến tôi không muốn thức dậy mà thôi.

Rồi bất chợt, tôi phát hiện ra rằng, khi nhớ lại những tiếng cười, cũng khiến ta phải rơi nước mắt… Vì sao ư?

Tôi không muốn nói mình là một đứa trẻ bất hạnh nhưng tôi cũng chẳng phải một đứa trẻ hạnh phúc đủ đầy. Tôi sinh ra trong một vùng quê nghèo, gia đình có bốn anh chị em, nhà nằm ở giữa một con mương, muốn đi đâu cũng phải dùng cái xuồng chèo đi. Dù vậy, tôi may mắn, tôi có một gia đình hạnh phúc, tôi có nhà để về. Gần nhà tôi có một dòng sông, hôm nào, tôi cũng cùng tía đi bắt cá, bắt tôm, ngủ ngoài đồng, ngoài ruộng. Giờ đây, nhìn lại dòng sông ấy, nó gợi ra cho tôi nhiều tiếng cười, nhưng nó cũng khiến tôi chạnh lòng. Tía tôi thì mất, dòng sông thì ô nhiễm, cá tôm chẳng còn. Giờ đây, mặt nước sông phẳng lặng cuộn trên những lớp sóng nhỏ, xô nhau lăn tăn, tạo nên những âm thanh nho nhỏ, tĩnh lặng, dòng nước cứ chảy, cuốn đi những ký ức tươi đẹp của tôi về nơi xa… Thế đấy, là tôi khóc. Tôi nhìn lại ngôi nhà năm xưa, ngôi nhà không còn xập xệ như trước, nó kiên cố hơn, là nơi sinh sống của tôi và má nhiều năm trời. Giờ, má tôi cũng mất, tôi ở một mình trong căn nhà đó. Tôi nhìn đâu, cũng thấy những tiếng cười năm xưa. Tôi nhớ lại, và tôi lại khóc. Đường xá thay đổi nhiều, nhìn những đứa trẻ cắp sách đi học, tôi nhớ lại những lần phải lội sông tới trường, người thì ướt nhẹp, mà vui lắm. Nhớ lại những tiếng cười với đám bạn, tôi lại khóc…

Giờ ngồi đây, tôi nghe gió, nghe lá cây, tôi nhớ con mương nhà mình ngày trước; tôi nghe tiếng xe ngoài đường rộn rã, tôi nhớ chiếc xuồng nhà mình ngày xưa; tôi nghe tiếng cười nói của nhà kế bên, tôi lại nhớ tía má rất nhiều… Thời gian tàn nhẫn thật, nó cướp đi quá nhiều thứ nhưng lại không cướp đi những ký ức của tôi. Vì vậy, tôi phải sống với nỗi buồn và cô đơn. Thời gian để lại cho tôi những ký ức vui vẻ đó, để tôi phải khóc khi nhớ lại những tiếng cười. Thật nghiệt ngã!

Trong trái tim mỗi người, ai chả có một góc khuất mà mặt trời không thể chiếu sáng được, là nơi rong rêu mọc um tùm. Tâm hồn ai chả là một dòng sông, càng sâu càng lặng lẽ. Đa phần, mọi người chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài, chứ không thể nào hiểu hết bên trong tâm hồn mỗi người. Bên ngoài, tôi là một cô gái mạnh mẽ, kiên cường, nhưng đó chỉ là lớp bọc bên ngoài để che đi sự cô đơn, mệt mỏi bên trong. Tôi chỉ có thể sống với những ký ức, cùng những tiếng cười ngày xưa.

Nhưng có lẽ tôi đã nhầm vì cuộc sống không cho ai gục ngã cả. Tôi vẫn còn quá hạnh phúc đối với nhiều người. Khi tôi ngồi đây, có một cốc trà trên tay, nhiều người lại chỉ mong có một giọt nước; khi tôi có một đôi giày, nhiều người lại đang đi chân đất; khi tôi đang ngồi trên một cái ghế thoải mái, nhiều người lại đang ngồi trên đường xin ăn; khi tôi vẫn có ăn mỗi ngày, nhiều người vẫn đang chết đói; khi tôi có một ngôi nhà để ở, nhiều người lại không có nơi để về; và khi tôi vẫn có những ký ức đẹp để nhớ lại, nhiều người lại không có;… Vậy mà tại sao, nhiều người nhìn lại những giọt nước mắt để nở nụ cười, còn tôi… tôi lại nhìn những tiếng cười để rồi nhỏ lệ. Có phải trước đây, tôi đã sống quá nhu nhược, tôi đã bỏ lỡ quá nhiều điều, để rồi giờ đây, tôi mới nhận ra, cuộc đời vẫn còn nhiều điều tốt đẹp lắm.

Kí ức là những kỉ niệm đẹp đẽ, được lưu lại mãi trong tim mỗi người. Dù vật đổi sao dời, kí ức cũng chẳng thể thay đổi, nó mãi là một giấc mộng. Vậy cớ sao, ta lại phải cứ nhìn về nó, rồi lại hối tiếc, rồi lại buồn bã, hãy nhìn nó, để lấy thêm động lực để đứng lên, để đừng gục ngã giữa cuộc đời này. Quá khứ là chẳng thể thay đổi được, do đó hãy sống thật tốt ở hiện tại, bởi hiện tại mà bạn chán ghét, sẽ chính là quá khứ mà tương lai bạn chẳng thể trở về.

Hãy sống bằng tất cả đam mê, đừng sợ thất bại, đừng bị khuất phục trước cuộc sống. Chúng ta chỉ có một lần để sống, chỉ có một thời thanh xuân thôi. Đừng để trong tương lai, khi nhắc lại quá khứ là hiện tại, bạn cảm thấy tiếc nuối, như bạn đã tiếc nuối quá khứ bây giờ vậy.

© Austin Hân Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Cứ ngỡ là tình cờ, nào ngờ là định mệnh

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Austin Hân Nguyễn

"Ngày hôm nay mà bạn lãng phí, là ngày mai mà người ngày hôm qua phải lìa xa cõi đời ước vọng. Hiện tại mà bạn chán ghét, là quá khứ mà tương lai bạn không thể quay về."

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Tử vi tuần mới 23/11 - 29/11: Tuổi Sửu thăng trầm bất định, tuổi Mão quý nhân dẫn đường

Tử vi tuần mới 23/11 - 29/11: Tuổi Sửu thăng trầm bất định, tuổi Mão quý nhân dẫn đường

Tử vi tuần mới của 12 con giáp nói rằng từ ngày 23/11 đến 29/11/2020, vận trình tài lộc của tuổi Sửu nhìn chung là thăng trầm bất định. Bản mệnh có cơ hội kiếm tiền ngay đầu tuần, tiếc rằng tài lộc dễ đến mà cũng dễ đi, có thể sẽ đánh mất số tiền kiếm được bởi những quyết định mù quáng, tin người thái quá.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

back to top