Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con muốn ôm đôi vai gầy của mẹ

2018-11-25 04:13

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Đôi vai gầy của mẹ vẫn quạnh hiu như thế, nhưng trong khóe mắt đầy dấu vết chân chim kia, có một sự thanh thản, một sự nhẹ nhõm, dù cuộc sống của mẹ chưa bao giờ là nhẹ nhàng. Mẹ vẫn thế, vẫn thức khuya dậy sớm, xoay đủ với bao thứ nghề... Vóc dáng hao gầy đấy trong nó vĩ đại nhiều lắm.

***

Về làm dâu ở gia đình này là cả một hành trình gian nan của mẹ. Ông bà nội nó nhất quyết phản đối vì mẹ không có bố, không được ăn học tử tế, không môn đăng hộ đối. Còn với bố nó, mẹ chỉ là một trong số những người con gái mà ông qua lại.

Nhiều lúc nó tự giận chính bản thân mình, nếu nó không sinh ra thì mẹ nó chưa hẳn đã phải khổ như thế. Nó là kết quả của phút giây nông nổi của mẹ với người đàn ông mà nó gọi là bố.

Những ngày mới làm dâu, mẹ nó luôn phải nhận những nhận xét đay nghiến, những lời dè bỉu từ bà nội nó, những việc mẹ nó làm dù có cố gắng đến đâu đều bị phủ nhận. Với bà nội nó, mẹ nó không xứng để làm vợ của con trai bà, bởi thế bà luôn rất khó chịu. Dù có đang mang bầu nó, mẹ nó vẫn phải cố gắng thức khuya dậy sớm để cố hài lòng gia đình chồng.

Đến ngày mẹ nó sinh em Bông nữa thì những ngày tiếp theo đều sống trong những lời chỉ trích đay nghiến. Ông bà nó ao ước có cháu đích tôn, nhưng mẹ nó lại sinh hai cô con gái. Đêm đến mẹ nó chỉ biết ôm hai chị em nó rồi khóc, thấy mẹ khóc, nó cũng khóc dù nó vẫn chưa hiểu nhiều chuyện.

Ngày em nó đầy tháng, cũng là ngày bố nó nhận quyết định cho thôi việc. Gọi là thôi việc nhưng thực tế là bị đuổi việc. Nực cười, bà nội nó lại quay sang đay nghiến mẹ nó, bảo rằng vì mẹ nó mà sự nghiệp của bố nó lụn bại.

Bông được ba tháng, mẹ phải để em ở nhà, bươn chải để kiếm tiền trả nợ cho bố nó, nuôi sống gia đình. Nhìn em khóc vì khát sữa mà nó thương em, thương mẹ.

Thức khuya dậy sớm, không quản nắng mưa, tích cóp từng đồng, cuối cùng cũng đủ để trả nợ cho bố. Những tưởng những cố gắng của mẹ sẽ khiến bố trân trọng mẹ hơn, nhưng không, bản thói chơi bời, trăng hoa trong ông không bao giờ hết. Nó nghe mọi người xung quanh rỉ tai nhau, bố nó có bồ. Đỉnh điểm lên tới khi ông nhất quyết bỏ đi theo cô bồ nhí. Mặc ông bà nội khuyên can, thậm chí dọa từ mặt, mặc cho mẹ nó cố níu kéo, mặc em gái nó khóc lóc van xin, ông vẫn quyết tâm đi. Ngày hôm đấy nó không có thái độ gì cả, không buồn, không khóc, không một cảm xúc, nó đã trơ lì từ lâu rồi, đấy là một ngày trong năm học lớp 8 của nó.

“Dù chồng con có đi khỏi đây, con xin bố mẹ cho mẹ con con vẫn ở lại đây với bố mẹ!” – Mẹ nó nói với ông bà nội nó trong nước mắt.


Bà nội ôm mẹ nó mà khóc, ông nội thì chỉ biết thở dài. Ông bà đã chấp nhận mẹ, nhưng đến khi nhận được sự chấp nhận của bố mẹ chồng, thì mẹ nó lại mất đi người chồng của mình. Nó không khóc, nhưng nó đau cho nỗi lòng của mẹ. Mẹ nó không có cha, không có bên nội, mẹ nó không muốn nó và em gái nó cũng sẽ như mẹ nó.

“Gia đình mình không được trọn vẹn, nhưng mẹ không muốn đấy là lí do con nghỉ học, mẹ muốn con phải học thật tốt vì đó là tương lai của con. Các con là niềm sống của mẹ, nếu thương mẹ thì phải học hành thật tốt!” – Mẹ nói với nó khi biết nó có ý định bỏ học. Nó không nói gì, chỉ ôm chặt lấy mẹ và khóc...

Cuối cùng thì bố nó cũng quay trở về vào một ngày cuối năm học lớp 9 của nó. Bà khóc thảm thiết, ông thì ngồi thẩn thờ, mẹ nó chạy đôn chạy đáo lo việc... đứa em gái túm chặt lấy nó, hoảng sợ. Ông bị bệnh hiểm nghèo, cô bồ nhí thì đã bỏ của chạy lấy người...

Ngày bố nó mất, mẹ nó không khóc nhưng nó biết mẹ buồn lắm. Những giọt nước mắt đang chảy ngược vào trong hóa thành nỗi đau lặng lẽ. Cả cuộc đời mẹ nó sinh ra trong thiệt thòi, bất hạnh, lấy chồng rồi lại thêm những nỗi đau. Nhưng nó chưa bao giờ thấy mẹ than vãn một lời, nó biết, mẹ cố nhẫn nhịn chỉ để chị em nó có cuộc sống tốt hơn.

Ông bà nội yếu hơn hẳn kể từ ngày bố nó mất, nỗi đau mất đứa con duy nhất cùng dần nguôi ngoai. Mong ước có một đứa cháu đích tôn cũng không còn, nhưng ông bà có thêm niềm an ủi khi thành tích học tập của tôi và em luôn rất tốt. Bà thường tự hào khoe với mọi người rằng “bọn nó có tố chất giống hệt bố”.

***

Đôi vai gầy của mẹ vẫn quạnh hiu như thế, nhưng trong khóe mắt đầy dấu vết chân chim kia, có một sự thanh thản, một sự nhẹ nhõm, dù cuộc sống của mẹ chưa bao giờ là nhẹ nhàng. Mẹ vẫn thế, vẫn thức khuya dậy sớm, xoay đủ với bao thứ nghề... Vóc dáng hao gầy đấy trong nó vĩ đại nhiều lắm. Nó tiến đến ôm lấy lưng mẹ, gục đầu vào vai rồi cọ cọ mặt mình vào mặt mẹ. “Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không!”

© Nhã Đan – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top