Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cơn gió có vị của màu nâu (Phần 1)

2014-06-30 10:52

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Tôi đến Berne với một tâm trạng cực kỳ không ổn. Suất học bổng giành được đã mang tôi vĩnh viễn rời khỏi Việt Nam. Học sinh ngoại quốc ở trường trung học của tôi khá nhiều, nhưng không có nghĩa là vì thế mà tôi dễ dàng bắt nhịp được. Người bản xứ chủ yếu nói tiếng Pháp, Đức và Ý, còn tôi chỉ sử dụng được mỗi tiếng Anh. Giao tiếp là một điều khó. Hòa vào cuộc sống hối hả khác xa với đất nước nhỏ bé của mình lại còn khó hơn nhiều. Tôi dường như bị đánh văng ra để rồi trở thành một con chim nhỏ. Dù không yếu ớt, nhưng lạc lõng. 

* * *

1. Trắng xóa

Berne tọa lạc ở phía tây Thụy Sĩ, là một thành phố cổ kính có tuổi đời hơn 900 năm, nằm trên một bán đảo ở khúc quanh dòng sông Aare hiền hòa. Nếu thế giới là một hộp màu lớn, thì Berne sẽ là màu nâu, pha lẫn chút đượm buồn, tĩnh lặng của những khu nhà cổ. Tháp đồng hồ Zytglogge cứ đến 12h trưa là lại kêu vang những thanh âm biingg booong. Đường phố nhỏ xinh lưa thưa bóng mây che phủ.
Tôi đến Berne với một tâm trạng cực kỳ không ổn. Suất học bổng giành được đã mang tôi vĩnh viễn rời khỏi Việt Nam. Học sinh ngoại quốc ở trường trung học của tôi khá nhiều, nhưng không có nghĩa là vì thế mà tôi dễ dàng bắt nhịp được. Người bản xứ chủ yếu nói tiếng Pháp, Đức và Ý, còn tôi chỉ sử dụng được mỗi tiếng Anh. Giao tiếp là một điều khó. Hòa vào cuộc sống hối hả khác xa với đất nước nhỏ bé của mình lại còn khó hơn nhiều. Tôi dường như bị đánh văng ra để rồi trở thành một con chim nhỏ. Dù không yếu ớt, nhưng lạc lõng. 

Sáng chớm đông. Thư viện thành phố chìm đắm trong không gian tĩnh lặng. Tôi đứng nép mình trong khoảng trống giữa hai giá sách, ép cuốn bách khoa toàn thư lên che nửa khuôn mặt, chăm chú hướng ánh nhìn và để mặc dòng suy tưởng trôi về phía khung cửa sổ đương mùa gió thổi lá bay li ti. Bên chiếc giá vẽ đặt sát mép bàn đón nắng trời nhàn nhạt, Vic vẫn ngồi đó, trầm tư, trên tay là chiếc cọ vẽ nhuốm màu nâu hoang hoải.



Tôi không biết Vic. Vic cũng chẳng biết tôi. Hẳn rồi, tôi chẳng có một mối quan hệ nào ở xứ sở trời Âu này cả. Tất cả chỉ là tình cờ, trong lần tôi phát hiện ra cậu ấy vào một ngày cuối thu ảm đạm. Khi đang lơ ngơ với những cuốn sách cao ngút vượt quá tầm tay trong thư viện, một tích tắc như là định mệnh đã khiến ánh mắt tôi bất chợt sượt ngang qua hình ảnh mái tóc màu hạt dẻ đang khẽ vờn bay. Ngồi yên lặng bên ô cửa sổ lưa thưa vết nắng, Vic lơ đãng quệt nhẹ một vạt màu nâu ấm lên tờ giấy trắng trên giá vẽ. Không hiểu sao lúc ấy khi nhìn Vic, tôi lại ngay lập tức liên tưởng đến một thiên thần gãy cánh đang chơi vơi trong những mảng màu.

Vic thường đến thư viện từ sớm, mà lần nào đến cũng ngồi ở cái bàn đó. Cậu ấy thường chăm chú đọc những cuốn sách dày cộp về lý luận hội họa và thỉnh thoảng lại quệt quệt chiếc cọ vẽ trên tay. Vic không hẳn là một họa sĩ, nhưng nhiều người sẵn sàng trả hàng trăm đô la để mua một bức tranh của cậu ấy. Một chàng trai trầm tính thì có tài, tôi nghĩ đó không phải là chuyện lạ. Ấy vậy mà vẫn có khi tôi bắt gặp chàng “thiên tài” ấy ngủ quên bên cạnh những tập tài liệu chất thành đống.
Berne những ngày giữa đông lạnh cóng. Tôi lầm lũi đến trường, giấu những tiếng ho sù sụ rát cả cổ họng đằng sau chiếc khăn len to bản. Gần nửa năm, mọi chuyện không quá khó chịu như tôi tưởng tượng. Không có bạn bè, không có ai bên cạnh để sẻ chia, không có lấy một sở thích để giải trí mỗi khi rảnh rỗi. Nhưng tôi vẫn hài lòng. Chí ít thì tôi có thừa tự do để không quá bận tâm đến việc kết thân với những người xung quanh, để chẳng cần câu nệ việc mình đang bơ vơ ở một thành phố lớn, trong một trường trung học quốc tế lớn. Sao nào? Tại sao phải làm những điều mình không thích chỉ vì nó là lẽ tất yếu? Tôi có thể làm những chuyện khác hay ho hơn.



Ví như lấy việc bí mật quan sát Vic làm một thú vui và thú vui đó có thể khiến tôi tủm tỉm cười suốt cả một ngày. Có thể hơi kỳ cục vì chưa bao giờ tôi bắt gặp mình biết hồi hộp trước một chàng trai như vậy. Điều duy nhất lý giải được những xúc cảm khó tin ấy, có lẽ là vì hình ảnh chênh vênh của Vic giữa lằn ranh mờ nhạt của những mảng màu đan xen sáng tối.

2. Mảng màu tối trong bức tranh của họa sĩ

Tôi thích gọi Vic là cơn gió có vị của màu nâu. Chẳng biết tại sao, tôi cứ mặc định rằng cậu ấy vừa ấm, lại vừa đắng. Nói sao nhỉ…ở Vic có một cái gì đó rất khác lạ. Đôi lúc tôi cứ ngỡ cậu ấy là một cơn gió, luôn ở ngay đây. Nhưng để bắt Vic ư? Khó lắm! Cậu ấy với mọi người cũng như cậu ấy với tôi… chẳng có chung một sợi dây liên kết nào cả, dù tôi luôn tha thiết hy vọng rằng chỉ cần sợi dây nối liền tôi và Vic mỏng manh như một sợi tơ cũng được. Cũng giống như là hai đường thẳng song song tách biệt, thế giới của cả hai chúng tôi luôn luôn cách nhau một khoảng vừa đủ để không ai có thể đặt chân vào được thế giới của người kia. Trái đất vẫn sẽ quay và hai chúng tôi sẽ cứ bình thản trôi qua nhau mà không giao nhau tại một điểm nhất định nào.

Tôi đã nghĩ như thế.

Cho đến một ngày...

[...]

Tác giả : Kmin

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun & Mario


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top