Có tớ nơi đây luôn nhớ về cậu
2021-02-04 01:20
Tác giả:
Mai
blogradio.vn - Xoay điểm nhìn lên phía tường, Tùng nhìn thấy ngay câu nói “You’re my apple of my eye”. Nó được treo tại đây lâu lắm rồi, từ lúc Ngân chưa đi. Nhớ lại khoảng thời gian đó, có lần Ngân vẽ một trái táo nhỏ xinh trong vở của Tùng.
***
Ngân đi du học rồi, để lại Tùng với ngổn ngang kỉ niệm. Đi đến đâu hay làm bất cứ việc gì, Tùng cũng bắt gặp hình ảnh quen thuộc trong quá khứ. Tùng không biết mình sẽ bấu víu lấy chúng đến bao giờ, phải chăng nó đang nuôi hy vọng rằng Ngân rồi sẽ trở về bên cạnh nó như ngày nào?
Một chiều Chủ nhật không có nắng, nó lui tới quán cà phê quen thuộc, chọn một góc ngồi yên tĩnh và gọi cho mình một ly sô cô la bạc hà nóng. Từ ngày Ngân đi, nó chỉ ngồi ở những chỗ có ánh đèn yếu ớt và ít người qua lại. Lần đầu đi cà phê cùng Ngân, nó bị nàng càm ràm vì chọn chỗ không đủ ánh sáng khiến nàng chẳng thể chụp ảnh “sống ảo” được. Còn bây giờ, chiếc bóng cô đơn của nó trầm ngâm ở một góc nhỏ của quán, giữa vô vàn tiếng cười nói rả rích, tiếng nhạc vui tai và thỉnh thoảng có cả tiếng những ly nước va vào nhau leng keng. Trong một khoảnh khắc, Tùng như thấy hình ảnh Ngân đang ngồi đối diện mình, miệng không ngừng líu lo về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Ngân cười tít cả mắt, Tùng hay trêu là cười không nhìn thấy mặt trời đâu. Quán này hôm nào cũng đông, vậy mà thiếu Ngân, Tùng thấy thiếu vô cùng.
.jpg)
Cách đó ba bàn, Tùng thấy một cặp nam nữ đang ngồi làm bài tập cùng nhau. Bạn nam thỉnh thoảng liếc nhìn về phía bạn nữ, ánh mắt ngập tràn sự quan tâm và trìu mến. Đầu lông mày bạn nữ hơi nheo lại, có lẽ vì bài tập khó quá chăng? Bạn nam thấy vậy vội kéo ghế xích lại bên cạnh bạn nữ rồi hỏi han điều gì đó. Tim Tùng thắt lại. Nó và Ngân đã từng có những ngày rủ nhau đi cà phê học nhóm như thế. Ngân chúa ghét các môn tự nhiên, nàng chỉ mê tít văn chương và tiếng Anh. Tùng thì ngược lại. Nó không bao giờ nuốt nổi những trang văn dài dằng dặc mà chỉ tiếp thu nhanh được kiến thức Vật Lý, Hóa Học. Hai đứa ở bên nên bổ trợ cho nhau rất nhiều. Cuối năm mười Một, Tùng và Ngân được giáo viên chủ nhiệm khen ngợi là đôi bạn cùng tiến trong học tập.
Chợt bên Tùng vang lên tiếng của chị nhân viên: “Một ly trà dâu rừng cho bàn số 05 ạ!”. Nó bỗng chốc ngây người. Nó nhớ rõ sở thích của Ngân: Ngân thích uống trà dâu rừng. Trà và dâu quyện vào nhau thành hương thơm dịu nhẹ xông thẳng vào trái tim Tùng. Đầu óc nó nhanh chóng tua lại nụ cười sung sướng của Ngân sau khi nhấp thử một ngụm trà. Ngân bảo uống trà này xong, cảm giác như chạm tới thiên đường vậy. Khi ấy, Tùng bật cười khúc khích vì nghĩ Ngân nói quá.
Xoay điểm nhìn lên phía tường, Tùng nhìn thấy ngay câu nói “You’re my apple of my eye”. Nó được treo tại đây lâu lắm rồi, từ lúc Ngân chưa đi. Nhớ lại khoảng thời gian đó, có lần Ngân vẽ một trái táo nhỏ xinh trong vở của Tùng.
- Cậu vẽ gì thế, Ngân?
- Tớ vẽ một trái táo, đẹp không?
- Ừ, đẹp! – Tùng cười.
- Nhưng tại sao lại là táo?
Ngân hơi đỏ mặt nhưng Tùng không để ý lắm. Ngân chỉ đáp mập mờ:
- Động não đi, đồ ngốc!
Tùng đờ đẫn. Nó chẳng hiểu tại sao mình lại bị Ngân mắng. Nó cứ suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm được lý do. Đó là loại quả Ngân thích ư?
Mãi đến sau này, Tùng mới hiểu ngụ ý của Ngân. Câu “You’re my apple of my eye” để chỉ những người thật sự quan trọng với một ai đó.
Tùng nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm. Chúng dường như vẫn còn sống động và tươi mới như ngày nào. Dạo gần đây, Tùng hay thấy Ngân đăng tải lên mạng xã hội những bức ảnh chụp cùng bạn bè mới ở nơi xứ người. Trong ảnh, Ngân đã cắt đi mái tóc dài ngang lưng, thay vào đó là mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ trông rất cá tính. Nụ cười của nàng vẫn vậy, rạng ngời như một đóa hoa. Nó thầm mừng rỡ vì biết mọi chuyện bên ấy vẫn ổn. Nhưng nó cũng sợ Ngân sẽ dần dần quên đi một người ở Việt Nam vẫn đang hướng về phía nàng từng giờ từng phút.

Ngày chia tay, không ai trong số cả hai khóc. Ngân chỉ cười thật hiền và nhắc nhở Tùng hãy giữ gìn sức khỏe, Ngân sẽ sớm trở về thôi. Tùng phải cố gắng kìm nén lòng mình mới thôi tiến lại ôm lấy cô bạn. Cho đến khi Ngân đi khuất sau cửa kính ở sân bay, nó mới nhận ra bản thân thật ngu ngốc. Suốt thời gian bên nhau, cả hai đã đồng hành, chia sẻ đủ điều, duy chỉ có câu tỏ tình là nó chưa một lần nói ra dẫu cho trái tim đã thét gào hàng trăm lần mỗi khi màn đêm buông xuống. Ngân cũng đã ra tín hiệu với nó bằng hình trái táo, nhưng nó vô tư cho qua. Đến khi hiểu được thì cũng đã quá muộn. Ước gì Ngân đang ở đây lúc này…
Tùng lập tức mở điện thoại lên, nhắn một dòng tin: “Tớ đang ngồi ở quán cũ. Tự nhiên nhớ đến cậu!”. Bấm gửi xong, nó mới nhận ra hành động của mình có phần hơi táo bạo nhưng nó không buồn thu hồi tin nhắn nữa vì nó không muốn tiếp tục che giấu cảm xúc của mình.
“Ting, ting!”
Độ ba phút sau, phía bên kia đã hồi đáp bằng một bức ảnh bầu trời, có lẽ mới chụp tức thì, kèm theo nội dung: “Bầu trời bên đây rất đẹp, nhưng mãi mãi không thể bằng bầu trời Việt Nam.”
Tùng hiểu ý Ngân. Thì ra, Ngân vẫn luôn nhớ về nơi đây. Tùng sẽ tiếp tục ôm lấy kỉ niệm, như nhắc nhở mình không được quên Ngân. Tùng sẽ đợi cho đến khi nào Ngân trở về, hai đứa lại được hít thở chung dưới một bầu trời. Lúc đó, nó sẽ không ngại ngần mà nói với nàng rằng: “You’re are my apple of my eye”.
© Mai. - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân l Truyện Hay
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

















