Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có tớ nơi đây luôn nhớ về cậu

2021-02-04 01:20

Tác giả: Mai


blogradio.vn - Xoay điểm nhìn lên phía tường, Tùng nhìn thấy ngay câu nói “You’re my apple of my eye”. Nó được treo tại đây lâu lắm rồi, từ lúc Ngân chưa đi. Nhớ lại khoảng thời gian đó, có lần Ngân vẽ một trái táo nhỏ xinh trong vở của Tùng.

***

Ngân đi du học rồi, để lại Tùng với ngổn ngang kỉ niệm. Đi đến đâu hay làm bất cứ việc gì, Tùng cũng bắt gặp hình ảnh quen thuộc trong quá khứ. Tùng không biết mình sẽ bấu víu lấy chúng đến bao giờ, phải chăng nó đang nuôi hy vọng rằng Ngân rồi sẽ trở về bên cạnh nó như ngày nào?

Một chiều Chủ nhật không có nắng, nó lui tới quán cà phê quen thuộc, chọn một góc ngồi yên tĩnh và gọi cho mình một ly sô cô la bạc hà nóng. Từ ngày Ngân đi, nó chỉ ngồi ở những chỗ có ánh đèn yếu ớt và ít người qua lại. Lần đầu đi cà phê cùng Ngân, nó bị nàng càm ràm vì chọn chỗ không đủ ánh sáng khiến nàng chẳng thể chụp ảnh “sống ảo” được. Còn bây giờ, chiếc bóng cô đơn của nó trầm ngâm ở một góc nhỏ của quán, giữa vô vàn tiếng cười nói rả rích, tiếng nhạc vui tai và thỉnh thoảng có cả tiếng những ly nước va vào nhau leng keng. Trong một khoảnh khắc, Tùng như thấy hình ảnh Ngân đang ngồi đối diện mình, miệng không ngừng líu lo về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Ngân cười tít cả mắt, Tùng hay trêu là cười không nhìn thấy mặt trời đâu. Quán này hôm nào cũng đông, vậy mà thiếu Ngân, Tùng thấy thiếu vô cùng.

Cách đó ba bàn, Tùng thấy một cặp nam nữ đang ngồi làm bài tập cùng nhau. Bạn nam thỉnh thoảng liếc nhìn về phía bạn nữ, ánh mắt ngập tràn sự quan tâm và trìu mến. Đầu lông mày bạn nữ hơi nheo lại, có lẽ vì bài tập khó quá chăng? Bạn nam thấy vậy vội kéo ghế xích lại bên cạnh bạn nữ rồi hỏi han điều gì đó. Tim Tùng thắt lại. Nó và Ngân đã từng có những ngày rủ nhau đi cà phê học nhóm như thế. Ngân chúa ghét các môn tự nhiên, nàng chỉ mê tít văn chương và tiếng Anh. Tùng thì ngược lại. Nó không bao giờ nuốt nổi những trang văn dài dằng dặc mà chỉ tiếp thu nhanh được kiến thức Vật Lý, Hóa Học. Hai đứa ở bên nên bổ trợ cho nhau rất nhiều. Cuối năm mười Một, Tùng và Ngân được giáo viên chủ nhiệm khen ngợi là đôi bạn cùng tiến trong học tập.

Chợt bên Tùng vang lên tiếng của chị nhân viên: “Một ly trà dâu rừng cho bàn số 05 ạ!”. Nó bỗng chốc ngây người. Nó nhớ rõ sở thích của Ngân: Ngân thích uống trà dâu rừng. Trà và dâu quyện vào nhau thành hương thơm dịu nhẹ xông thẳng vào trái tim Tùng. Đầu óc nó nhanh chóng tua lại nụ cười sung sướng của Ngân sau khi nhấp thử một ngụm trà. Ngân bảo uống trà này xong, cảm giác như chạm tới thiên đường vậy. Khi ấy, Tùng bật cười khúc khích vì nghĩ Ngân nói quá.

Xoay điểm nhìn lên phía tường, Tùng nhìn thấy ngay câu nói “You’re my apple of my eye”. Nó được treo tại đây lâu lắm rồi, từ lúc Ngân chưa đi. Nhớ lại khoảng thời gian đó, có lần Ngân vẽ một trái táo nhỏ xinh trong vở của Tùng.

- Cậu vẽ gì thế, Ngân?

- Tớ vẽ một trái táo, đẹp không?

- Ừ, đẹp! – Tùng cười.

- Nhưng tại sao lại là táo?

Ngân hơi đỏ mặt nhưng Tùng không để ý lắm. Ngân chỉ đáp mập mờ:

- Động não đi, đồ ngốc!

Tùng đờ đẫn. Nó chẳng hiểu tại sao mình lại bị Ngân mắng. Nó cứ suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm được lý do. Đó là loại quả Ngân thích ư?

Mãi đến sau này, Tùng mới hiểu ngụ ý của Ngân. Câu “You’re my apple of my eye” để chỉ những người thật sự quan trọng với một ai đó.

Tùng nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm. Chúng dường như vẫn còn sống động và tươi mới như ngày nào. Dạo gần đây, Tùng hay thấy Ngân đăng tải lên mạng xã hội những bức ảnh chụp cùng bạn bè mới ở nơi xứ người. Trong ảnh, Ngân đã cắt đi mái tóc dài ngang lưng, thay vào đó là mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ trông rất cá tính. Nụ cười của nàng vẫn vậy, rạng ngời như một đóa hoa. Nó thầm mừng rỡ vì biết mọi chuyện bên ấy vẫn ổn. Nhưng nó cũng sợ Ngân sẽ dần dần quên đi một người ở Việt Nam vẫn đang hướng về phía nàng từng giờ từng phút.

Ngày chia tay, không ai trong số cả hai khóc. Ngân chỉ cười thật hiền và nhắc nhở Tùng hãy giữ gìn sức khỏe, Ngân sẽ sớm trở về thôi. Tùng phải cố gắng kìm nén lòng mình mới thôi tiến lại ôm lấy cô bạn. Cho đến khi Ngân đi khuất sau cửa kính ở sân bay, nó mới nhận ra bản thân thật ngu ngốc. Suốt thời gian bên nhau, cả hai đã đồng hành, chia sẻ đủ điều, duy chỉ có câu tỏ tình là nó chưa một lần nói ra dẫu cho trái tim đã thét gào hàng trăm lần mỗi khi màn đêm buông xuống. Ngân cũng đã ra tín hiệu với nó bằng hình trái táo, nhưng nó vô tư cho qua. Đến khi hiểu được thì cũng đã quá muộn. Ước gì Ngân đang ở đây lúc này…

Tùng lập tức mở điện thoại lên, nhắn một dòng tin: “Tớ đang ngồi ở quán cũ. Tự nhiên nhớ đến cậu!”. Bấm gửi xong, nó mới nhận ra hành động của mình có phần hơi táo bạo nhưng nó không buồn thu hồi tin nhắn nữa vì nó không muốn tiếp tục che giấu cảm xúc của mình.

“Ting, ting!”

Độ ba phút sau, phía bên kia đã hồi đáp bằng một bức ảnh bầu trời, có lẽ mới chụp tức thì, kèm theo nội dung: “Bầu trời bên đây rất đẹp, nhưng mãi mãi không thể bằng bầu trời Việt Nam.”

Tùng hiểu ý Ngân. Thì ra, Ngân vẫn luôn nhớ về nơi đây. Tùng sẽ tiếp tục ôm lấy kỉ niệm, như nhắc nhở mình không được quên Ngân. Tùng sẽ đợi cho đến khi nào Ngân trở về, hai đứa lại được hít thở chung dưới một bầu trời. Lúc đó, nó sẽ không ngại ngần mà nói với nàng rằng: “You’re are my apple of my eye”.

© Mai. - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân l Truyện Hay

Mai

Viết đi, ngại gì? ^^

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top