Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có tớ nơi đây luôn nhớ về cậu

2021-02-04 01:20

Tác giả: Mai


blogradio.vn - Xoay điểm nhìn lên phía tường, Tùng nhìn thấy ngay câu nói “You’re my apple of my eye”. Nó được treo tại đây lâu lắm rồi, từ lúc Ngân chưa đi. Nhớ lại khoảng thời gian đó, có lần Ngân vẽ một trái táo nhỏ xinh trong vở của Tùng.

***

Ngân đi du học rồi, để lại Tùng với ngổn ngang kỉ niệm. Đi đến đâu hay làm bất cứ việc gì, Tùng cũng bắt gặp hình ảnh quen thuộc trong quá khứ. Tùng không biết mình sẽ bấu víu lấy chúng đến bao giờ, phải chăng nó đang nuôi hy vọng rằng Ngân rồi sẽ trở về bên cạnh nó như ngày nào?

Một chiều Chủ nhật không có nắng, nó lui tới quán cà phê quen thuộc, chọn một góc ngồi yên tĩnh và gọi cho mình một ly sô cô la bạc hà nóng. Từ ngày Ngân đi, nó chỉ ngồi ở những chỗ có ánh đèn yếu ớt và ít người qua lại. Lần đầu đi cà phê cùng Ngân, nó bị nàng càm ràm vì chọn chỗ không đủ ánh sáng khiến nàng chẳng thể chụp ảnh “sống ảo” được. Còn bây giờ, chiếc bóng cô đơn của nó trầm ngâm ở một góc nhỏ của quán, giữa vô vàn tiếng cười nói rả rích, tiếng nhạc vui tai và thỉnh thoảng có cả tiếng những ly nước va vào nhau leng keng. Trong một khoảnh khắc, Tùng như thấy hình ảnh Ngân đang ngồi đối diện mình, miệng không ngừng líu lo về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Ngân cười tít cả mắt, Tùng hay trêu là cười không nhìn thấy mặt trời đâu. Quán này hôm nào cũng đông, vậy mà thiếu Ngân, Tùng thấy thiếu vô cùng.

Cách đó ba bàn, Tùng thấy một cặp nam nữ đang ngồi làm bài tập cùng nhau. Bạn nam thỉnh thoảng liếc nhìn về phía bạn nữ, ánh mắt ngập tràn sự quan tâm và trìu mến. Đầu lông mày bạn nữ hơi nheo lại, có lẽ vì bài tập khó quá chăng? Bạn nam thấy vậy vội kéo ghế xích lại bên cạnh bạn nữ rồi hỏi han điều gì đó. Tim Tùng thắt lại. Nó và Ngân đã từng có những ngày rủ nhau đi cà phê học nhóm như thế. Ngân chúa ghét các môn tự nhiên, nàng chỉ mê tít văn chương và tiếng Anh. Tùng thì ngược lại. Nó không bao giờ nuốt nổi những trang văn dài dằng dặc mà chỉ tiếp thu nhanh được kiến thức Vật Lý, Hóa Học. Hai đứa ở bên nên bổ trợ cho nhau rất nhiều. Cuối năm mười Một, Tùng và Ngân được giáo viên chủ nhiệm khen ngợi là đôi bạn cùng tiến trong học tập.

Chợt bên Tùng vang lên tiếng của chị nhân viên: “Một ly trà dâu rừng cho bàn số 05 ạ!”. Nó bỗng chốc ngây người. Nó nhớ rõ sở thích của Ngân: Ngân thích uống trà dâu rừng. Trà và dâu quyện vào nhau thành hương thơm dịu nhẹ xông thẳng vào trái tim Tùng. Đầu óc nó nhanh chóng tua lại nụ cười sung sướng của Ngân sau khi nhấp thử một ngụm trà. Ngân bảo uống trà này xong, cảm giác như chạm tới thiên đường vậy. Khi ấy, Tùng bật cười khúc khích vì nghĩ Ngân nói quá.

Xoay điểm nhìn lên phía tường, Tùng nhìn thấy ngay câu nói “You’re my apple of my eye”. Nó được treo tại đây lâu lắm rồi, từ lúc Ngân chưa đi. Nhớ lại khoảng thời gian đó, có lần Ngân vẽ một trái táo nhỏ xinh trong vở của Tùng.

- Cậu vẽ gì thế, Ngân?

- Tớ vẽ một trái táo, đẹp không?

- Ừ, đẹp! – Tùng cười.

- Nhưng tại sao lại là táo?

Ngân hơi đỏ mặt nhưng Tùng không để ý lắm. Ngân chỉ đáp mập mờ:

- Động não đi, đồ ngốc!

Tùng đờ đẫn. Nó chẳng hiểu tại sao mình lại bị Ngân mắng. Nó cứ suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm được lý do. Đó là loại quả Ngân thích ư?

Mãi đến sau này, Tùng mới hiểu ngụ ý của Ngân. Câu “You’re my apple of my eye” để chỉ những người thật sự quan trọng với một ai đó.

Tùng nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm. Chúng dường như vẫn còn sống động và tươi mới như ngày nào. Dạo gần đây, Tùng hay thấy Ngân đăng tải lên mạng xã hội những bức ảnh chụp cùng bạn bè mới ở nơi xứ người. Trong ảnh, Ngân đã cắt đi mái tóc dài ngang lưng, thay vào đó là mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ trông rất cá tính. Nụ cười của nàng vẫn vậy, rạng ngời như một đóa hoa. Nó thầm mừng rỡ vì biết mọi chuyện bên ấy vẫn ổn. Nhưng nó cũng sợ Ngân sẽ dần dần quên đi một người ở Việt Nam vẫn đang hướng về phía nàng từng giờ từng phút.

Ngày chia tay, không ai trong số cả hai khóc. Ngân chỉ cười thật hiền và nhắc nhở Tùng hãy giữ gìn sức khỏe, Ngân sẽ sớm trở về thôi. Tùng phải cố gắng kìm nén lòng mình mới thôi tiến lại ôm lấy cô bạn. Cho đến khi Ngân đi khuất sau cửa kính ở sân bay, nó mới nhận ra bản thân thật ngu ngốc. Suốt thời gian bên nhau, cả hai đã đồng hành, chia sẻ đủ điều, duy chỉ có câu tỏ tình là nó chưa một lần nói ra dẫu cho trái tim đã thét gào hàng trăm lần mỗi khi màn đêm buông xuống. Ngân cũng đã ra tín hiệu với nó bằng hình trái táo, nhưng nó vô tư cho qua. Đến khi hiểu được thì cũng đã quá muộn. Ước gì Ngân đang ở đây lúc này…

Tùng lập tức mở điện thoại lên, nhắn một dòng tin: “Tớ đang ngồi ở quán cũ. Tự nhiên nhớ đến cậu!”. Bấm gửi xong, nó mới nhận ra hành động của mình có phần hơi táo bạo nhưng nó không buồn thu hồi tin nhắn nữa vì nó không muốn tiếp tục che giấu cảm xúc của mình.

“Ting, ting!”

Độ ba phút sau, phía bên kia đã hồi đáp bằng một bức ảnh bầu trời, có lẽ mới chụp tức thì, kèm theo nội dung: “Bầu trời bên đây rất đẹp, nhưng mãi mãi không thể bằng bầu trời Việt Nam.”

Tùng hiểu ý Ngân. Thì ra, Ngân vẫn luôn nhớ về nơi đây. Tùng sẽ tiếp tục ôm lấy kỉ niệm, như nhắc nhở mình không được quên Ngân. Tùng sẽ đợi cho đến khi nào Ngân trở về, hai đứa lại được hít thở chung dưới một bầu trời. Lúc đó, nó sẽ không ngại ngần mà nói với nàng rằng: “You’re are my apple of my eye”.

© Mai. - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân l Truyện Hay

Mai

Viết đi, ngại gì? ^^

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

Để ý một chút chỗ ngồi, bàn làm việc nơi công sở, nếu hợp phong thủy sẽ giúp bạn tăng lương, thăng chức vù vù.

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.

Thanh xuân của em không phải là anh

Thanh xuân của em không phải là anh

Nếu có một ngày mình sẽ lạc trôi Về thanh xuân, để rồi ngơ ngác Nhịp đau xưa, chứng minh mình từng khác Thì cuối đường là ai đó - chẳng thanh xuân.

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Trong đêm đen tim im lặng suy tư Mái nhà nào đây sẽ là nơi dừng bước? Ánh lửa xa xăm mời gọi tim phía trước Mệt mỏi tiêu tan, tim vội vã kiếm tìm

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Màn đêm buông xuống kết thúc cuộc sống chưa kịp bắt đầu, kết thúc ngày dài của bản thân tôi và kết thúc cho mối tình mà tôi là người đánh mất. Người ta vẫn thường nói rằng đêm là sự kết thúc của ngày và là sự chuẩn bị cho một ngày mới. Tôi chẳng biết tôi và anh rồi sẽ thế nào, chuyện tình cảm của tôi và anh sẽ ra sao, nhưng chỉ thầm mong anh sẽ vui và hãy thật an nhiên vào những ngày tiếp theo “Lần cuối cùng cho em được gọi tên anh, người em rất yêu”.

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

Bạn muốn cuộc sống của mình thay đổi, hãy thay đổi ngay 5 suy nghĩ “tai hại” này. Đừng mơ mộng về cuộc sống giàu sang, về việc thành công sẽ tuyệt vời như thế nào. Thay vào đó, hãy bắt đầu suy nghĩ về những gì bạn cần làm để đạt được mục tiêu đề ra. Niềm tin hạn chế, suy nghĩ sai lầm sẽ khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công.

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Phải chăng cô đã yêu anh? Cô có nên mạo hiểm một lần nữa, có nên đánh cược sự tổn thương sẽ ập đến bất cứ lúc nào để được bên anh? Cô quay cuồng trong mớ hỗn độn: buông hay níu? Và đến chủ nhật thứ mười mấy, khoảng xa cách đủ để con tim cô nức nở gọi tên anh.

back to top