Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em chẳng thể nào chạy theo anh suốt cả thanh xuân

2018-11-22 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Em xin buông tay ở đây, anh nhé. Em không chỉ nợ bản thân một lời xin lỗi, em còn nợ cả thanh xuân. Em đã dự định sẽ điểm tô cho nó những sắc màu tươi tắn. Mà đâu ngờ, em vụng về chỉ làm cho bức tranh tuổi trẻ toàn là tông màu trầm buồn...

***


Em mệt rồi anh ạ...

Dành cả thanh xuân để chơi trò đuổi bắt tình yêu, trái tim em bắt đầu nấc lên từng tiếng rã rời. Ban đầu, em cứ nghĩ rằng, chỉ cần tình yêu đủ lớn, em sẽ có thể cố gắng bền bỉ đến cùng. Nhưng không anh ạ, em cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ, em cũng biết mệt và đau.

Khi em thôi mở lời là lúc em muốn buông xuôi tất cả. Quên hết những tin nhắn, những nụ cười. Có lẽ em nên dừng lại để suy ngẫm và yêu thương chính mình nhiều hơn. Thanh xuân hữu hạn, sau những năm tháng thương người đến mức không còn quan tâm tới bất cứ điều gì khác, em chợt giật mình nhận ra người bấy lâu nay bị mình bỏ rơi, chính là bản thân.

Em đã từng coi thường sức khỏe bản thân bằng việc chạy dầm mưa để đi tìm anh trên những đường phố dài. Em bỏ ngoài tai hết thảy lời bàn tán không hay ho về anh và chỉ biết mỗi một điều rằng, em yêu anh. Bị anh khước từ, lạnh lùng, em đạp cái tôi xuống mà dai dẳng nhắn tin, chờ mong. Em đã làm bao nhiêu việc vì người khác như thế, nhưng chẳng nhận được bất cứ sự hồi đáp nào. Cái em nhận được hóa ra chỉ là ảo tưởng viển vông, để rồi bất lực mà cúi đầu rớt lệ.

Hóa ra yêu một người không yêu mình lại buồn bã và cô đơn như thế. Em chỉ có một mình và một mình, giống như trái đất nhỏ bé xoay quanh mặt trời chói chang. Mà xung quanh mặt trời kia, còn biết bao là hành tinh khác. Ừ thì em cứ mải miết hướng mắt về người, bất chấp tổn thương, bất chấp tất cả.

Nhưng đã đến lúc em nhận ra mình cần thay đổi. Vì chính em. Người xứng đáng nhận được tình yêu của em không phải là anh, mà là bản thân em.

Khi mà em biết yêu thương chính mình, tự khắc em cũng có được hạnh phúc. Duyên phận ra sao đã có trời cao an bài. Có cố gắng mấy thì hai đường thẳng song song mãi mãi không thể giao nhau tại một điểm. Biết đâu khi xinh đẹp và rạng ngời trở lại, em sẽ gặp được tình yêu đích thực của đời mình?


Vì thế, anh ơi, em mệt rồi anh ạ. Em xin buông tay ở đây, anh nhé. Em không chỉ nợ bản thân một lời xin lỗi, em còn nợ cả thanh xuân. Em đã dự định sẽ điểm tô cho nó những sắc màu tươi tắn. Mà đâu ngờ, em vụng về chỉ làm cho bức tranh tuổi trẻ toàn là tông màu trầm buồn...

Ai thì cũng có giới hạn của sức chịu đựng. Biết bản thân không gánh vác nổi mối lo âu nữa, xin hãy buông bỏ cho nhẹ lòng hơn. Dẫu em biết, quên anh là điều vô cùng khó khăn. Nhưng tiếp tục trò chơi đuổi bắt này, em còn mệt gấp ngàn lần.

Thì thôi, sau hôm nay, em sẽ trở thành một người con gái khác, cố gắng hoàn thiện từng ngày vì bản thân. Em chỉ có một thanh xuân và trước hết cần yêu thương chính mình thật nhiều.

© Vũ Như Mai – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top