Muốn tìm lại chính mình của những ngày tuổi trẻ
2018-10-05 01:26
Tác giả:

Tôi của năm ba mươi tuổi khác tôi của năm mười tám tuổi nhiều quá. Khoảng thời gian ấy, tôi và các bạn đồng trang lứa rất vô tư, nhiệt huyết và dạt dào năng lượng. Còn giờ đây, tâm trí bị làm cho rối tung lên bởi nỗi lo cơm – áo – gạo – tiền, bởi những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Chẳng hạn như hai đứa con nhỏ tranh nhau một viên kẹo, đòi nằng nặc mẹ lên “phân xử” trong khi mẹ đang rất bận, hay có mỗi chuyện chăm lo cho các con hằng ngày mà cũng quên lên quên xuống vài thứ… Vậy nên thời giờ để buông trôi suy nghĩ về miền kí ức xa xưa, quả là hiếm hoi.
Tôi từng có một khoảng trời thanh xuân thật đẹp đẽ và tươi xanh, bên cạnh bạn bè và mối tình đầu ngập nắng. Lúc đó, đứa nào cũng thích gì làm nấy, can đảm và mạnh dạn bao nhiêu thì bây giờ, ở cái tuổi yên bề gia thất này, sự can đảm đó chẳng còn tồn tại nữa. Đúng ra là tôi ngại trải nghiệm. Năng lượng tuổi trẻ cũng trôi theo thanh xuân đã qua. Tôi chỉ muốn yên ổn sống cuộc đời với những nốt đều đều như thế. Một sự thay đổi nhỏ nào cũng khiến tôi mệt mỏi và cảm thấy phiền toái. Sau cùng, tôi thấy buồn cho điều đó nhiều hơn. Cả giận nữa. Tại sao, tôi không có được cuộc sống như của mười hai năm trước đây?
Tôi của năm mười tám tuổi ơi, có thể nào quay về với tôi thêm một lần nữa được không? Cho tôi được thoải mái bay nhảy với khát khao, điên cuồng yêu đương và tung tăng cùng đám bạn. Tôi không muốn làm gì cũng sợ sệt, lo lắng, tình cảm trao đi cũng phải dè chừng vì sợ một ngày nào đó, tình yêu sẽ tan vỡ. Đấy, cứ như thế, làm sao tôi thực sự cảm thấy vui vẻ trong cuộc đời này?
Tuổi trẻ - Bản lĩnh. Trưởng thành – Lo âu. Đó là điều tất nhiên xảy đến. Người ta cứ cho rằng, ít tuổi ắt sẽ liều lĩnh, nông nổi. Còn khi lớn tuổi rồi, làm việc gì cũng cẩn thận, chắc chắn. Nhưng không, tôi lại cảm thấy muốn liều lĩnh, muốn bứt phá như thế để thỏa mãn, để hạnh phúc, để sung sướng. Đáng tiếc là, chúng ta của sau này không còn được như ngày trước nữa rồi.
Tôi còn nhớ, khi ấy, tôi đã có cho mình một tình yêu ngọt ngào và cháy bỏng. Mối tình đầu của tôi, mối tình duy nhất chiếm trọn cả thời thanh xuân năm đó, mãi mãi là mảng kí ức mà tôi hằng nâng niu, lưu luyến. Đã từng vui vì người, buồn cũng vì người nhưng cảm giác yêu đương thời trẻ thật là “đã”.
Tôi nghĩ vậy. Nó có một chút trong sáng, ngô nghê, nó không vướng bận những nỗi lo toan trong cuộc sống. Nó ngọt ngào như nắng mai và đôi khi cũng lạnh lùng như mưa rào. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao, người ta cứ muốn được tắm mãi trong những cơn mưa, cho dù bị cảm lạnh. Tôi vẫn luôn bật cười khi nghĩ về sự ngốc nghếch đáng yêu của bản thân lúc đó.

Càng nghĩ, lại càng buồn. Thời gian trôi đi sẽ không bao giờ quay trở về. Giá mà tôi có phép màu, có thể buộc chặt thời gian ở bên mình, để khỏi phải hoài niệm, khỏi phải nhớ mong. Tình bạn, tình yêu, ước mơ mười hai năm về trước, đích thị đem đến cho người ta hạnh phúc. Sau này, mỗi người một ngả, ai ai cũng bận rộn kiếm sống, đến thời gian gặp mặt còn chẳng có. Hiếm lắm mới hội ngộ được, thì chỉ chừng mấy mươi phút, điện thoại mọi người lại reo vang nghe rõ tiếng con khóc, tiếng mẹ gọi về. Thế là xong. Hội ngộ trong tích tắc, chưa kịp hàn huyên kỉ niệm, đã vội vã, cuống cuồng trở đi.
Còn tình yêu, khi trẻ thích ai thì cứ nói thẳng ra mà không sợ gì. Còn bây giờ, muốn yêu ai phải suy nghĩ kĩ, tính cả chuyện nên vợ thành chồng, vì chọn lựa kĩ càng, nên đôi khi bỏ lỡ người mình yêu.
Về phần ước mơ, làm gì có ước mơ nào to lớn và đầy đam mê như ước mơ tuổi trẻ? Ba mươi tuổi rồi, tôi chẳng còn muốn ước mơ nữa, chỉ muốn an phận.
Tuổi trẻ trôi qua đồng nghĩa với việc mọi năng lượng, sức mạnh, khao khát, lửa nhiệt bị tiêu tan. Con người bị trói buộc trong nỗi lo toan khác, và quên mất những giá trị của cuộc sống.
Vậy thực sự, chúng ta đã “Sống” hay mới chỉ “Tồn tại”? Hay là, chúng ta chỉ “sống” có một khoảng thời gian thanh xuân vậy thôi, còn sau đó, thì không còn nữa?
Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Hay cũng là nợ chính cuộc sống này.
Tôi của năm mười tám tuổi mãi là tôi đẹp nhất, rạng ngời nhất. Tôi của nhiều năm sau này, sẽ còn mãi ganh tị, giận dỗi với tôi của năm tháng đó. Thanh xuân đã qua cũng như gió trời mang hương hoa đi. Hương thơm sẽ còn mãi vương vấn nơi cánh mũi, trong lòng người. Bởi vì, không thời gian nào của đời người đẹp đẽ bằng thanh xuân.
Chào tôi nhé, tuổi mười tám xinh đẹp!
© Vũ Như Mai – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






