Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô gái nhỏ, chúng ta nhất định sẽ gặp lại

2021-02-16 01:30

Tác giả: Nguyễn Dương Phong


blogradio.vn - Cậu như một cơn mưa đến với tớ trong những ngày nhạt nhoà nhất của tuổi trẻ, dội mát tâm tư, tình cảm trong tớ. Cậu là tất cả thanh xuân đẹp đẽ này. Chúng ta, nhất định sẽ gặp lại nhau vào một mùa hạ nắng đẹp hơn thế, nhé cô gái của tớ. 

***

Một ngày hạ, tớ lại nằm mơ, nằm mơ về những năm tháng ấy. Năm tháng có cậu và chúng ta. Hình như tớ thấy bóng dáng cậu dưới những cơn mưa trắng xoá, tớ thấy cậu bên những tờ giấy bị xé vụn vì mệt mỏi, tớ thấy cậu đang ôm lấy những giấc mộng, mộng về tháng ngày yên bình, không đau đớn, không giằng xé.

Ngày hôm ấy, tớ thấy cậu đằng sau sân trường. Cậu ôm trong mình khung vẽ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bầu trời xanh gợn. Ngay khắc ấy tớ đã nghĩ sao ánh mắt cô gái này lại chứa đựng tâm tư đến vậy, là do tớ quá nhạy cảm hay là do ánh mắt của cô gái trước mắt tớ quá buồn thế. 

Một điều gì đó thật lạ kỳ trong tớ cứ thôi thúc khiến tớ muốn lại gần cậu hơn nữa, muốn làm quen với cậu. Nhưng có lẽ sự ngại ngùng của những chàng trai mới lớn đã tạo nên một vách ngăn khiến bước chân tớ ngập ngừng và chững lại. Lúc ấy tớ đã nghĩ rằng “Thôi vậy, có lẽ chúng ta cũng chỉ là những người lướt qua nhau trong hành trình đầy bộn bề mà thôi”.

Tiếc nuối, tiếc nuối đến vô cùng. Những ngày sau, trong lòng tớ cũng dần nguôi đi những rung động đầy mơ hồ mà đặc biệt ấy. Nhưng không, hình như sợi tơ duyên của chúng ta không chỉ dừng lại ở đấy, chúng ta đi cùng một chuyến xe buýt. Như bị thôi miên tớ cứ ngồi theo cậu đến tận bến cuối cùng. Cậu ngồi im ở dưới, vai cậu run run. “Cậu khóc sao?”. Trên xe lúc đấy chỉ có cậu và tớ. Tớ liền lấy lý do cho mình rằng chúng ta cùng một trường mà, giúp đỡ nhau cũng không có gì đâu nhỉ.

con-giap-hang-ngay_(1)

Ngay lập tức đôi chân tớ như có lực thúc đẩy liền đi xuống đưa cho cậu chiếc khăn giấy. Mắt cậu đỏ hoe, cậu liên tục nói cảm ơn tớ. Tớ lắc đầu nói không có gì. Chúng ta cứ như thế mà từng bước từng bước tiến dần đến tình bạn, từ những giây phút rất đỗi ngẫu nhiên ấy.

Ngày tháng dần trôi, tình bạn của chúng ta càng lúc càng sâu sắc, tớ thấy vui, vui vô cùng khi có cậu trong những năm tháng tươi đẹp này. Tớ thấy cậu ngày càng gầy đi. Tớ lo lắm, mà cậu thì vẫn cứ lạc quan thật. Nhiều lúc tớ gặng hỏi, cậu liền lảng tránh. Có lần tớ thấy cậu ngồi sau sân trường vẫn nơi ấy, cậu ôm mình khóc nức nở bên những tờ giấy bị xé vụn, nhưng bước chân tớ chững lại, vì có lẽ trong lòng tớ đã sớm nhận ra những điều không may, có thể tớ hèn nhát quá nhưng tớ sợ lắm phải đối mặt. 

Tớ muốn nói tớ không muốn rời xa cậu. Một ngày hạ mưa tầm tã chỉ còn cách ngày thi Đại học một tháng, tớ không thấy cậu đâu. Những ngày tiếp theo trong ánh nhìn của tớ về nơi cậu thường đứng cũng chỉ là khoảng không trống vắng. Không ai bên cạnh cổ vũ tớ trong những giây phút đầy căng thẳng nữa.

Cô bạn của tớ, tớ mệt mỏi và nhớ cậu lắm. Và rồi đúng như những gì tớ lo lắng, cậu bị bệnh, cậu không đi được, cậu chỉ còn sống được bốn tháng nữa. Tớ cảm thấy rất khó để chấp nhận nhưng rồi ai cũng phải chấp nhận điều tồi tệ này. 

27067185810a935bf7b35a8cd9c333ef

Ngày tớ đến thăm cô bạn thân nhất của tớ, tớ không kìm được, một thằng con trai vậy mà lại rơi nước mắt. Tớ thương cậu, thương cho những giấc mơ chưa thành hình của cậu, thương những nụ cười che giấu đi những nỗi đau vì bệnh tật dày vò.

Kì thi đi qua, tớ đã hoàn thành được ước mơ của mình, còn cậu chỉ có thể tạm gác mọi thứ ở lại, để lại tất cả, ước mơ, nỗi niềm. Và một mùa mưa nữa lại theo mây về trời, cuốn đi cả sinh mạng cô gái bé nhỏ của tớ. 

Cậu như một cơn mưa đến với tớ trong những ngày nhạt nhòa nhất của tuổi trẻ, dội mát tâm tư, tình cảm trong tớ. Cậu là tất cả thanh xuân đẹp đẽ này. Chúng ta, nhất định sẽ gặp lại nhau vào một mùa hạ nắng đẹp hơn thế, nhé cô gái của tớ.

© Nguyễn Dương Phong -  blogradio.vn

Xem thêm: Lạc bước nhưng gặp được đúng người

Nguyễn Dương Phong

" Mong bạn khởi đầu khiêm nhường nhưng kết thúc lớn lao "

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Thật ra khi bạn chuyên chú nhìn vào các đám mây, để cho bộ não và tâm hồn cùng thỏa sức bay lượn, bạn sẽ hiểu được sâu bên trong mình qua những hình ảnh mà bạn thấy được

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Quân không phải mặt trời rực rỡ, bây giờ tôi mới nhận ra cậu ấy là mặt trăng dịu dàng. Chỉ khi mặt trăng xuất hiện, những vì sao mới bắt đầu tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm. Cậu ấy không chỉ bảo vệ tôi, cậu ấy còn giúp tôi tìm lại ánh sáng đã tắt và thắp nó lại bằng sự dịu dàng. Vì thế, tôi mới yêu Quân.

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Hằng ngày, báo chí và truyền thông đăng tải rất nhiều tin tức tiêu cực dễ khiến ta lo âu, sự sợ hãi đó thuộc về bản năng. Còn những nỗi sợ khác như: sợ thất bại, sợ đứng trước đám đông, sợ mất danh dự,.. lại là nỗi sợ xuất phát từ tâm lý. Thay vì tránh né, bạn nên “nhìn sâu” vào chính nỗi sợ của bản thân và học cách xử trí nó. Sau đây là những “mẹo” đơn giản sẽ giúp bạn vượt qua nỗi sợ tâm lý ấy.

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Cứ thế, đi qua một mùa mưa là đi qua bao khó khăn. Nhiều lúc, tôi cũng thoáng nghĩ rằng miền Trung sao khó tánh quá vậy: mùa thì hạn, nắng rát da, mùa nước lũ dâng cao, sạt lở… Khó là vậy, nhưng tôi yêu sao vùng đất yên bình này. Vùng đất của những ngày hè, bọn trẻ í ới thả diều, bắt ve sầu. Vùng đất của mấy ngày mưa, bà con ra sông kéo cá, cùng bật cười, bật khóc vì hạnh phúc.

Chuyện ba người

Chuyện ba người

Chuyện tưởng chừng đã cũ Muôn thuở tại chữ "tình" Ba đứa chúng mình Làm một vòng luẩn quẩn.

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

back to top