Chuyện một hương hoa
2021-01-19 01:24
Tác giả:
Nguyễn Dương Phong
blogradio.vn - Bà nội sang bảy mươi tuổi rồi nhưng bố tôi thường trêu bà rằng: “Tâm hồn bà vẫn ‘thơ’ lắm!”. Có lẽ là những ngày trời đẹp, dịu êm bà thường ngồi trên chiếc ghế bành ngoài hiên nhà nhắm mắt thả mình vào một cơn gió nhẹ vút qua, vào một tia nắng ngọt ngào như những giọt mật ong rớt xuống ngoài sân
***
Vạn vật trên đời này này dù có nhỏ bé đến vô hình đều đáng được ta trân quý và yêu thương. Bởi bất kể điều gì cũng đều mang trong nó một câu chuyện để ta mãi khắc ghi trong tim. Đời người rồi cũng sẽ qua như đóa hoa rực rỡ đến khắc úa tàn, chỉ có thứ người cả đời nâng niu là ở lại. Nhưng chính nó là vật khiến đời người trở nên vĩnh viễn.
Một mùi hoa sữa nồng nàn phả vào mũi. Tôi hít hà thả hồn mình theo hương hoa đậm đà.
Ôi sao tôi mê cái mùi hương này đến thế. Dù người ta có trách cứ rằng mùi hương này khiến lòng ta như ngất ngây trong men, dù người ta có giận hờn rằng mùi hương này luôn thấm đẫm những nỗi buồn của nhân thế, thì tôi vẫn cứ yêu, yêu một cách đắm say, yêu một cách lạ lùng cái hương hoa kén người kén tình này.
Vì sao nhỉ?

Tôi ngẩng đầu nhìn cây hoa sữa trồng lâu năm trước nhà, một cánh hoa trắng muốt khẽ rơi xuống chầm chậm đưa mình theo làn gió heo may, dường như mang cả trời thu bát ngát về với tim tôi, mang theo cả những kỷ niệm ngọt ngào mà cũng đầy lưu luyến của một hồi ức đã qua. Một hồi ức có người bà kính yêu của tôi, có hương hoa sữa ấy, có trời thu này.
- Con nhìn kìa, mùa thu về rồi.
Dòng kí ức miên man như thước phim ngắn mà tôi hằng trân quý chầm chậm quay về. Ngày ấy tôi mới có sáu tuổi, nghe xong câu nói bất chợt của bà cũng ngơ ngác không hiểu. Bà nội quay sang nhìn tôi bật cười thành tiếng, hằn trên khóe mắt vết chân chim. Bà nội sang bảy mươi tuổi rồi nhưng bố tôi thường trêu bà rằng: “Tâm hồn bà vẫn ‘thơ’ lắm!”. Có lẽ là những ngày trời đẹp, dịu êm bà thường ngồi trên chiếc ghế bành ngoài hiên nhà nhắm mắt thả mình vào một cơn gió nhẹ vút qua, vào một tia nắng ngọt ngào như những giọt mật ong rớt xuống ngoài sân, cũng có khi là một cơn mưa rào bất chợt xộc lên một mùi hương nhẹ rất quen thuộc nhưng cũng thật lạ kỳ.
- Nhìn lên cây hoa sữa nhà mình kìa, thấy không con? Hoa sữa nở là mùa thu đến rồi đấy.
Tôi nhìn lên theo cánh tay của bà chỉ, bắt gặp một chùm hoa nhỏ xinh trắng muốt khẽ ẩn khẽ hiện e ấp sau tán lá dày xanh mướt. Cánh hoa trắng rất dung dị không đỏ gay gắt như phượng vĩ nở cũng không tím lịm như sắc bằng lăng mà rất tinh khôi, rất đằm thắm.
Bà ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói:
- Khai trường này cháu bà bắt đầu lên lớp Một rồi. Bà nội may cho con hộp bút mới nhé.
Tôi vui sướng ôm lấy bà. Niềm háo hức của cô bé con khi ấy sắp chập chững bước vào thế giới mới được bà may cho hộp bút. Niềm vui giản dị như sắc trắng của hoa sữa nhưng lại nồng nàn, ngọt ngào như vị hoa.
Cuối tháng Tám, hoa nở ngợp cây, từng chùm hoa trắng ríu rít trên cành chen nhau khoe sắc. Hương hoa không còn dịu nhẹ, thoang thoảng như những ngày đầu tháng mà nồng nàn hơn bao giờ hết. Có nhiều đêm tôi chợt thức dậy cũng vì hương hoa theo gió đùa nghịch len vào tận cửa phòng.
Bố tôi không thích hương hoa này, vì bà bị viêm xoang, mỗi độ thu về hoa nở, bệnh bà lại tái phát. Mấy lần bố định bảo người chặt đi nhưng bà đều không cho, bà nói: ”Không có hoa sữa còn gì là mùa thu”. Nhiều khi trong phòng học tôi thấy bà lén trốn bố ra ra ngoài hít mùi hương “chín mọng” ấy. Khi đó tôi không hiểu sao bà lại yêu mùi hương này đến vậy.
.jpg)
Mãi cho đến về sau tôi mới biết rằng, vào khoảnh khắc hương hoa ngào ngạt trong gió trời, trong hương cốm mới chính là giây phút bà và ông nội tôi gặp gỡ. Hai người đến với nhau vào độ thu xanh ngát đẹp nhất, và rồi chia lìa khi sắc thu tàn bởi năm ấy ông nội tôi đã hy sinh đầy vẻ vang trên chiến trận, để bảo vệ cho quê hương, bảo vệ cho những năm tháng mùa thu đầy yên bình của bà, của gia đình. Gốc hoa sữa này cũng chính là kết quả cho tình yêu nồng đậm của hai người, là nơi chứng kiến một mái ấm gia đình đầm ấm mà thiêng liêng mà bà và ông trọn đời vun vén, nâng niu.
Vào ngày khai trường đầu tiên trong ngôi trường mới, tôi ôm trong lòng hộp bút bà tự may. Ngày khai trường đầu tiên, tôi để ý đến hương hoa sữa ngào ngạt. Hương hoa phả vào gió trời, phả vào những niềm vui man mát, phả vào những năm tháng cắp sách đến trường một niềm tin, một niềm hy vọng mới.
Mỗi một mùa hoa tàn là một mùa thu đi qua năm tháng, in dấu bước chân lớn dần của tôi nhưng cũng là lấy đi những năm tháng của bà. Thời gian lớn dần, tôi không còn là cô bé con ngồi trong lòng bà đón mùa hoa sữa đợi thu về như năm nào nữa. Bà cũng không thể ngồi lâu bên hiên ngắm từng cánh hoa rụng trắng ngoài sân. Nhưng cạnh bà chưa bao giờ thiếu vắng hương hoa ngất ngây ấy.
Năm ấy tôi trở về bà ốm nặng, thần trí bà cũng không còn minh mẫn, thậm chí không nhận ra những đứa con, đứa cháu của mình. Nhưng bên giường bà vẫn là một hũ hoa sữa được bố lượm lặt ngoài sân vườn ủ trong lọ, mùi hương dịu nhẹ, êm ấm như lòng bà. Hương hoa thơm nức đến tận giây phút bà nhắm mắt, có lẽ những cánh hoa trắng muốt ấy cũng muốn xót thương cho người phụ nữ dành cả đời để trân quý, yêu thương từng khoảnh khắc của nó.
Sau khi bà mất, tôi tìm thấy dưới gối bà chiếc hộp bút đang được may dở, đến những giây phút cuối cùng trong đời, bà vẫn dành tất cả tình yêu thương cho tôi, bà vẫn muốn gieo vào trong tôi những niềm vui nho nhỏ, niềm tin, sự hy vọng tràn trề về một hành trình mới, về một cuộc đời mới.
Giữa trời thu bát ngát, giữa hương hoa sữa ngào ngạt trong gió, lòng tôi khẽ xúc động bồi hồi nhớ về kỉ niệm xưa cũ.
Bà đi rồi, để lại trong lòng tôi một tình yêu đắm say về hương hoa sữa đặc quyện, một trời thu trong xanh phảng phất những nỗi nhớ khe khẽ, những luyến lưu, một cảm xúc tươi nguyên mát lành, những niềm vui trong sáng về chiếc hộp bút giản dị mà thấm đẫm tình bà.
Rồi mùa thu sẽ lại đi, rồi hương hoa sữa cũng sẽ chóng tàn vĩnh viễn bay theo gió, nhưng tình yêu của bà, những kí ức đong đầy về một ngày thu trong xanh đẹp đẽ sẽ vẫn mãi ở đó.
Tôi sẽ trân quý hương hoa nồng đậm này như cách bà từng trân quý. Tôi sẽ yêu mùa thu này như cách bà từng yêu. Và tôi sẽ sống một cuộc đời đầy niềm tin, đầy hy vọng như bà mong muốn.
© Nguyễn Dương Phong - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy vịn vào nhau đi hết cuộc đời | Giờ của gia đình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”









