Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp' - bài học chiến thắng cho những trái tim can đảm

2020-07-01 01:30

Tác giả: Ngọc Hà


blogradio.vn -  có lẽ trong suốt hành trình cuộc đời của Dũng Khí, nó đi tìm câu trả lời không phải để chiến thắng một ai cả, chỉ là nó đã chiến thắng con người đã từng sợ hãi, nhút nhát trước kia mà thôi.

***

Người Việt có nhiều câu nói, câu tục ngữ mang tính giáo dục sâu sắc “Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học” hay “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Điều đó luôn đúng trong mọi thời đại.

Cuộc đời là chuỗi những tháng ngày mà con người phải tự mình vận động để phát triển. Phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần. Tôi tự hỏi tại sao những đứa trẻ lại rất háo hức và kiên trì trong việc đặt ra hàng mớ câu hỏi tại sao rồi chờ đợi câu trả lời từ người lớn, có khi chính người lớn cũng chẳng bao giờ giải đáp một cách thỏa đáng cho những câu hỏi được đặt ra.

Vì thắc mắc, tò mò mà con người ta mới đặt câu hỏi để tìm ra đáp án. Không phải ngẫu nhiên mà tôi nói ra điều này bởi vì tôi cũng đã từng nằm trong số những đứa trẻ ấy.

Tôi đã thắc mắc nhiều điều về bản thân, về mọi thứ xung quanh. Có nhiều lúc tôi tự cảm thấy phiền với những câu hỏi của chính mình, cũng không ít khi tôi cảm nhận được sự khó chịu thể hiện trong ánh mắt người lớn khi nhận được câu hỏi từ tôi nhưng tôi đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ từ khi đọc xong cuốn sách “Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp” của tác giả Luis Sepulveda.

chuyen-con-oc-sen-2

“Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp” kể về hành trình của một con ốc sên không tên đi tìm câu trả lời tại sao nó lại chậm chạp. Con ốc sên nhỏ bé này bị các tiền bối ốc mỉa mai cho là dư hơi, dư sức khi đi tìm cái gọi là dĩ nhiên - từ ngàn đời ốc sên, loài có thể coi là di chuyển chậm chạp nhất rồi không cần phải tìm hiểu gì hơn nữa.

vậy, con ốc sên không tên ấy vẫn can đảm bắt đầu cuộc hành trình của mình để nhận được câu trả lời cho câu hỏi mà nó đặt ra. Nó đã rất sợ hãi khi một mình phiêu lưu như thế, bởi lẽ ngay từ lúc sinh ra nó đã được bảo bọc trong khóm ô rô - khu đất dành riêng cho loài ốc sên.

Nỗi sợ càng lớn khi nó ngày càng đi xa khỏi xứ sở của mình.

Điều tôi thán phục nhất ở con ốc sên này là mặc dù nỗi sợ chi phối rất nhiều trong suy nghĩ. Đôi khi nó mệt mỏi và muốn bỏ cuộc nhưng điều đó chỉ xuất hiện thoáng qua rồi nó lại tiếp tục, kiên trì di chuyển chậm chạp về phía trước từ ngày này qua ngày khác.

Mọi chuyện trở nên khả quan hơn khi nó gặp được một con rùa già có tên Trí Nhớ.  Nó được bác rùa ấy đặt cho cái tên là Dũng Khí, bác rùa giải thích: “Loài người bảo rằng một người có dũng khí thực sự là người cảm nhận được nỗi sợ nhưng biết chế ngự nó. Nó cảm thấy rất thích thú với cái tên mới và lại tiếp tục hành trình của mình.

Khi đọc xong một nửa cuốn sách, tôi thấy mình thật giống Dũng Khí, từ nhỏ đã được bao bọc bởi sự yêu thương, chăm sóc của gia đình.

oc2

Bởi vì được bao bọc làm cho tôi cảm thấy đủ và an toàn. Thế nhưng, nếu tôi cứ tiếp tục ở trong sự bao bọc ấy thì tôi sẽ chẳng biết được thế giới bên ngoài đẹp hay xấu như thế nào. Tôi cũng chẳng biết mình đặc biệt ra sao trong hàng triệu con người trên trái đất.

Nếu chỉ dừng lại ở chỗ đặt câu hỏi ra rồi ở im đấy cho người khác trả lời giúp thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi học được một điều những cái bản thân tự tìm hiểu và sáng tạo ra bao giờ cũng giá trị hơn hết mặc dù có thể nó không đặc biệt đối với người khác.

Sau một thời gian dài phiêu lưu bên ngoài, Dũng Khí biết rằng xứ sở của nó sẽ gặp nguy hiểm khi con người đang tiến hành xây dựng lên những tòa nhà cao tầng trên chính khu đất đó, trên khóm ô rô. Nó quyết định quay trở lại để thông báo cho đồng loại của mình.

oc_sen_1

Trên đường về Dũng Khí gặp và thông báo cho nhiều loài biết về mối nguy hiểm đang đe dọa mạng sống chúng nó. Dũng Khí nhận được rất nhiều lời cảm ơn.

Thế nhưng khi trở về khóm ô rô, Dũng Khí đã không được chính đồng loại của mình hoan nghênh, họ cho rằng thông tin của Dũng Khí không đáng lo ngại, họ ỷ y con người sẽ không khai phá khóm ô rô. Họ cứ tiếp tục giữ quan điểm của họ bỏ mặc Dũng Khí có thúc giục phải rời khỏi chốn ấy.

Hậu quả rất đáng buồn, khi con người khai phá khóm ô rô họ đã chết. Tất cả các cụ ốc sên già đều chết vì cứ giữ quan điểm của họ, ngoại trừ Dũng Khí và một vài người bạn ốc sên không tên quyết định đến một xứ sở khác là Xứ sở bồ công anh.

Hành trình đến Xứ sở bồ công anh đầy chông gai, có những sự mất mát, chán nản và bỏ cuộc. Nhưng cuối cùng, chúng đã đến được xứ sở ấy - một nơi mà chúng hằng mơ ước từ rất lâu.

“Dũng Khí ngắm nhìn vệt nhớt óng ánh trên lớp băng, và lần này nó nghĩ đó là dấu vết của khổ đau, nhưng cũng là của niềm hy vọng. Nó gọi các anh em dậy nhìn lại vết tích ấy để không bao giờ được quên.”

y-nghia-chuyen-con-oc-sen-muon-biet-tai-sao-no-cham-chap

Cuốn sách dạy cho tôi rất nhiều điều về sự can đảm và lòng kiên trì, dám thực hiện ước mơ của mình, dám đưa ra câu hỏi và tự đi tìm câu trả lời. Bởi vì cuộc đời chẳng qua cũng chỉ là một chuỗi những câu hỏi và lời giải đáp.

Xuyên suốt cuốn sách này, sự can đảm được nhắc đến rất nhiều lần. Hành trình tìm kiếm kiến thức là vô hạn mỗi người đều sẽ có những cách khác nhau cho riêng mình. Nhưng có lẽ ai cũng mong muốn đến được Xứ sở bồ công anh mà bản thân mơ ước.

Có thể bạn không được ủng hộ, mệt mỏi, chán nản, thậm chí đối diện với bỏ rơi nhưng bạn hãy nhớ lại hình ảnh của một con ốc sên chậm chạp, ngày này sang ngày khác đi tìm ước mơ của mình và nó đã thành công.

 có lẽ trong suốt hành trình cuộc đời của Dũng Khí, nó đi tìm câu trả lời không phải để chiến thắng một ai cả, chỉ là nó đã chiến thắng con người đã từng sợ hãi, nhút nhát trước kia mà thôi.

Ngọc Hà – blogradio.vn

Xem thêm: Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top