'Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp' - bài học chiến thắng cho những trái tim can đảm
2020-07-01 01:30
Tác giả:
Ngọc Hà (Va)
blogradio.vn - Và có lẽ trong suốt hành trình cuộc đời của Dũng Khí, nó đi tìm câu trả lời không phải để chiến thắng một ai cả, chỉ là nó đã chiến thắng con người đã từng sợ hãi, nhút nhát trước kia mà thôi.
***
Người Việt có nhiều câu nói, câu tục ngữ mang tính giáo dục sâu sắc “Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học” hay “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Điều đó luôn đúng trong mọi thời đại.
Cuộc đời là chuỗi những tháng ngày mà con người phải tự mình vận động để phát triển. Phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần. Tôi tự hỏi tại sao những đứa trẻ lại rất háo hức và kiên trì trong việc đặt ra hàng mớ câu hỏi tại sao rồi chờ đợi câu trả lời từ người lớn, có khi chính người lớn cũng chẳng bao giờ giải đáp một cách thỏa đáng cho những câu hỏi được đặt ra.
Vì thắc mắc, tò mò mà con người ta mới đặt câu hỏi để tìm ra đáp án. Không phải ngẫu nhiên mà tôi nói ra điều này bởi vì tôi cũng đã từng nằm trong số những đứa trẻ ấy.
Tôi đã thắc mắc nhiều điều về bản thân, về mọi thứ xung quanh. Có nhiều lúc tôi tự cảm thấy phiền với những câu hỏi của chính mình, cũng không ít khi tôi cảm nhận được sự khó chịu thể hiện trong ánh mắt người lớn khi nhận được câu hỏi từ tôi nhưng tôi đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ từ khi đọc xong cuốn sách “Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp” của tác giả Luis Sepulveda.
“Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp” kể về hành trình của một con ốc sên không tên đi tìm câu trả lời tại sao nó lại chậm chạp. Con ốc sên nhỏ bé này bị các tiền bối ốc mỉa mai cho là dư hơi, dư sức khi đi tìm cái gọi là dĩ nhiên - từ ngàn đời ốc sên, loài có thể coi là di chuyển chậm chạp nhất rồi không cần phải tìm hiểu gì hơn nữa.
Dù vậy, con ốc sên không tên ấy vẫn can đảm bắt đầu cuộc hành trình của mình để nhận được câu trả lời cho câu hỏi mà nó đặt ra. Nó đã rất sợ hãi khi một mình phiêu lưu như thế, bởi lẽ ngay từ lúc sinh ra nó đã được bảo bọc trong khóm ô rô - khu đất dành riêng cho loài ốc sên.
Nỗi sợ càng lớn khi nó ngày càng đi xa khỏi xứ sở của mình.
Điều tôi thán phục nhất ở con ốc sên này là mặc dù nỗi sợ chi phối rất nhiều trong suy nghĩ. Đôi khi nó mệt mỏi và muốn bỏ cuộc nhưng điều đó chỉ xuất hiện thoáng qua rồi nó lại tiếp tục, kiên trì di chuyển chậm chạp về phía trước từ ngày này qua ngày khác.
Mọi chuyện trở nên khả quan hơn khi nó gặp được một con rùa già có tên Trí Nhớ. Nó được bác rùa ấy đặt cho cái tên là Dũng Khí, bác rùa giải thích: “Loài người bảo rằng một người có dũng khí thực sự là người cảm nhận được nỗi sợ nhưng biết chế ngự nó. Nó cảm thấy rất thích thú với cái tên mới và lại tiếp tục hành trình của mình.
Khi đọc xong một nửa cuốn sách, tôi thấy mình thật giống Dũng Khí, từ nhỏ đã được bao bọc bởi sự yêu thương, chăm sóc của gia đình.

Bởi vì được bao bọc làm cho tôi cảm thấy đủ và an toàn. Thế nhưng, nếu tôi cứ tiếp tục ở trong sự bao bọc ấy thì tôi sẽ chẳng biết được thế giới bên ngoài đẹp hay xấu như thế nào. Tôi cũng chẳng biết mình đặc biệt ra sao trong hàng triệu con người trên trái đất.
Nếu chỉ dừng lại ở chỗ đặt câu hỏi ra rồi ở im đấy cho người khác trả lời giúp thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi học được một điều những cái bản thân tự tìm hiểu và sáng tạo ra bao giờ cũng giá trị hơn hết mặc dù có thể nó không đặc biệt đối với người khác.
Sau một thời gian dài phiêu lưu bên ngoài, Dũng Khí biết rằng xứ sở của nó sẽ gặp nguy hiểm khi con người đang tiến hành xây dựng lên những tòa nhà cao tầng trên chính khu đất đó, trên khóm ô rô. Nó quyết định quay trở lại để thông báo cho đồng loại của mình.
Trên đường về Dũng Khí gặp và thông báo cho nhiều loài biết về mối nguy hiểm đang đe dọa mạng sống chúng nó. Dũng Khí nhận được rất nhiều lời cảm ơn.
Thế nhưng khi trở về khóm ô rô, Dũng Khí đã không được chính đồng loại của mình hoan nghênh, họ cho rằng thông tin của Dũng Khí không đáng lo ngại, họ ỷ y con người sẽ không khai phá khóm ô rô. Họ cứ tiếp tục giữ quan điểm của họ bỏ mặc Dũng Khí có thúc giục phải rời khỏi chốn ấy.
Hậu quả rất đáng buồn, khi con người khai phá khóm ô rô và họ đã chết. Tất cả các cụ ốc sên già đều chết vì cứ giữ quan điểm của họ, ngoại trừ Dũng Khí và một vài người bạn ốc sên không tên quyết định đến một xứ sở khác là Xứ sở bồ công anh.
Hành trình đến Xứ sở bồ công anh đầy chông gai, có những sự mất mát, chán nản và bỏ cuộc. Nhưng cuối cùng, chúng đã đến được xứ sở ấy - một nơi mà chúng hằng mơ ước từ rất lâu.
“Dũng Khí ngắm nhìn vệt nhớt óng ánh trên lớp băng, và lần này nó nghĩ đó là dấu vết của khổ đau, nhưng cũng là của niềm hy vọng. Nó gọi các anh em dậy nhìn lại vết tích ấy để không bao giờ được quên.”

Cuốn sách dạy cho tôi rất nhiều điều về sự can đảm và lòng kiên trì, dám thực hiện ước mơ của mình, dám đưa ra câu hỏi và tự đi tìm câu trả lời. Bởi vì cuộc đời chẳng qua cũng chỉ là một chuỗi những câu hỏi và lời giải đáp.
Xuyên suốt cuốn sách này, sự can đảm được nhắc đến rất nhiều lần. Hành trình tìm kiếm kiến thức là vô hạn và mỗi người đều sẽ có những cách khác nhau cho riêng mình. Nhưng có lẽ ai cũng mong muốn đến được Xứ sở bồ công anh mà bản thân mơ ước.
Có thể bạn không được ủng hộ, mệt mỏi, chán nản, thậm chí đối diện với bỏ rơi nhưng bạn hãy nhớ lại hình ảnh của một con ốc sên chậm chạp, ngày này sang ngày khác đi tìm ước mơ của mình và nó đã thành công.
Và có lẽ trong suốt hành trình cuộc đời của Dũng Khí, nó đi tìm câu trả lời không phải để chiến thắng một ai cả, chỉ là nó đã chiến thắng con người đã từng sợ hãi, nhút nhát trước kia mà thôi.
Ngọc Hà – blogradio.vn
Xem thêm: Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.







