Thả trôi hết những phiền muộn.
2026-03-29 11:10
Tác giả:
Lê Thành Ngọc
blogradio.vn - Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
***
Hiện nay, mỗi ngày chúng ta đều tiếp nhận khá nhiều thông tin từ cuộc sống đến kinh tế đến thời sự thậm chí là đời sống riêng tư của anh A chị B nào đó. Và cũng có vô vàng cách để cập nhật thông tin. Nhưng đa phần là bằng các phương tiện hiện đại. Đọc sách truyền thống đôi khi lại trở nên khá xa lạ với nhiều người. Tuy nhiên với cá nhân tôi thì đọc sách giấy vẫn là một thói quen chưa từng bỏ được. Tôi vẫn thích tay chạm vào những trang giấy, thả mình vào những con chữ. Bên cạnh thư giãn, sách còn cho tôi những kinh nghiệm, những lời khuyên chân thành nhất. Và “Thả trôi phiền muộn” của Suối Thông, được Nhà xuất bản văn hóa – văn nghệ phát hành. Là quyển sách đã cho tôi những bài học về cuộc sống thật sự sâu sắc.
Ấn tượng đầu tiên của tôi với “Thả trôi phiền muộn” là ở bìa sau của cuốn sách. “Chúng ta đến thế giới này, tựu trung chỉ có hai việc lớn: Sanh và tử. Một việc đã hoàn thành, chỉ còn lại một thôi, nên không cần phải gấp”. Thật sự khi đọc xong những dòng này, tôi thật sự bị xúc động rất mạnh. Thì ra cuộc sống quá đỗi đơn giản và nhẹ nhàng. Tranh giành bon chen, hơn thua tranh chấp thì cuối cùng cũng chỉ để hoàn thành việc lớn thứ hai của cuộc đời “Tử”. Cái chân lí cứ ngỡ đơn giản ấy nào có mấy người nhận ra.
Thả trôi phiền muộn dày 255 trang. Gồm 100 bài học, mỗi bài học được viết ngắn gọn nhưng cực kì sâu sắc như: Bắt đầu từ chính mình, để cuộc sống vui vẻ hơn, bạn bè chân thành…Mỗi bài học đều giúp ta soi chiếu lại hành vi của mình, soi rọi chính mình, để điều chỉnh bản thân, để nhẹ nhàng bước tiếp trên hành trình cuộc sống.

Những bài học trong “Thả trôi phiền muộn” khá đa dạng. Càng đọc, càng ngẫm, càng thấm sâu và bạn càng nhận ra mình nên cư xử với người, với đời, với chính mình ra sao. “Hãy hoàn thiện chính mình, tạo ra giá trị cho bản thân, thế giới sẽ tự nhiên trân quý bạn.” “Trong các mối quan hệ qua lại ở đời, nên nhớ sự lương thiện, nhiệt tình và thành thật dễ mang lại kết quả tốt đẹp.” “Bạn bè không bàn nhiều hay ít, quý ở chỗ đồng hành trong mưa nắng, tình cảm không luận ngắn dài, quan trọng là khi cần đều có thể nương tựa.”
Ai cũng từng trải qua những khó khăn trong việc nhận ra chính mình, tìm cho mình một niềm tin trong cuộc sống. Ai cũng từng khó xử trong các mối quan hệ với người thân, bạn bè, đồng nghiệp. Bản thân tôi cũng vậy, nhưng từ khi đọc được “Thả trôi phiền muộn” lòng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Biết yêu thương bản thân, biết lắng nghe, biết đứng ở các góc nhìn khác nhau khi đánh giá sự việc. “Có một số việc vừa phân trắng đen đã trở thành quá khứ, có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Trên đời, có một số việc không phải không để tâm, mà để tâm cũng không làm được gì hơn.”
Tôi từng là một người nông nỗi. Cứ hay trách bố mẹ nhiều lời. Cứ hay giận hờn khi bố mẹ nhắc nhở chuyện này chuyện kia. Và cũng hay từ chối bố mẹ khi gọi về dùng cơm chung. Để rồi khi bố đột ngột qua đời do bệnh tôi chênh vênh trong một thời gian dài. Ngồi đọc “Thư gởi những người con hay niềm hạnh phúc mang tên cha mẹ còn”. Nước mắt tôi lăn dài, hối hận cũng đã muộn màng, những việc từng hứa với bố mãi cũng không thể làm được.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
© Lê Thành Ngọc - blogradio.vn
Xem thêm: Cứ Độc Thân Một Cách Tỏa Sáng, Rồi Sẽ Gặp Được Người Như Ý | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
















