Phát thanh xúc cảm của bạn !

Còn mẹ là còn nơi trở về

2023-10-04 05:25

Tác giả: Mỹ Dung


Cuộc sống sẽ vẫn tiếp tục và quay tròn, và con cũng biết, rồi sẽ có một ngày mẹ già đi, hay thậm chí là con sẽ phải xa mẹ, không còn được ở gần mẹ nữa. Nhưng mẹ ơi, con sợ ngày đó sẽ xảy ra, sợ lắm. Con nhớ những lần cáu giận vô cớ với mẹ, cãi mẹ nhưng mẹ lại chẳng hề giận con, nhưng con vẫn có thể thấy trong đôi mắt mẹ phảng phất nét buồn và thất vọng.

***

Giờ đây lớn hơn rồi, suy nghĩ cũng chín chắn hơn, con thấy hối hận về điều đó, con chỉ muốn quay lại thời gian để bù đắp cho mẹ, bù đắp về những tổn thương và khổ cực mẹ đã phải gánh chịu trong thời gian qua.

Con muốn hôn lên gò má rám nắng của mẹ, thơm lên đôi bàn tay chai sạm, đôi bàn tay mà ngày đêm làm lụng vất vả, chẳng quản khó nhọc, sẵnsàng làm nhiều nghề để mưu sinh cuộc sống, cũng là để cho các con có đủ áo ấm để mặc, đủ để no cái bụng. Con muốn ôm mẹ thật chặt, thật chặt, chẳng muốn rời ra lúc nào, vì con sợ khi rời ra, sẽ chẳng còn cơ hội nào cho con được làm thế nữa.

Tuổi 18 - là khoảng thời gian con khủng hoảng vì sắp phải xa bố mẹ, chuẩn bị đối mặt với kì trưởng thành dài hạn mà ai cũng cần trải qua. Cn vẫn nhớ khi đó, con khóc và nói với mẹ: “Hay mẹ ơi, con không đi học đại học nữa nhé. Con sợ con chọn sai ngành mai sau ra trường không có việc sẽ tốn tiền 4 năm ăn học của bố mẹ.”

 Nhưng mẹ và bố đã là người tiếp sức con, khuyên nhủ nhẹ nhàng cho con hiểu việc học quan trọng như thế nào, cũng cho con tự tin bước vào môi trường đại học như các bạn: “Đừng lo con ạ, bố mẹ đủ tiền cho con ăn học, con chỉ cần học hành đàng hoàng thôi.’’ Con thấy nhẹ nhõm hơn sau những lời động viên đó, con cũng thấy thương gia đình nhiều hơn, thấy sự quan trọng của gia đình nhiều hơn.

Con luôn tự trách bản thân không đủ giỏi, không đủ thông minh hay nhanh nhẹn bằng mọi người. Con thấy con kém cỏi, hay khóc vì những chuyện nhỏ bé, luôn làm bố mẹ lo lắng. Con thấy áp lực tột cùng khi bạn bè con có thể làm ra tiền để phụ giúp bố mẹ còn con thì không, có nhiều đêm liên tiếp con không thể ngủ được vì suy nghĩ nhiều, mặc dù bố mẹ chẳng đè áp lực gì lên cho con. Cũng có nhiều ngày, con kết thúc một ngày bằng một trận khóc, con muốn trốn khỏi thế giới này. Nhưng có lẽ bố mẹ và gia đình đã là nơi níu chân con lại.   

Mẹ vất vả và khổ sở chỉ để cho chúng con được nhìn ngắm thế giới rộng lớn - cái thế giới mà mẹ chưa từng được thấy, mẹ chẳng mong chúng con làm ông nọ bà kia mà chỉ mong chúng con thành đạt, khỏe mạnh và bình an. Có những nỗi niềm mẹ không thể nói vì sợ khi nói ra thì các con sẽ phải nương tựa vào ai. Thật ra mẹ cũng chỉ là đứa trẻ nhiều tuổi, nhưng đứa trẻ ấy không được phép sai, không được phép khóc lại càng không được gục ngã, phải luôn lao đầu đi trong giông bão.

Công lao của mẹ con chẳng thể kể hết, bao la rộng lớn hơn biển, cao hơn núi, và có cả những ngọt ngào không thể tả xiết trong đó, còn phần mẹ chỉ nhận cay đắng và bùi ngùi cho riêng mình. Con cũng chưa có đủ can đảm để đối diện với mẹ và nói câu: “Con yêu mẹ nhiều, con muốn gánh thay phần khó khăn cho mẹ, con muốn mẹ bình an sống mãi bên con.’’ Bao giờ con mới có khả năng đó nhỉ, mẹ ơi?

me-con

Giờ lớn khôn hơn rồi, con chỉ mong mẹ luôn khỏe mạnh và bình an. Con nguyện bỏ tuổi đời của con ra để đổi lấy sự sống cho mẹ mà thôi. Con chẳng biết làm gì ngoài cố gắng để mẹ có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng mẹ ơi, có những sự cố gắng lại đưa ra kết quả không như ý muốn, chỉ mong mẹ luôn bao dung hơn, luôn dang tay đón lấy con mẹ nhé, vì con chỉ cần mẹ và gia đình thôi.

Con biết, còn mẹ là con còn nơi để về, còn mẹ là còn động lực để phấn đấu, còn mẹ là con không được phép từ bỏ. Từ bỏ rồi mẹ biết sống thế nào đây. Nhưng mẹ à, con luôn mong mẹ mạnh mẽ, con chẳng muốn thấy mẹ khóc đâu, mỗi lần nhìn mẹ khóc, con thấy thương mẹ mà bất lực lắm, giọt nước mắt của mẹ như chảy vào tim con, con thấy sự chua chát và bế tắc trong đó. Con muốn nhỏ mãi để được mẹ ôm ngủ, để không phải học xa nhà, không phải xa mẹ, để lúc tủi thân có mẹ bên cạnh. Nhưng con cũng muốn con lớn thật nhanh để kiếm tiền mang về cho mẹ, để mẹ đỡ bị đồng tiền làm khổ, để mẹ cảm thấy an tâm về cuộc sống, hay chỉ đơn giản là để mẹ được ăn những bữa cơm ngon hơn thôi.

Cuộc sống bây giờ quá khó khăn, kinh tế đi xuống, nuôi con ăn học 4 năm trời tốn không ít tiền, chắc mẹ đã phải suy nghĩ nhiều lắm phải không, con thật sự xin lỗi vì chưa thể làm ra tiền lo cho mẹ. Giờ đây con chỉ biết cố gắng hơn mỗi ngày, để tương lai có thể phụ giúp mẹ thôi. Mẹ chờ con nhé, chờ con trưởng thành, chờ con lớn, chờ con làm ra tiền mẹ nhé. Nhưng mẹ cũng phải cố sống cho tốt mẹ nhé, để con có thể làm được những điều tốt đẹp hơn cho mẹ, cho người con yêu thương nhất!

© Mỹ Dung - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình

 

Mỹ Dung

Mình là 1 bạn trẻ 18 tuổi, mình non nớt và không có kinh nghiệm gì. Và mình biết mình cần phải cố gắng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top