Nhật kí tuổi 18
2026-03-28 11:10
Tác giả:
tâm lê
blogradio.vn - Chúng tôi hỏi nhau về những dự định trong tương lai của mình, người thì muốn làm giáo viên, người thì muốn được đi khám phá nhiều nơi, người muốn có một cuộc sống bình yên, người lại muốn ở quê phụ giúp gia đình... Cứ như thế một ngày tuyệt vời với chúng tôi đã kết thúc và cùng nhau quay lại cuộc sống hằng ngày và chờ đợi những điều mới mẻ sắp tới. Tôi cũng rất mong chờ về tương lai của mình sắp tới, không biết nó sẽ như thế nào đây.....?
***
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Khi này chúng tôi đã là học sinh cuối cấp (lớp 12). Đối mặt với chúng tôi sau một mùa hè tươi vui đó chính là áp lực học hành và thi cử bởi năm nay chúng tôi phải thi tốt nghiệp và sẽ bước đi trên những con đường của riêng mình, phải đưa ra những lựa chọn cho bản thân, phải tự mình dũng cảm bước đi trên những con đường phía trước. Sẽ chẳng một ai biết được rằng mình có thật sự được sống một cuộc đời như mình đã từng nghĩ, đã từng mong ước hay không. Nhưng trước mắt, chúng tôi vẫn rất vui vẻ, vui vì sẽ còn được gặp lại nhau, được cùng nhau học tập, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc trong cuộc sống, được gần gũi với gia đình và người thân.
Chúng tôi trân trọng những khoảnh khắc này vì chúng sẽ chẳng còn nữa ở trên những chặng đường phía trước. Cứ như thế, chúng tôi cùng nhau tới lớp, ngồi nghe cô giảng bài rồi lại luyện đề, có những câu nào không hiểu thì tụm lại cùng nhau giải đáp. Chúng tôi đang cùng nhau nỗ lực vì một tương lai mà mình mong ước có được. Không một ai dám sao nhãng hay bỏ bê bài vở. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được cái cảm giác này, mọi người đều đang phấn đấu hết mình, không còn những hình ảnh của những cô cậu học sinh tinh nghịch, quậy phá như xưa mà hiện tại là những con người chỉ biết học, học và học. Khung cảnh ấy như tiếp thêm cho tôi những động lực để không ngừng cố gắng, không để mình bị bỏ lại ở phía sau. Tuy thế, nhưng có đôi khi tôi cảm thấy mệt mỏi và cảm thấy mình chẳng còn sức lực nào, chỉ muốn gấp hết đống sách vở này lại và nằm xuống chiếc giường thân yêu mà ôm chiếc điện thoại của mình. Nhưng rồi sau đó, tôi cũng đã vực dậy được và tiếp tục với mục tiêu của mình.

Có lẽ năm học lớp 12 là năm học mà tôi cảm thấy trôi qua nhanh nhất trong suốt 12 năm cắp sách tới trường. Cũng có lẽ đây là khoảng thời gian mà tôi chăm chỉ học hành nhất, bận rộn nhất. Hằng ngày chỉ xoay quanh việc học ở trên lớp, rồi lại về nhà giải đề sau đó là những kì thi thử ở trường để đánh giá mức độ học tập. Cứ như thế, thời gian lại rút ngắn lại. Chẳng mấy chốc chỉ mới khai giảng năm học hôm nào mà bây giờ đã đến kì thi tốt nghiệp THPT quốc gia. Ai cũng cảm thấy hồi hộp và lo lắng khi bước vào phòng thi. Mặc dù trước đó đã thi rất nhiều lần nhưng chẳng hiểu sao vẫn không thể tránh khỏi sự hồi hộp ấy. Sau khi đã ổn định chỗ ngồi, chúng tôi được giám thị phát giấy thi và đề thi để tiến hành làm bài. Khi đề được phát ra, ai cũng hồi hộp vì không biết có trúng vào "tủ" của mình hay không và tôi cũng vậy.
Khi thời gian bắt đầu, mọi thứ trong phòng thi lúc này dường như một bức tranh tĩnh lặng, không hề có một tiếng động nào, có lẽ mọi người đang dồn hết mọi suy nghĩ cho đề thi, ai cũng đặt 100% ánh mắt vào bài làm của mình. Chẳng một ai dám ho he hay làm bất kì điều gì bởi đây là một kì thi quan trọng nên có nhiều giám thị coi thi và coi rất chặt. Ở trong phòng đã có 2 giám thị coi thi và ở ngoài hành lang cũng có giám thị đi qua đi lại, nếu như ai đó bị nhắc nhở một là bị đánh dấu bài thi hoặc cũng có thể nặng hơn là không được thi nữa nên ai cũng tỏ ra nghiêm túc. Tôi lại được ngồi ngay cạnh cửa sổ, có đôi lúc thầy/ cô bất kì có thể đứng ngay đó và quan sát vào trong khiến tôi đã run nay còn run hơn nữa, bởi đó là tâm lí mà. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại run đến thế. Và rồi tiếng trống đã điểm, hết giờ làm bài, chúng tôi đặt bút xuống và thở phào nhẹ nhõm. Có người cảm thấy vui vẻ vì đã làm hết sức mình, có người lại tươi như hoa vì trúng tủ và cũng có người khóc vì cảm thấy không làm được bài...nhưng rồi mọi thứ cũng sẽ qua.

Tôi thì một phần thấy nhẹ người vì đã kết thúc những ngày tháng khốc liệt ấy nhưng cũng hồi hộp vì không biết kết quả sẽ như thế nào. Về đến nhà, chúng tôi lại sôi nỗi trò chuyện, hỏi han nhau về bài thi của nhau qua điện thoại, có người thì than thở, có người thì không nói gì, cũng có người tranh cãi về đáp án... Nhưng rồi sau đó chúng tôi lại cùng nhau lên một lịch trình để cả nhóm có thể đi chơi để giải toả áp lực, xoá tan mọi sự phiền muộn trong những ngày tháng vất vả qua. Ai cũng hăng say đề xuất ý kiến: đi chới ở chỗ này, chỗ kia; tớ sẽ mang cái này, tớ sẽ mang cái kia; khi nào chúng mình đi; để tớ mang cái này, đê tớ mang cái kia,...chẳng biết câu chuyện dài như thế nào nhưng chúng tôi nhắn với nhau rất lâu mà chẳng thấy mệt. Rồi cuối cùng, chúng tôi cũng chọn ra được địa điểm để tụ tập, mỗi người phân nhau một việc.
Ai cũng cảm thấy háo hức vì chuyến đi sắp đến và tôi cũng vậy. Chúng tôi đến một bãi biển, một bãi biển tuyệt đẹp, thật tuyệt khi được đi biển trong mùa hè này, chúng tôi cùng nhau vui chơi, lưu giữ lại những khoảnh khắc tươi trẻ này vào trong chiếc máy ảnh. Đến cuối ngày, chúng tôi cùng ngồi lại và ăn những món ăn mà mình chuẩn bị rồi cùng nhau ngắm hoàng hôn, rồi cùng nhau tán gẫu về cuộc sống.
Chúng tôi hỏi nhau về những dự định trong tương lai của mình, người thì muốn làm giáo viên, người thì muốn được đi khám phá nhiều nơi, người muốn có một cuộc sống bình yên, người lại muốn ở quê phụ giúp gia đình... Cứ như thế một ngày tuyệt vời với chúng tôi đã kết thúc và cùng nhau quay lại cuộc sống hằng ngày và chờ đợi những điều mới mẻ sắp tới. Tôi cũng rất mong chờ về tương lai của mình sắp tới, không biết nó sẽ như thế nào đây.....?
© tâm lê - blogradio.vn
Xem thêm: Mong Bạn Được Sống Một Đời Rực Rỡ | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.






