Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Cuộc hẹn bình minh' - cuốn sách cho những ước mơ chưa tìm được hướng đi

2020-06-30 01:24

Tác giả: Mộc Lan


blogradio.vn - Ước mơ nghe có vẻ xa xôi nhưng rồi nó sẽ xứng đáng cho những ai mong muốn từ tận đáy lòng. Và uổi trẻ của chúng ta cũng sẽ thật tuyệt vời như những “Cuộc hẹn bình minh” tìm thấy ước mơ và không ngừng nỗ lực hết mình.

***

“Vì chúng ta không biết phía trước sẽ ra sao nên cuộc đời mới thật thú vị”.

Đó là lời tựa đề của một tác phẩm mang tên “Cuộc hẹn bình minh” mà mình vừa mới được thưởng thức. Hiếm khi nào mà lại có một cuốn sách tác động nhiều tới thái độ của mình đến vậy cho nên cần phải lưu lại ngay thứ cảm xúc đang dâng lên trong lòng có thể gọi là hạnh phúc.

Rất lâu rồi nhiều lúc mình ngập chìm trong những suy nghĩ lo toan vì tương lai không biết sẽ ra sao. Cũng nhiều lần ngập ngừng không biết liệu ước mơ, mong muốn thực sự của mình là điều gì. Hằng ngày vẫn luôn tự gieo rắc và bị gieo rắc bởi những nỗi bất an về sự bất ổn của tương lai, của thời đại đã đổi thay và mọi thứ ngày càng khó khăn hơn.

Không ít lần tự hỏi ước mơ của mình là gì? Những mơ hồ đó dường như đã sáng hơn khi bắt gặp cuốn sách này. Mình không ngờ một cuốn sách có thể có sức mạnh thay đổi con người lớn đến vậy. À mà đúng hơn đã giúp mình nhận ra nhiều điều còn chưa sáng tỏ, còn nghi ngại trong lòng bấy lâu nay.

cuochenbinhminh

Đọc “Cuộc hẹn bình minh” bạn cũng sẽ giống như mình, như tìm lại chính bản thân trong hành trình tuổi trẻ của hai nhân vật.

Câu chuyện được kể đan xen bằng lời của hai nhân vật Daisuke và Manae, bằng lối viết đó tác giả đã xây dựng một câu chuyện vô cùng hoàn chỉnh. Những câu hỏi được đặt ra ở chương trước lầ lượt sẽ được giải đáp ở chương tiếp theo.

“Nếu thật lòng làm điều gì đó thì cái gì cũng thú vị”.

Đôi khi bản thân tỏ ra chán nản cuộc sống chỉ đơn giản vì nó chẳng có chút gì thú vị. Mà cái tạo nên vô vị đó lại chính là do bản thân không đủ chân thành, không đặt hết lòng mình, thực tâm của mình cho việc làm ấy. Cho nên khi kết quả không đạt như mong muốn thì trở nên sụp đổ, cảm giác thất bại.

Trước đây, không ít lần mình đã cảm thấy thật khổ sở khi cố đặt một mục tiêu nào đó, rồi cố và cố nhưng kết quả vẫn không như ý muốn. Giờ nghĩ lại suy cho cùng đều do mình luôn ép bản thân làm việc mà không có chút thích thú hay cảm hứng nào.

Phải nói là cảm hứng cũng chỉ nhất thời, việc quan trọng là duy trì được niềm hứng thú ấy trong suốt quá trình. Khi trồng cây cũng vậy. Ngoài việc chăm bón cho chúng, nếu khi nào mình đặt niềm tin và tình cảm vào thì cây đó sẽ phát triển tốt. Nhưng khi mình gửi gắm chúng cho người khác mà khồng hề đoái hoài thì y như rằng chúng sớm bị héo mòn.

cuoc-hen-binh-minh-uoc-mo-va-nghe-nghiep-goc-nho-cua-annie

Trẻ con thường cảm thấy cuộc sống thú vị, vui vẻ là vì sao? Vì suy nghĩ của chúng đơn giản, ngây thơ. Cũng chỉ đúng một phần nào. Cũng không phải cuộc sống của trẻ con thú vị hơn người lớn mà vì chúng luôn nhiệt tình đón nhận tất cả mọi thứ xảy đến với chúng, không toan tính.

“Ước mơ chỉ trào dâng trong những việc làm thật lòng”.

Nhiều lúc chúng ta thường nhầm lẫn giữa ước mơ và nghề nghiệp. Thực chất nghề nghiệp chỉ là một công cụ để giúp chúng ta biến ước mơ trở thành hiện thực.

Chúng ta ước mơ có thể giúp đỡ chăm sóc sức khỏe cho mọi người, chúng ta có thể trở thành một điều dưỡng, một chuyên gia dinh dưỡng, một nhà nghiên cứu thuốc hay thậm chí là một nhà cung cấp thiết bị y tế chứ đâu cứ nhất thiết phải trở thành một bác sĩ.

Sự nhiệt huyết cũng như ngọn lửa có thể lây lan. Có nhiều người chọn cách từ bỏ khi thấy không phù hợp. Mình từng cho rằng họ thật dũng cảm dám theo đuổi ước mơ, sở thích. Nhưng mình chọn cách thử thách bản thân và thử yêu một thứ mới lạ.

“Chỉ cần sống thật lòng thì những kỳ tích sẽ xuất hiện”.

Thật ra không phải kỳ tích mà là điều đương nhiên. Cứ sống tốt với người khác trước đã rồi ắt bản thân cũng gặp may mắn. Như hôm nay trên đường xe mình bị chết máy. Và sẽ là một buổi tối thật xui xẻo và mình sẽ mang cái điều ấm ức đó cho đến lúc đi ngủ. Nhưng nếu không đọc cuốn sách này và không gặp anh cảnh sát giao thông lúc ấy thì mọi chuyện sẽ không nhẹ nhàng đến vậy.

Mình rõ rằng những người ta gặp đều là những người ta cần gặp, dù chỉ là một lần trong đời nhưng điều họ mang lại thì khó mà phai nhạt đi được. Cũng như một anh bạn mình gặp cách đây 8 năm trên chuyến xe dù chỉ một lần duy nhất mình vẫn còn nhớ bởi anh ấy đã mang balo giúp mình suốt chuyến đi.

b317727146cc9520c71a66e608e11cb3

Cũng có lúc mình gặp khó khăn và nhờ giúp đỡ nhưng rồi nhận lại chỉ lại sự từ chối. Lúc đó mình tủi thân khủng khiếp nhưng rồi mọi việc vẫn qua đi một cách ổn thỏa.

 “Tự mình làm gì đó mới là điều quan trọng”.

Nghĩ tốt thôi cũng chưa chắc đã sống tốt được. Từ thay đổi suy nghĩ đến hành động còn là một quãng đường khá xa. Mình cũng có những khát khao riêng, những niềm vui thú riêng. Vì vậy cứ sống nhiệt thành và nếu muốn biến những mong ước thành hiện thực thì cần từ bỏ những thói quen xấu xí, những khuôn khổ định kiến, những suy nghĩ rập khuôn.

Mỗi người chỉ sống một cuộc đời thì sao không thử một lần theo đuổi ước mơ. Dù kết quả có ra sao thì cũng đáng. Vì ai mà biết trước tương lai hoặc cùng lắm chỉ biết được một phần nhỏ thôi.

dau-hieu-tinh-yeu-1

Tuổi trẻ chúng ta có rất nhiều thứ mà người già sẽ không có được. Đó là tuổi trẻ, tiền bạc và thời gian. Càng về già thì tiền bạc lại càng không quan trọng nữa. Sẽ thật sự biết ơn nếu những năm tháng tuổi trẻ có ai nói cho chúng ta nghe về những niềm quan tâm của họ và có một ai đó lắng nghe mình.

Ước mơ nghe có vẻ xa xôi nhưng rồi nó sẽ xứng đáng cho những ai mong muốn từ tận đáy lòng. Và uổi trẻ của chúng ta cũng sẽ thật tuyệt vời như những “Cuộc hẹn bình minh” tìm thấy ước mơ và không ngừng nỗ lực hết mình.

© Mộc Lan - blogradio.vn

Xem thêm: Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top